Phụ huynh nào mà không lo lắng cho con cái, nỗi lo ấy thường còn tăng thêm gấp bội.
Dù sao, đi chơi thì an toàn là trên hết.
Trên bàn ăn, hai bên gia đình phối hợp ăn ý, hết hỏi chuyện này đến chuyện kia, chỉ là tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện khách sạn.
Thẩm Nguyên vốn định khoe khoang một chút, nhưng bốn vị phụ huynh không cho cậu cơ hội nào.
Mà thật ra, nếu khơi chuyện này ra, có khi Thẩm Nguyên bị "siêu độ" tại chỗ cũng nên.
Dù sao, đắt thật mà.
Sau bữa ăn, ánh nắng chiều xuyên qua khung cửa sổ phòng Thẩm Nguyên, đổ một vệt sáng ấm áp xuống sàn nhà.
Thẩm Nguyên đóng cửa phòng, ngăn tiếng bát đũa lanh canh vọng ra từ phòng khách.
Quay người lại, cậu thấy Lê Tri đã ngồi xếp bằng tự nhiên trên ghế.
Nhốn Nháo thoải mái nằm dài trên đùi cô, hưởng thụ màn vuốt ve, cổ họng kêu lên những tiếng "lộc cộc" đầy thích thú.
Thẩm Nguyên nhìn mà phát ghen.
"Ừm..."
Thẩm Nguyên ngồi xuống cạnh giường: "Tớ nói Lê Tri này..."
"Hửm?" Lê Tri không ngẩng đầu, vẫn nhẹ nhàng vuốt ve đầu Nhốn Nháo.
"Cậu có thấy..." Thẩm Nguyên hạ giọng, có chút băn khoăn và dò hỏi, "...các bác, các dì với bố mẹ tớ hôm nay hơi lạ không?"
Lê Tri khẽ gật đầu, ngước mắt nhìn Thẩm Nguyên.
"Lạ?"
"Ừ," Thẩm Nguyên ra vẻ thành thật giải thích, "Lúc ăn cơm, họ nói chuyện Hàng Thành, nói chuyện Tây Hồ, nói chuyện khuôn viên Tử Kim Cảng rộng bao nhiêu... Toàn những chuyện phiếm như đường xá, đến cả chuyện khi nào chúng ta đi tàu điện ngầm cũng lôi ra nữa..."
Lê Tri khẽ "ừ" một tiếng, chờ cậu nói tiếp, tay vô thức bóp nhẹ mấy miếng đệm thịt mềm mại của con mèo.
"Nhưng mà..."
Thẩm Nguyên cau mày, vẻ mặt như đang vướng mắc điều gì.
"Từ đầu đến cuối, chẳng ai nhắc đến một chữ nào về khách sạn! Cứ như đã bàn nhau tránh né vậy!"
Khóe miệng Lê Tri hơi nhếch lên, giọng điệu quen thuộc có chút châm chọc.
"Sao? Muốn họ nhắc đến khách sạn lắm à?"
Thẩm Nguyên bị lời nói thẳng thừng của Lê Tri làm nghẹn họng.
"Không phải.”
Thẩm Nguyên chột dạ liếc cánh cửa phòng đã đóng, hạ thấp giọng: "Cậu có thấy không, mẹ tớ chẳng hề hỏi một câu nào về chỗ chúng ta ở. Với lại, nhất là bố cậu sau khi vào, ánh mắt của mẹ cậu, mẹ tớ với bố tớ ấy..."
Lê Tri bất lực nhìn Thẩm Nguyên, ánh mắt như nhìn một tên ngốc.
"Họ không đề cập đến khách sạn là để tránh né điều gì, không cần tớ phải nói nhiều chứ."
Mặt Thẩm Nguyên đỏ lên, khẽ gật đầu.
^ . ^ˆ ~» l z / x ` z + +41Aé +. đđ đđ ^ .^ “4 Lâ Tri chậm tãi nói: "Còn về ánh mắt của họ như thế nào, chỉ có thể nói là họ đã chắc chắn một việc. Chắc
Lê Tri liếc nhìn Thẩm Nguyên, không nói hết câu.
Thẩm Nguyên biết cô dừng lại là vì cái gì, nên gật đầu, ra hiệu mình hiểu rồi.
Thấy Thẩm Nguyên gật đầu, Lê Tri mới tiếp tục:
"Thật ra, vấn đề có lẽ nằm ở bố tớ, không đúng, vấn đề có lẽ nằm ở cái túi của tớ."
Thẩm Nguyên chớp mắt, rõ ràng vẫn còn ngơ ngác.
Lê Tri bực mình liếc nhìn Thẩm Nguyên.
"Cậu nghĩ xem, tại sao bố tớ nhất định phải về nhà lấy rượu? Tại sao mẹ tớ không mang đến từ trước luôn đi?"
"Khoảng thời gian ở giữa lâu như vậy, mẹ tớ hoàn toàn có thể mang từ nhà tớ đến nhà cậu, vậy tại sao Lão Lê phải đích thân đi một chuyến?"
"Còn nữa, tại sao nhất định phải ăn cơm ở nhà cậu?"
Nghe lời Lê Tri, những nghi hoặc trong lòng Thẩm Nguyên nhanh chóng được giải đáp.
Để tách Lê Tri và cái túi xách của cô ra!
"Trong túi cậu có gì?"
Lê Tri lắc đầu: "Không biết."
Im lặng, là Khang Kiều đêm nay.
^ ^ ` ⁄ F4 ~ Nếu Lão Lê nghe được câu này, chắc chắn sẽ suy sụp mất.
Nghìn tính vạn tính, cũng không tính đến việc Lê Tri không hề biết trong túi mình có bùa hộ mệnh.
Lão Lê cứ nghĩ nhét vào túi là xong, ai ngờ lại thả quá kỹ, Lê Tri căn bản không phát hiện ra.
Thanh mai trúc mã nhìn nhau, nhất thời đều im lặng.
"Mẹ nó... Chuyện quái gì thế này..."
Thẩm Nguyên cũng không biết nên nói gì.
Lê Tri nhún vai: "Dù sao thì, hiện tại có một chuyện có thể chắc chắn."
"Gì cơ?" Thẩm Nguyên tò mò nhìn Lê Tri.
Nụ cười thống khổ tế tự, truyền lại tin mừng.
"Cậu nên làm bài tập đi."
Thẩm Nguyên lập tức tịt ngòi...
"Nguyên, sao cậu không cười thế, có phải vì không thích cười không?"
Thẩm Nguyên nhìn Chu Thiếu Kiệt đang lượn lờ ở hành lang, chỉ muốn tát cho hắn một phát, nhưng lại sợ hắn sướng quá.
Thẩm Nguyên nhìn tờ phiếu điểm vừa được dán lên bảng đen sau lớp.
Kết quả thi tháng, từng con số trên đó khiến cậu cảm thấy tim mình đóng băng.
Ngữ văn 121, toán học 105, tiếng Anh 150, tổ hợp khoa học tự nhiên 262, tổng điểm 638.
Ghê thật, đến cả 640 cũng không được!