Ừm, vẫn phong độ như vậy.
Sau khi phát xong các loại giấy báo dự thi, thầy Từ Tử Quỳnh, lớp trưởng, nhắc nhở lại: “Thi xong nhớ nộp lại giấy báo dự thi, đừng vứt đi.”
Thời gian vào phòng thi càng lúc càng gần, nhưng trong lớp học vẫn chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng sột soạt của bút trên giấy và tiếng lật trang sách khe khẽ.
Thỉnh thoảng có người đứng dậy đi vệ sinh hoặc lấy nước, tranh thủ giải quyết hết mọi việc trước khi thi để tránh gặp lúng túng trong lúc làm bài.
Đồng hồ điện tử trên bảng đen chạy không ngừng nghỉ, khi con số nhảy đến 8 giờ 15 phút, một hồi chuông dồn dập vang vọng khắp sân trường, như xé toạc sự im lặng căng thẳng.
Tiếng chuông như vô số mũi kim nhỏ xíu châm vào màng nhĩ mỗi người, khiến tư thế cúi đầu của tất cả học sinh trong lớp cứng đờ trong giây lát, rồi vội vã ngẩng lên.
Các học sinh như bừng tỉnh, nhao nhao thu dọn đồ dùng học tập.
Sau khi nhét văn phòng phẩm và giấy báo dự thi vào túi đựng tài liệu trong suốt, vài người liền đứng dậy trước.
Lê Tri đứng lên, động tác dưới lớp áo đồng phục mang theo một làn gió nhẹ, cô liếc nhìn Thẩm Nguyên, giọng không lớn nhưng rõ ràng.
“Thi tốt nha.” Cô dừng một chút, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, “Cố lên.”
Thẩm Nguyên vừa nhét giấy báo dự thi vào túi, ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của cô.
Cậu nhếch mép, nở nụ cười tươi: “Biết rồi, Lê Bảo, tớ sẽ cố gắng.”
Vừa dứt lời, một cái đầu liền ghé lại gần.
Dương Trạch cười hề hề: “Ôi ~ Nguyên Bảo, có thể cho tớ xin một lời động viên không?”
“Cút mau! Nhìn thấy cậu là thấy ghê rồi! Lát nữa viết văn tớ sẽ viết về chuyện cậu làm "Nam Thông" trong trường!”
Nghe đến đây, một góc lớp học vang lên tiếng cười rộ.
Mấy người vừa nói cười, nhưng tay vẫn thoăn thoắt.
Hành lang nhanh chóng chật kín học sinh đang vội vã về phòng thi, tiếng bước chân hỗn độn và nặng nề như tiếng trống trận thúc quân trước giờ xuất binh, xé tan sự yên tĩnh của khu thí nghiệm.
Ánh nắng ban mai chiếu nghiêng qua cửa sổ, rọi lên những gương mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm.
Bóng của Thẩm Nguyên và Lê Tri thoáng lẫn vào nhau ở khúc quanh hành lang, rồi mỗi người biến mất vào những hành lang dẫn đến các phòng thi khác nhau.
“Thi tốt nha.”
“Biết rồi!”
Thẩm Nguyên thu hồi ánh mắt, quay người đi về phía phòng thi của mình.
Phòng thi của cậu ở lớp 108, tầng 2 nhà A.
Bước chân Thẩm Nguyên chậm hơn so với phần lớn các bạn cùng trang lứa đang hối hả, thậm chí có thể nói là ung dung.
Ấp lực của môn Ngữ văn thực ra không lớn lắm, Thẩm Nguyên thậm chí có thể nói là không mấy lo lắng.
Chỉ cần phát huy bình thường là được.
Danh sách phòng thi được dán ở cạnh cửa, Thẩm Nguyên tùy ý liếc qua xác nhận không sai rồi tản bộ đến bên hành lang.
Bây giờ vẫn chưa được vào.
Khi người đến càng lúc càng đông, hai giám thị khoan thai tới chậm.
Hai người ôm hai tập giấy tờ, vẻ mặt nghiêm túc.
Lúc hai giám thị đẩy cửa bước vào phòng thi, Thẩm Nguyên thừa cơ liếc nhìn vào.
Trong phòng học chỉ còn lại ba mươi chiếc bàn học im lìm.
Chúng được bố trí theo đúng yêu cầu của phòng thi: năm hàng ngang, sáu hàng dọc, mỗi dãy đều thẳng tắp như được đo bằng thước.
Mặt bàn bóng loáng sạch sẽ, phản chiếu ánh nắng ban mai lạnh lẽo, sách vở bút ký vốn bày biện trên đó đã được dọn sạch, chỉ còn một lớp bụi mỏng có thể thấy rõ trong ánh sáng.
Mỗi góc bàn đều dán nhãn số báo danh màu trắng nổi bật, giống như phù hiệu trên ngực những người lính đang đứng thành hàng chinh tề.
Chân bàn kim loại trơ trụi nâng đỡ mặt bàn nhẵn bóng, ghế được đặt ngay ngắn dưới gầm bàn, sát mép bàn, tạo nên một cảm giác thống nhất mà vi diệu.
Toàn bộ không gian trở nên trang nghiêm, thậm chí có chút trống trải đến lạ lẫm bởi sự đồng nhất và vắng vẻ này.
Môi trường quen thuộc hàng ngày bị tái tạo hoàn toàn, trở thành một vật chứa bài thi thuần túy, không có cảm xúc.
Ba mươi bộ bàn ghế cứ vậy im lặng xếp hàng, lặng lẽ chờ đợi chủ nhân của nó bắt đầu trận chiến trí tuệ này, trận tiếp theo hoặc những trận sau nữa.
Thẩm Nguyên lười biếng cọ mũi giày, nhìn cảnh tượng trong phòng học, không hiểu sao, cảm giác căng thắng mà cậu cảm thấy khi nhìn thấy cảnh tượng cả phòng học vùi đầu khổ đọc dưới lầu vừa nãy lại giảm đi mấy phần.
“Có lẽ đây chính là tố chất của tuyển thủ thi đấu?”
Thẩm Nguyên nghĩ thầm, trên mặt bất giác nở một nụ cười.
8 giờ 30 phút.
Tiếng chuông đột ngột xé tan sự tĩnh lặng, the thé và gấp gáp, một lần nữa vang vọng khắp sân trường.
Âm thanh này ngắn gọn và đứt khoát hơn tín hiệu vừa rồi, như thúc giục mỗi học sinh còn đang ở ngoài hành lang lập tức hành động.
Thẩm Nguyên giật mình vì tiếng chuông đột ngột, nhưng rất nhanh lấy lại vẻ thản nhiên thường ngày.
Một giám thị từ trong phòng thi bước ra, nghiêm nghị đứng ở cửa, thầy giáo cao gầy hắng giọng, lớn tiếng tuyên bố: “Bắt đầu vào phòng thi! Đề nghị các em học sinh xếp hàng, chuẩn bị sẵn giấy báo dự thi, lần lượt tiến vào.”
Đám đông như bị trúng ma thuật, trong nháy mắt xếp thành một hàng dài ngoằn ngoèo trên hành lang.
Thẩm Nguyên lẫn vào giữa đám đông, thong thả bước theo sau đội ngũ.
Đến cửa, giám thị cẩn thận so sánh ảnh trên giấy báo dự thi với người thật, Thẩm Nguyên đưa ra tấm giấy chứng nhận “vẫn phong độ như ngày nào”, thầy giáo cao gầy chỉ liếc qua rồi khẽ gật đầu.
Tiếp theo, một cô giáo khác cầm máy dò kim loại màu đen, nhanh chóng quét từ đầu Thẩm Nguyên xuống.
Thực ra đây cũng chỉ là thủ tục cho có.
Trong kỳ thi đại học thật sự, làm sao có thể chỉ quét một lần là xong được?
Đây chỉ là để học sinh làm quen trước thôi.
Sau khi không có vấn đề gì, giám thị ra hiệu cho Thẩm Nguyên vào phòng thi.
Thẩm Nguyên nhanh chóng bước vào phòng học, tìm đến chỗ ngồi của mình rồi lười biếng kéo ghế ngồi xuống.
Chân ghế kim loại cọ xát trên mặt đất, phát ra tiếng ma sát nhỏ nhưng rõ ràng.
Vừa chạm mông vào ghế, cậu đã quen thuộc ngả người ra sau một chút, rút bút từ trong túi đựng tài liệu ra, tùy tiện đặt lên mặt bàn nhẵn bóng.
Sau khi ổn định chỗ ngồi, cậu nhìn quanh một lượt.
Thẩm Nguyên không vội, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn những đám mây đang trôi, trong lòng tính toán những hướng có thể ra cho đề văn.