Thẩm Nguyên nhìn theo bóng lưng khuất sau cánh cửa, cứng họng đứng im tại chỗ.
Hắn gãi đầu, cảm thấy bực bội khó chịu.
Chuông báo tan học giờ thứ hai vang lên, Thẩm Nguyên phản ứng nhanh hơn.
Vừa dứt tiếng chuông, hắn lập tức quay người, chạm phải ánh mắt hơi ngước lên của Lê Trí.
Cô gái giật mình như bị bỏng, vội vàng quay đi.
“Tôi đến văn phòng, có vài vấn đề muốn hỏi.” Lê Trí hắng giọng, cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh.
Chưa đợi Thẩm Nguyên trả lời, cô đã lướt qua sau lưng anh, nhanh chóng rời khỏi lớp.
Thẩm Nguyên nhìn bóng lưng cô khuất sau cánh cửa, vẻ mặt bất lực.
Có vấn đề gì mà Lê Trí em còn chưa hiểu rõ sao?
Đến giờ tan học thứ ba, gần như ngay khi giáo viên vừa tuyên bố, Thẩm Nguyên đã đứng lên, thân hình cao lớn chắn ngang lối ra duy nhất của Lê Trí.
Lúc này, Lê Trí còn chưa kịp đứng dậy, trước mắt đã bị bóng tối bao trùm.
Cô khựng lại: “Cậu…”
“Lần này lại định đi đâu?” Thẩm Nguyên nhìn Lê Trí.
“Tôi…” Lê Trí há miệng, cuối cùng cũng tìm được lý do: “Ra ngoài hóng gió!”
“Được thôi!”
Thẩm Nguyên tránh đường.
Nhìn Thẩm Nguyên chủ động nhường lối, Lê Trí lại cảm thấy chân mình như mọc rễ.
Anh đã tránh ra rồi, cô lại không dám trốn nữa.
Thấy cô gái không còn căng thẳng, Thẩm Nguyên từ từ ngồi xuống.
Lúc này, cả những người ngồi trước và sau họ đều đã nhận ra sự khác thường giữa hai người.
A Kiệt, Trần Minh Vũ và Dương Trạch nhìn nhau, rồi nhanh chóng đứng dậy.
“Ôi chao, sao tự nhiên buồn tè thế nhỉ?”
“Đúng đấy đúng đấy, đi thôi đi thôi, đi nhà vệ sinh thôi!”
Ba người khoác vai nhau chuồn đi.
Về phần Hà Chi Ngọc, cô nàng thấy hai bạn cùng bàn đều bỏ đi, lập tức cảm thấy bối rối.
Vậy cô nên làm gì?
Đi thì không được ăn kẹo.
Không đi thì có vẻ không tinh ý.
Cuối cùng, Hà Chi Ngọc chọn giải pháp trung hòa.
Cô đi tìm Trác Bội Bội đổi chỗ để ăn kẹo.
Thẩm Nguyên nhìn Lê Trí, nhẹ giọng hỏi: “663 điểm, khó chấp nhận vậy sao?”
Nghe thấy câu nói đó, Lê Trí giật mình.
Khó chấp nhận sao?
Thật sự là khó chấp nhận.
Lê Trí nhìn Thẩm Nguyên.
^ T.# ^+ T+ x F4 h ^ ^+ TA xè z Cô cắn môi dưới, vầng trăng non trắng ngần in trên môi, thể hiện sự giằng xé trong lòng.
Nhưng rất nhanh, trên mặt Lê Trí xuất hiện vẻ mặt quen thuộc của Thẩm Nguyên.
Đó là vẻ mặt chán ghét mà anh thường thấy.
Lê Trí hơi nhíu mày: “663 điểm thì cao lắm sao? Đề thi có khó lắm đâu? Tính tổng thể thì cũng chỉ tàm tạm thôi.”
Lời còn chưa dứt, những vệt ửng hồng mà cô cố gắng che giấu bằng vẻ mặt chán ghét, giờ phút này lại lan nhanh hơn từ tai, trong nháy mắt nhuộm đỏ cả cổ.
Dưới ánh mắt soi mói của Thẩm N' guyên, làn da trắng nỡn lộ ra màu đỏ tươi, như hoa mai đột ngột nở rộ giữa đống tuyết, khiến cả ánh nắng ngoài cửa sổ cũng trở nên nhạt nhòa.
Cô vội vàng quay mặt đi, nhưng vành tai đỏ bừng và đường cằm căng thẳng đã bán đứng sự cố gắng trấn tĩnh của cô.
Và ngay lúc này, Thẩm Nguyên dường như nghe thấy một tiếng hừ nhẹ khe khẽ.
Âm thanh đó nhỏ và mơ hồ, như cánh hoa bị gió đêm vò nát, nhưng lại mang theo một lời cảnh cáo ngọt ngào, đánh thẳng vào đáy lòng Thẩm Nguyên.
“Nếu kỳ thi cuối kỳ mà cậu rớt xuống dưới 650 điểm… cậu chết chắc!”
Khóe miệng Thẩm Nguyên suýt chút nữa không kìm được, điên cuồng nhếch lên, như dòng suối trào dâng sau khi băng tan vào ngày xuân.
Lời cảnh cáo này, lọt vào tai anh, còn ngọt ngào hơn bất kỳ lời thề nào.
Anh nhìn khuôn mặt bướng bỉnh của cô, trên đó vẫn còn vương những vệt hồng hào.
“Tsundere…”
Lê Trí cứng đờ, những vệt đỏ trên cổ bỗng chốc lan thẳng lên đỉnh đầu.
Câu thì thầm rõ ràng đó như một mũi kim nhỏ đâm vào dây thần kinh nhạy cảm, trong nháy mắt xé toạc lớp ngụy trang mà cô cố gắng tạo ra.
Cô đột ngột quay phắt lại, trừng mắt nhìn Thẩm Nguyên, đôi mắt mở to tóe lửa giận dữ.
Lê Trí muốn chửi Thẩm Nguyên một câu "đồ ngốc" như mọi khi, nhưng giọng nói lại như bị nước đường nóng hổi dính chặt, cuối cùng chỉ thốt ra một tiếng thở gấp gáp:
“Cậu… Im miệng!”
Lời còn chưa dứt, cô đã như con mèo bị dẫm phải đuôi, nhanh chóng quay người lại, vùi đầu xuống.
Mái tóc dài xõa xuống che khuất khuôn mặt đỏ bừng,
Cả người căng thẳng như dây cung, đường vai cứng đờ không nhúc nhích, chỉ còn lại bàn tay cầm bút tiết lộ những suy nghĩ hỗn loạn của cô.
Thẩm Nguyên nhìn bóng lưng cô gần như muốn chui vào ghế, cảm nhận rõ ràng câu "tsundere" chính là giọt nước tràn ly.
Nó đã hoàn toàn đánh gục con mèo con quen nhe nanh múa vuốt, khiến cô xấu hổ giận dữ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
Và khóe miệng Thẩm Nguyên, lúc này nhếch lên còn chói mắt hơn cả ánh nắng ngoài cửa sổ.
Thẩm Nguyên thì vưi vẻ, nhưng Hà Chỉ Ngọc và Trác Bội Bội thì không.
Không được ăn kẹo!
Hoàn toàn không được ăn!
Hai người lén lút nói gì vậy!
Hà Chi Ngọc và Trác Bội Bội chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của Lê Trí, và sau đó là ánh mắt trừng trừng của cô dành cho Thẩm Nguyên.
Sau đó thì hết.
Thẩm Nguyên đã nói gì vậy? Mà lại khiến Lê Trí có bộ dạng như vậy?
Hà Chi Ngọc sốt ruột.
Cảm giác canh giữ bên ruộng dưa mà lại bỏ lỡ quả dưa ngọt nhất, còn khó chịu hơn gấp trăm lần so với việc không được ăn kẹo.
Cô nàng ỉu xìu gục mặt xuống bàn Trác Bội Bội, bực bội đấm tay xuống đùi.
Lần sau dù bị Thẩm Nguyên dùng ánh mắt giết chết, cô cũng chết đí ở đói
Đến khi A Kiệt và những người khác trở về, Lê Trí đã trùm mũ kín mít.
A Kiệt và đồng bọn biết chắc chắn đã có chuyện gì xảy ra, nhưng hoàn toàn không dám hỏi.
Trên đầu Lê Trí lúc này chỉ thiếu mỗi dòng chữ "đừng làm phiền tôi".
Còn hỏi người khác ư…
Thôi đi, chẳng phải Hà Chi Ngọc cũng đang ngơ ngác đấy sao?
Tiết sau là giờ tự học, không có giáo viên nên ai muốn làm gì thì làm.
Chỉ cần không quậy phá, đội mũ hay không cũng vậy thôi.
Thẩm Nguyên nhìn Lê Trí đã hoàn toàn hóa thân thành đà điểu, cũng không trêu chọc nữa.
Trêu thêm nữa, Lê Bảo sẽ nổ tung mất.
Giờ tự học trôi qua trong bầu không khí yên tĩnh đến kỳ lạ.
Tiếng chuông tan học cuối cùng cũng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng học.
Thẩm Nguyên hít sâu một hơi, nghiêng người sang, nhìn Lê Trí vẫn đang cố gắng trốn trong mũ trùm, nhẹ giọng hỏi: “Đợi ở quán cơm nhé? Ăn gì?”
Vai Lê Trí khẽ động, dường như do dự một giây, mới kéo mũ xuống, lộ ra khuôn mặt ửng đỏ, giọng nói cố gắng giữ bình tĩnh: “… Gì cũng được.”
“Vậy thì tốt.” Khóe miệng Thẩm Nguyên không kìm được cong lên một chút, anh đứng dậy: “Đi thôi.”