Thẩm Nguyên nắm tay Lê Trị, kéo cô đến thang cuốn, cùng nhau từ từ đi lên.
Ánh mắt anh vượt qua dòng xe cộ phía trước, kiên định hướng về phía khu kiến trúc đồ sộ, tráng lệ bên kia đường.
Những bức tường gạch dưới ánh mặt trời toát lên vẻ uy nghiêm, cổ kính, trong khi đó, những bức tường kính hiện đại lại tràn đầy sức sống.
Ánh nắng trải dài trên những thảm cỏ rộng lớn và những con đường rợp bóng cây, tạo nên những mảng sáng tối xen kẽ.
Từng nhóm học sinh đeo cặp sách ra vào, hình dáng đồ sộ của khu giảng đường hiện ra rõ ràng dưới nền trời xanh.
Thẩm Nguyên nhìn cảnh tượng quen thuộc ấy, ánh mắt anh sáng lên, mang theo một chút mong chờ khó nhận ra và... một loại quyết tâm đã chuẩn bị từ trước.
Lê Tri theo ánh mắt của anh nhìn sang, tự nhiên cũng thấy rõ khuôn viên trường rộng lớn, dường như vô tận ở phía đối diện.
Đôi mắt xinh đẹp của cô khẽ mở to, phản chiếu những tòa nhà gạch và những mảng xanh bất tận.
Một lúc sau, cô quay đầu, nhìn Thẩm Nguyên đang bất giác mỉm cười, bực mình tặc lưỡi một tiếng.
"Này, Thẩm Nguyên, cậu ngốc thật à?"
Lê Tri đưa tay, nhẹ nhàng chọc vào cánh tay rắn chắc của Thẩm Nguyên, giọng điệu vừa bất lực vừa có chút quen thuộc cằn nhằn.
"Cái sắp xếp này của cậu có vấn đề đúng không? Mấy trường đại học khác ở Hàng Thành, khu Hoa Gia Ao chẳng phải gần hơn à? Đi tàu điện ngầm mất gần 1 tiếng đồng hồ đấy!! Đầu óc có vấn đề hả?!"
Thẩm Nguyên lúc này mới thu hồi ánh mắt, nhìn cô gái đang oán trách bên cạnh.
Anh đưa tay gãi gãi gáy, cười hì hì: "Gần thì gần thật... nhưng không quen! Chỗ này quen hơn!"
Nói xong, anh lại chỉ tay về phía cổng trường Tử Kim Cảng của Chiết Đại, ánh mắt vô cùng thản nhiên.
"Đi thôi, dẫn cậu đi "hun đúc” một chút."
"Chỉ có cậu mới cần "hun đúc" thôi!"
Thẩm Nguyên cười hì hì, rồi nắm tay Lê Tri kéo đi về phía cổng trường.
Trên cổng chính mới xây, bốn chữ lớn màu trắng đỏ mạnh mẽ, đầy khí thế đặc biệt nổi bật.
Hai bên sân cỏ có không ít người đang chơi đá cầu.
Thẩm Nguyên đột nhiên dừng bước, nhìn đám người trên sân, cười hì hì nói với Lê Tri: Lê Bảo, muốn chơi đá cầu không?”
Lê Tri liếc anh một cái, khẽ hừ một tiếng, bực mình nói: "Chơi cái gì mà chơi? Chán phèo, đi nhanh lên!"
Nói xong, cô kéo tay Thẩm Nguyên đi thẳng vào trong trường.
Hai người cứ vậy bước vào khuôn viên Chiết Đại.
Ánh nắng nhảy nhót trên những thảm cỏ xanh.
Thẩm Nguyên và Lê Tri nắm tay nhau đi dạo trên con đường rợp bóng cây.
Hai bên là những hàng cây cao lớn, lá cây xào xạc trong gió nhẹ, đổ xuống những bóng râm loang lổ.
Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri, trong đầu bỗng nảy ra một ý tưởng.
"Đi thôi, tớ dẫn cậu đến một chỗ."
Nói rồi, Thẩm Nguyên kéo Lê Tri đến chỗ để xe đạp công cộng.
Lê Tri hơi nhíu mày: "Này, đi đâu vậy? Thần thần bí bí, đừng bảo lại muốn đi mấy chỗ đá cầu gì đấy nhé!”
Thẩm Nguyên dừng lại trước xe đạp, quay đầu nhếch mép cười một tiếng: "Thư viện!"
"Hả?" Lê Tri ngẩn người, nghi hoặc chớp mắt, giọng mang theo chút khó hiểu, "Đến thư viện làm gì?"
Thẩm Nguyên vỗ vỗ chiếc xe đạp công cộng bên cạnh: "Chẳng phải bảo đưa cậu đi "hun đúc" sao? Tiện thể cho cậu biết con đường tớ đến Chiết Đại thế nào."
Lê Tri nghe vậy, liếc Thẩm Nguyên một cái.
Nhưng cô nàng vẫn rất thành thật, lấy điện thoại ra quét mã mở khóa xe đạp công cộng.
Sau đó, hai người đạp xe chậm rãi trong khuôn viên Chiết Đại.
Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri đang từ từ đạp xe bên cạnh, khóe miệng anh cong lên thành một nụ cười.
Thực ra mục đích của anh rất đơn giản.
Thẩm Nguyên nắm tay Lê Tri, hai người nhẹ nhàng bước vào bên trong phòng tự học rộng lớn của thư viện.
Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ kính chiếu xuống, không khí tràn ngập hương mực in và tiếng viết lách xào xạc tĩnh lặng.
Thẩm Nguyên đi thẳng đến khu vực gần cửa sổ.
Vị trí ở hàng thứ ba vẫn không có ai, Thẩm Nguyên cảm thán vận may của mình.
Hai người đứng lại bên chiếc bàn cạnh cửa sổ.
Thẩm Nguyên ghé sát tai cô, hơi thở ấm áp phả vào vành tai cô, giọng nói anh rất nhỏ.
"Cậu ngồi bên kia."
Thẩm Nguyên chỉ vào chỗ ngồi, đúng là vị trí mà Lê Tri đã ngồi trong những mảnh ký ức của anh.
Lê Tri có chút choáng váng vì sự thân mật đột ngột và khó hiểu này.
Cô chớp mắt, sau khi xác nhận Thẩm Nguyên chỉ đúng là vị trí gần cửa sổ, không nhịn được cũng nhỏ giọng hỏi lại, giọng điệu trêu chọc.
"Làm gì? Thẩm Nguyên, cậu đặc biệt dẫn tớ đến thư viện, là muốn tớ làm bài tập ở đây à?"
Thẩm Nguyên gật đầu, nhẹ nhàng giải thích: "Đúng vậy, Lê Bảo ngoan, ngồi ở đây một lát đi."
Lê Tri mang vẻ khó hiểu nhìn Thẩm Nguyên với ánh mắt sốt ruột mà kiên trì, cuối cùng vẫn nghe theo anh, nhẹ nhàng kéo chiếc ghế ở hàng thứ ba gần cửa sổ, ngồi xuống.
Ánh nắng trong trẻo buổi sáng vượt qua bệ cửa sổ, dịu dàng chiếu lên mặt bàn.
Mái tóc dài của Lê Tri buộc tùy ý sau gáy, vài sợi tóc rối rũ xuống bên má, được ánh nắng dát lên một lớp ánh sáng vàng nhạt.
Và giờ khắc này, Thẩm Nguyên ngồi đối diện cô, ánh mắt anh như ngưng lại.
Khi anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện Lê Tri, không gian thời gian trước mắt dường như đột nhiên vặn vẹo, chồng chất lên nhau.
Ánh sáng ban mai mờ ảo, biến thành ánh tà dương đậm đặc.
Hình ảnh Lê Tri xinh đẹp, hoạt bát trước mắt bắt đầu rung nhẹ, nhạt dần.
Trong chốc lát, một hình ảnh quen thuộc khác trùng điệp lên đó, đó là Lê Tri thời sinh viên, người đã dừng lại trong dòng sông thời gian.
Anh dường như lại thấy cô ấy, đôi mắt ấy không còn vẻ nghi hoặc và linh động của hiện tại, mà là một sự cô đơn gần như thở dài và sự mông lung khi nhìn về phương xa.
Âm thanh thực tại và cảm giác cô độc im lặng trong ký ức kỳ diệu giao hòa vào thời khắc này.
Trái tim Thẩm Nguyên như bị bóp nghẹt, sự rung động mãnh liệt xuyên thấu không gian thời gian mà đến.