Lê Tri liếc xéo Thẩm Nguyên, cười như không cười: "Ô, ngược lại là bắt đầu hưởng thụ cuộc sống rồi cơ đấy?”.
Thẩm Nguyên cười hề hề, rồi chợt thấy ánh mắt Lê Tri lạnh xuống.
"Lo mà ôn đi! Thứ năm kiểm tra đấy, đừng có mà lơ là!"
"Vâng ạ!" Thẩm Nguyên gật đầu lia lịa.
Bộ dạng đó lọt vào mắt A Kiệt và đám bạn, hoàn toàn phù hợp với hình tượng "thê nô".
Thẩm Nguyên thấy ánh mắt chế nhạo của A Kiệt, lập tức trừng mắt lườm lại.
"Nhìn cái gì!"
Sau khi ăn cơm xong, Thẩm Nguyên vẫn như lệ thường dẫn Lê Tri đến siêu thị mua kem.
Mỹ thiếu nữ dạo gần đây thèm kem lắm rồi.
Lê Tri tuy cái gì cũng muốn ăn, nhưng biết rõ Thẩm Nguyên không thể mua cho mình quá nhiều, nên cuối cùng vẫn chọn loại mình thích nhất.
Đối với kem, Lê Tri cảm thấy mình chắc là không ngán được.
Kể cả khi thật sự chán thì đấy chắc chắn là khi mình đang đến tháng, không được ăn kem mà Thẩm Nguyên lại dụ dỗ mình, lúc ấy mới mạnh miệng nói thế thôi.......
Vì kỳ thi lần này mô phỏng theo hình thức thi đại học, nên vào thứ ba, toàn bộ học sinh lớp 12 đều nhận được một tin.
"Trưa nay ăn cơm xong, mang sách vở đến phòng 305 ở khu thí nghiệm nhé. Từ giờ trở đi học ở đó, chiều nay đến tiết hai thì chuyển đồ luôn đi!"
Tuy buổi sáng thứ ba tiết bốn là giờ thể dục, nhưng mấy thầy cô thể dục hiểu chuyện sẽ tự xin nghỉ thôi.
Muốn học thể dục á? Không có cửa đâu!
Chuyển sách cũng nhanh thôi.
Thẩm Nguyên đeo cái ba lô trông có vẻ đầy ắp, lại ôm một cái giỏ đựng sách bằng nhựa, vai hơi trĩu xuống.
Lê Tri bên cạnh thì có vẻ nhẹ nhàng hơn nhiều, chỉ đeo một cái ba lô nhỏ xinh, cũng rỗng tuếch.
Không phải cô không muốn cầm giỏ sách, mà là Thẩm Nguyên đã từ chối thẳng thừng rồi.
Cậu bảo lát nữa cậu đi thêm một chuyến là được.
"Đi thôi." Thẩm Nguyên nghiêng đầu nói, hai người cùng nhau quay người hướng khu thí nghiệm đi đến.
Ánh nắng sau giờ ngọ xuyên qua kẽ lá, hắt xuống mặt đường những vệt sáng lung linh.
Thẩm Nguyên nhìn khu thí nghiệm ở phía trước, trong lòng khẽ động, mang theo chút háo hức khó nhận ra, nhỏ giọng hỏi Lê Tri: "Lát nữa đến lớp mới, hai đứa mình ngồi cùng nhau nhé?"
Chỗ ngồi ở khu thí nghiệm cố định theo dãy tám người, nghĩa là thứ tự chỗ ngồi của lớp 15 sẽ bị xáo trộn.
Muốn ngồi thế nào, hoàn toàn có thể tùy ý lựa chọn.
Lê Tri không dừng bước, chỉ liếc nhìn cậu, khẽ hừ một tiếng.
"Được thôi, vừa hay tiện tớ giám sát cậu học. Ôn thi mà còn dám lười biếng, hừ hừ!"
Cô không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu cái "uy hiếp" trong lời nói đó.
Lê Tri hếch cằm, khóe miệng lại dường như hơi nhếch lên.
Nghe Lê Tri nói vậy, Thẩm Nguyên cảm thấy giỏ sách dưới cánh tay dường như cũng nhẹ hơn chút, ngoài miệng thì cười hề hề.
Hai người ăn ý điều chỉnh bước chân đi sóng vai, quai ba lô theo nhịp điệu mà khẽ lắc lư.
Thẩm Nguyên chạy ba chuyến liền chuyển xong sách cho cả mình và Lê Tri.
Trong khu thí nghiệm, chỗ ngồi của mọi người nhanh chóng được sắp xếp ổn thỏa.
Trong dãy của Thẩm Nguyên, trừ cậu ra thì toàn là nữ sinh.
Thứ tự lần lượt là Thẩm Nguyên, Lê Trí, Hà Chi Ngọc và Trác Bội Bội.
Phía sau Thẩm Nguyên là A Kiệt, Dương Trạch, Trần Minh Vũ, rồi đến Tôn Hiển Thánh.
Hầu lão sư dạo này bị A Soái làm cho mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, không muốn làm quân sư nữa.
Thực ra A Kiệt lúc đầu muốn ngồi sau Thẩm Nguyên, nhưng bị Dương Trạch và mấy người kia trực tiếp chuyển sách xuống sau Trác Bội Bội.
Với cái tên mỹ miều là động lực học tập.
Đương nhiên, thực tế là vì muốn nhìn vẻ lúng túng của A Kiệt khi ngồi sau lưng Trác Bội Bội.
Đám con trai thừa gió bẻ măng mà.
Trực nhật sinh chịu trách nhiệm quét dọn rác trong phòng, còn công việc bố trí phòng thi trong toàn bộ khu nhà sẽ giao cho học sinh lớp 10 và cấp hai.
Biết sao được, ai bảo vì kỳ thi này mà bọn nó được nghỉ sớm một ngày chứ?
Nghỉ chiều thứ tư, nghĩ thôi đã thấy sướng rồi.
Đương nhiên, sung sướng được một lúc thôi, chủ nhật đi học lại còn phải dọn bàn ghế về, rồi bắt đầu thi giữa kỳ nữa.
Sướng gì đâu, chẳng qua là dời cái bi kịch thi giữa kỳ lại thôi mà.
Còn lớp 12, thì càng không có gì vui vẻ.
Bài vở ngập mặt, kiểm tra liên miên.
"Danh sách phòng thi phát cho các em rồi, tự nhớ lấy nhé. Mai trước khi thi sẽ phát thẻ dự thi, lớp trưởng nhớ lên chỗ thầy lấy, thi xong mỗi môn thì thu lại hết."
Lão Chư nhìn Từ Tử Quỳnh, thấy cô gật đầu mới tiếp tục: "Nhất định không được làm mất thẻ dự thi đâu đấy, tuy chỉ là một tờ giấy thủ tục thôi, nhưng nếu mất thì xin lỗi, em về nhà nghỉ ngơi luôn đi."
Lời còn chưa dứt, từ trong góc bỗng vang lên một giọng nói: "Lão Chu, thầy không tin em à! Thầy đưa thẻ dự thi cho em luôn đi, em đảm bảo không làm mất!".
Giọng nói đó như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng, lập tức gây ra một trận xôn xao nhỏ và vài tiếng cười khúc khích.
Lão Chu nhìn theo hướng giọng nói, xác định chính xác vị trí, tức giận hừ một tiếng: "Hừ, trật tự đi, biết là các em mệt rồi."
"Thi xong thứ bảy chủ nhật cho các em nghỉ xả hơi hai ngày! Giờ ai cũng đừng có mà bỏ cuộc giữa chừng! Thi cho đàng hoàng vào! Thi xong rồi cho nghỉ hai ngày!!"
Nghe Lão Chư nói đến "nghỉ hai ngày”, mặt ai nấy trong lớp 15 đều rạng rỡ hắn lên.
"Thật á Lão Chu? Nghỉ hai ngày á?!"
"Ối giời ơi? Sáng thứ bảy không phải đi học á?"
"Giống kiểu lớp 10 lớp 11 được nghỉ á?"
Nghe học sinh nhao nhao hỏi, Lão Chu gật đầu.
"Đúng đúng đúng, là kiểu lớp 10 lớp 11 được nghỉ ấy, sáng thứ bảy không phải đi học ấy, thứ sáu thi xong là bắt đầu nghỉ ngơi, nghỉ đến tận tối chủ nhật tự học mới phải đến!”
Vừa dứt lời, trong phòng học bỗng vang lên một tràng reo hò.
Không biết ai đó gào toáng lên:
"Lão Chu em yêu thầy!"
Tiếng hô đó như châm ngòi thùng thuốc súng, khiến cả lớp cười ồ lên, nhiều người hơn cùng nhau ồn ào hô theo.
"Lão Chu em yêu thầy!”
"Yêu thầy chết mất Lão Chu ơi!"
Lão Chu tặng cho đám học sinh một tràng lườm: "Mau cút! Học hành cho tử tế vào! Mai thi cho đàng hoàng vào!"
Trong tiếng cười nói ồn ào, Thẩm Nguyên quay sang nhìn Lê Tri, hỏi dò: "Nghỉ hai ngày đấy, có muốn đi đâu chơi không?"
Thẩm Nguyên vừa dứt lời, Lê Tri đã lườm cậu một cái: "Mai thi rồi mà cậu còn nghĩ nhiều thế hả?"
Nghe vậy, Thẩm Nguyên chẳng những không lùi bước, mà còn cười hề hề xích lại gần hơn, hạ giọng nói: "Ấy đà, Lê Bảo, cho tớ chút động lực thi cử đi mà. Thi xong thưởng cho tớ đi chơi một ngày đi, được không?”.
Lê Tri liếc nhìn cậu, hờn dỗi: "Không có tiền."
Thẩm Nguyên cười hề hề: "Không sao, tớ có."
Nghe vậy, Lê Tri liếc xéo Thẩm Nguyên: "Cậu còn làm phiền tớ nữa là tớ không thèm đồng ý đâu đấy."
Nụ cười trên mặt Thẩm Nguyên bỗng cứng đờ.
Một giây sau, cậu như bị ai ấn nút, nhanh chóng ngồi thắng người, đầu ngoẹo sang bàn học, thoăn thoắt rút sách bài tập và bút ra.
"Ôn bài ôn bài...... Học bài ngay đây!"
Bộ dạng sợ sệt đó khiến Lê Tri vốn đang xụ mặt suýt phá ra cười.
Nụ cười không giấu được ánh lên trên khuôn mặt cô.