Dưới ánh đèn đường, bờ vai Thẩm Nguyên khẽ rưn lên vì tiếng cười khe khẽ, còn Lê Tri giận dỗi hất mặt bước nhanh về phía trước, nhưng vẫn nắm chặt tay cậu.
Thứ tình cảm nảy sinh từ thuở ấu thơ, giờ đây đã mang một rung động khác biệt, thân mật hơn, lặng lẽ len lỏi vào đêm đông sâu thẳm.
Một cơn gió lạnh ùa về, Lê Tri cảm thấy nhiệt độ trên mặt dường như giảm đi không ít.
Nhưng câu nói “ngạo kiều” tựa ma âm của Thẩm Nguyên vẫn văng vẳng bên tai, mang theo chút ngọt ngào lẫn bực bội.
Cô vụng trộm liếc nhìn tên kia, khóe miệng cứ nhếch lên không kìm được.
Cứ cười đi!
Sớm muộn gì tôi cũng tính cả gốc lẫn lãi!
Nhìn cánh cổng trường ngày càng gần, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lê Tri, đôi mắt trong veo ánh lên vẻ tinh nghịch.
Không được, phải bình tĩnh.
Không được cười.
Lê Tri bắt đầu ra vẻ điềm tĩnh.
Ngay khi Lê Tri đang âm thầm tính toán màn “trả thù” nho nhỏ sắp diễn ra, đến cả ý cười lấp lánh trong đáy mắt cũng sắp không nén được nữa.
Bàn tay lớn đang nắm tay cô bỗng dưng buông ra!
Lê Tri sững sờ, vô thức chậm lại nửa nhịp, nghi hoặc ngước mắt nhìn Thẩm Nguyên.
Chính lúc này, cánh tay vừa được giải phóng của Thẩm Nguyên đã thuần thục ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng.
Thậm chí tay còn lại của Thẩm Nguyên cũng không nắm tay cô nữa.
Một làn sóng nhiệt mang theo hương xà phòng dịu nhẹ hòa lẫn mùi hương đặc trưng của thiếu niên, như biển động âm thầm bao phủ lấy cô.
Lê Tri chỉ cảm thấy trong đầu “ông” một tiếng!
Cả người cô cứng đờ trong gió rét.
Chút tinh nghịch và toan tính vừa nãy vất vả lắm mới kìm nén được, giờ đã tan thành mây khói bởi cái ôm tiến thêm một bước này.
Ấy, không phải chứ?
Bước này không phải ra khỏi trường mới làm sao?
"Cậu...!"
Lê Tri nhìn Thẩm Nguyên, ánh mắt liếc ngang thấy những học sinh xung quanh.
Không cần nghĩ, Lê Tri hoàn toàn có thể tưởng tượng được ánh mắt của mọi người đang đổ đồn về phía mình.
Thẩm Nguyên cảm nhận được bàn tay mềm mại trong tay mình đột nhiên siết chặt.
"Sa Tệ! Cậu điên rồi à! Còn ở trường đó! Mau buông ra!"
Chỉ là, dù Lê Tri nói vậy, phản ứng đầu tiên của cô không phải là giãy giụa, mà là vùi mặt sâu vào lồng ngực Thẩm Nguyên.
Cũng may hôm nay Thẩm Nguyên đeo cặp một trước một sau, hoàn toàn có thể chủ động che chắn ngoại giới.
Nhìn cái đầu xù xù đang rúc vào lòng mình, Thẩm Nguyên khẽ cười, ôm chặt cô hơn.
Giọng nói mang theo ý cười kề sát tai Lê Tri vang lên.
"Không thả, sao nào? Tớ thấy tay cậu nóng ran kìa, đúng không?"
Lần này Lê Tri thực sự xù lông!
Cô đột ngột ngẩng đầu lên, giơ đôi bàn tay trắng như phấn đấm liên hồi vào cặp sách của cậu.
"Muốn ăn đòn hả?”
Lê Tri trừng mắt nhìn tên gan lớn tày trời này, nhưng hết lần này đến lần khác bị cậu ôm chặt như vậy... cô lại thấy vô cùng an tâm.
Thẩm Nguyên khẽ cười, nhìn vẻ xù lông nhưng bất lực của cô trong lòng mình, đáy lòng như bị móng vuốt mềm mại cào nhẹ, ngứa ngáy khó tả.
Cậu không để ý đến mấy cú đánh như mèo cào nữa, mà dùng cằm cọ vào mái tóc mềm mại của Lê Tri, siết chặt vòng tay, nhẹ giọng dỗ dành: "Được rồi, được rồi, tay không đau sao? Đi thôi, về nhà."
Lê Tri hừ một tiếng, tượng trưng giãy giụa hai lần, kết quả chỉ đổi lấy cái ôm chặt hơn và tiếng cười khẽ của Thẩm Nguyên, cô dứt khoát từ bỏ, ngược lại càng thả lỏng, tựa sát vào cậu.
Cảm giác ấm áp ngăn cách gió lạnh, khiến cô không thể không thừa nhận rằng như vậy thực sự ấm hơn nhiều.
Tiếng gió rét gào thét bị hai bóng hình quấn quýt lấy nhau làm cho yếu đi hơn phân nửa, chỉ còn vài hơi lạnh lẻ loi len lỏi qua khe hở, cũng nhanh chóng bị hơi ấm nóng hổi của thiếu niên xua tan.
Thẩm Nguyên ôm chặt Lê Tri, bảo vệ cô trong vòng tay ấm áp tạo bởi cơ thể cậu và khuỷu tay.
Suốt chặng đường không ai nói gì.
Cảm giác tinh tế và mềm mại dưới cánh tay chân thật đến vậy, Thẩm Nguyên chỉ cảm thấy người trong lòng không ngừng truyền đến hơi ấm.
Thẩm Nguyên thỉnh thoảng vô thức cúi đầu, chóp mũi nhẹ nhàng chạm vào đỉnh đầu mềm mại của Lê Trị, hương đào nhàn nhạt hòa lẫn mùi hương mát lạnh đặc trưng của cô xộc vào mũi, khiến lòng cậu vừa an tĩnh vừa xao xuyến.
Thẩm Nguyên phát hiện mình hình như có chút thích cái cảm giác vuốt ve mái tóc dài của Lê Tri này.
Lê Tri thì cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng đôi tai ửng đỏ vẫn có thể thấy rõ dưới ánh đèn mờ.
Tay Thẩm Nguyên nắm chặt tay cô, ngón tay cậu vô thức vuốt ve, cái sự thân mật da thịt kề sát khiến cô vừa ngượng ngùng vừa lưu luyến.
Cô có thể cảm nhận rõ ràng lồng ngực phập phồng của cậu và nhịp tim mạnh mẽ truyền qua lớp áo, như nhịp trống, gõ vào thần kinh căng thẳng của cô.
Hơi ấm từ cậu truyền đến, như cà phê nóng chảy xuôi khắp cơ thể, xua tan đi cái lạnh lẽo nhất của đêm đông, đồng thời xoa dịu mọi bối rối sau cú chạm kinh thiên động địa trong phòng học vừa rồi.
Bước chân ngày càng gần khu nhà, cảm giác được bao bọc an toàn càng khiến người ta tham luyến.
Hai người bước đi ăn ý, trong vòng tay ấm áp, lặng lẽ bước qua cổng khu nhà.
Trong đêm đông lạnh giá, giờ này, ngoài Thẩm Nguyên và Lê Tri ra thì không còn ai.
Tiếng bước chân vang vọng rõ rệt trong sân tĩnh mịch, nhịp thở và nhịp tim của cả hai cộng hưởng nhẹ nhàng trong không gian nhỏ bé ấm áp.
Sự an tâm và ấm áp ấy chân thực đến nỗi khi cả hai nhìn thấy tòa nhà của mình, đều vô thức chậm lại bước chân.
Cửa tòa nhà đã ở ngay trước mắt, tấm kính lạnh lẽo phản chiếu hình ảnh hai người ôm nhau ngượng ngùng.
Vào cửa là lên thang máy, rồi sau đó sẽ chia tay.
Thẩm Nguyên vô thức siết chặt tay hơn, ôm chặt Lê Tri vào lòng.
Cái lực đạo mang theo phản ứng bản năng, như thể làm vậy có thể kéo dài khoảnh khắc ngắn ngủi không muốn rời xa này thêm một chút, níu giữ cái cảm giác thân mật khó kiếm được này chặt hơn một chút, chống lại sự chia ly sắp đến.
Mà Lê Tri, cảm nhận được cánh tay đang ôm chặt mình khẽ siết lại, cơ thể cô phản ứng trước cả lý trí.
Gương mặt cô vô thức cọ vào lồng ngực dày rộng và ấm áp của cậu, như một con vật nhỏ đang tìm kiếm nguồn ấm, vùi mình sâu hơn vào lòng Thẩm Nguyên.
Không giãy giụa, không oán trách, thậm chí không nói gì. Cô chỉ là thuận theo cái cảm giác không nỡ trào dâng trong khoảnh khắc, thuận theo bản năng tìm kiếm sự ấm áp và yên ổn mà cậu mang lại.