Lê Tri "hừ” một tiếng, dẫn đầu quay người đi về phía phòng học, nhưng giọng nói vẫn văng văng lại: "Nhớ mang theo vở bài tập và vở nháp.”
Đây chỉ là một khởi đầu, nhưng là một bước cực kỳ quan trọng và vững chắc.
Từ ngày đó trở đi, Thẩm Nguyên như thể được lên dây cót.
Kỹ năng 【Chuyên Chú (Sơ cấp)】 có được tại thư viện nhờ "trở lại chốn cũ" đã trở thành mái chèo mạnh mẽ nhất trong đợt ôn tập nước rút cho kỳ thi tốt nghiệp lớp 12 của cậu.
Bên ngoài cửa sổ phòng học, lá bạch dương dưới sự thúc giục của mùa thu nhanh chóng chuyển sang màu vàng óng, rồi lại tơi tả rụng xuống trong vài trận mưa thu hiu hắt, chỉ còn lại những cành cây khẳng khái vươn lên bầu trời xanh trong.
Trong phòng học, tấm bảng đếm ngược ngày thi đại học treo cao, những con số đỏ tươi vô tình nhảy múa, giảm đần.
Thời gian như bị nhấn nút tua nhanh.
Sáng sớm, khi ánh bình minh đầu tiên xé toạc đường chân trời, Thẩm Nguyên đã ngồi trước bàn học. 【Chuyên Chú】 được kích hoạt, phát âm và giải nghĩa từ vựng tiếng Anh rõ ràng khắc sâu vào não bộ, thay thế cho cơn buồn ngủ còn sót lại.
Dù tiếng Anh của Thẩm Nguyên rất tốt, điều đó không có nghĩa là cậu không cần ôn từ vựng.
Ghi nhớ là một chuyện, củng cố lại là một chuyện khác.
Hơn nữa, với sự trợ giúp của kỹ năng Chuyên Chú, chu kỳ củng cố từ vựng tiếng Anh của Thẩm Nguyên kéo dài hơn, đồng nghĩa với việc cậu sẽ tốn ít thời gian hơn cho việc này.
Nhờ đó, cậu có thể có nhiều thời gian hơn để chăm sóc các môn khác.
Đến giờ ăn trưa.
Cậu cố tình tránh xa quán ăn ồn ào náo nhiệt và đám đông cười đùa ầm ĩ.
Cậu bưng hộp cơm, tranh thủ lúc phòng học không người, vừa ăn bữa trưa giản dị do Trương Vũ Yến chuẩn bị, vừa dán mắt vào những công thức vật lý hoặc phương trình hóa học lặp đi lặp lại mà cậu còn mơ hồ trong vở bài tập sai.
Buổi tối, ánh đèn phòng học sáng trưng, như một bộ chỉ huy tiền tuyến trong trận chiến ác liệt.
Xung quanh là tiếng ngòi bút sột soạt trên trang giấy, tiếng lật sách giòn giã, tiếng thảo luận bài tập rì rầm khe khẽ.
Thẩm Nguyên vùi mình sau chồng sách vở tài liệu cao ngất, trước mặt là những tờ đề thi, mới có, cũ có.
Trong trạng thái 【Chuyên Chú】, cậu có thể nhanh chóng xua tan sương mù bao phủ bài tập, nắm bắt trọng tâm vấn đề, điều động hiệu quả những kiến thức đã học nhưng chưa thuần thục từ sâu trong não bộ để tiến hành va chạm và tổ hợp.
Mạch suy nghĩ từ gập ghềnh trở nên rõ ràng, trình tự giải bài được sắp xếp trật tự hơn, tỷ lệ sai sót dưới ngòi bút chậm rãi nhưng chắc chắn giảm xuống.
Khi gặp phải những chỗ khó, cậu có thể nhanh chóng bình tĩnh lại, quay về định nghĩa và công thức cơ bản, thay vì bực bội một cách vô vọng như trước đây.
Cậu cũng cảm nhận rõ ràng cái giá phải trả cho khả năng này. Mỗi lần sử dụng 【Chuyên Chú】 trong thời gian dài và thoát ra, cậu đều cảm thấy như vừa chạy xong một cuộc marathon não bộ đến kiệt sức.
Cảm giác nặng nề khi tinh thần bị vắt kiệt trong nháy mắt, tư duy trì trệ, đầu đau như búa bổ.
Tuy vậy, dù cảm giác mệt mỏi sau mỗi lần kết thúc chuyên chú ập đến như thủy triều, cậu vẫn có thể sắp xếp lại mớ hỗn độn trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà kỹ năng còn hiệu lực.
Chỉ là đôi khi cơn đau đến quá dữ dội, Thẩm Nguyên không nhịn được mà gục xuống bàn nghỉ ngơi mười phút.
Với kỹ năng Tỉnh Lực Dồi Dào, Thẩm Nguyên thường có thể tràn đầy năng lượng bắt đầu học tập vào ngày hôm sau.
Lê Tri quan sát tất cả những thay đổi nhỏ này.
Cùng với đó, phương thức giám sát Thẩm Nguyên của cô cũng thay đổi.
Cô không còn cần phải dùng đủ lời lẽ để thúc giục cậu như trước đây, sự lo lắng như chỉ tiếc rèn sắt không thành thép được thay thế bằng một sự an tâm trầm ổn hơn.
Khi Thẩm Nguyên đắm chìm trong một bài đại số phức tạp, lộ ra vẻ nhíu mày khi gặp khó khăn, Lê Tri sẽ nhẹ nhàng đặt một cốc nước ấm bên cạnh chồng sách vở hơi lộn xộn nhưng đang vận hành hiệu quả của cậu, không gây ra bất kỳ tiếng động nào làm phiền.
Cô sẽ lặng lẽ ngồi một bên, không còn cố gắng dùng lời nói để cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
Thay vào đó, cô mở sách hoặc bài tập của mình và tập trung học tập, tạo ra một không gian học tập chung không cần lời nói nhưng tràn đầy lực hướng tâm.
Thỉnh thoảng, khi Thẩm Nguyên mắc kẹt ở một chỗ khó, cắn bút lâm vào bế tắc, sự tập trung bị thay thế bằng sự hoang mang trong chốc lát, Lê Tri mới quay đầu lại.
Ánh mắt cô rơi vào những dòng tính toán rối rắm của cậu, luôn có thể chỉ ra chính xác công thức sai sót, hoặc dùng giọng nói gần như chỉ có hai người mới nghe được, nhắc nhở ngắn gọn về một điều kiện ẩn mà cậu đã bỏ sót.
Hơn nữa, sự chỉ dẫn của Lê Tri không còn mang theo sự phê phán "sao cậu lại không nghĩ ra cái này", mà giống như một sự nhắc nhở ăn ý khi cùng nhau khám phá một vấn đề khó.
Ban đầu, Lê Tri vẫn lặng lẽ kiểm tra vở bài tập của Thẩm Nguyên đặt ở góc bàn, gạch chân những chỗ giải pháp chưa đủ tối ưu.
Về sau, khi Thẩm Nguyên bổ sung kiến thức cơ bản theo nhịp ôn tập, mạch suy nghĩ càng rõ ràng, những phê bình chú giải của cô trên vở bài tập sai giảm dần, biến thành thỉnh thoảng thêm vào một câu bổ sung giải pháp tinh tế hơn, hoặc chỉ đơn giản là một chữ "duyệt".
Thường xuyên hơn, cô sẽ giống như khoảnh khắc kết thúc buổi tự học tối nay, thu dọn đồ đạc của mình rồi lặng lẽ ngồi bên cạnh chờ đợi.
Ánh mắt cô không còn là sự thúc giục, mà là một sự nhìn chăm chú lặng lẽ và tập trung, rơi vào khuôn mặt Thẩm Nguyên đang tập trung suy nghĩ.
Nhìn cậu nhanh chóng tính toán trên giấy nháp, ngòi bút sột soạt trên trang giấy phát ra những âm thanh tinh tế, khóe miệng Lê Tri kiểu gì cũng sẽ vô thức cong lên một đường cong rất nhỏ.
Trong đường cong đó là sự hài lòng không hề che giấu.
A Kiệt ló đầu vào, như một tên trộm, hỏi: "Nguyên? Sao còn chưa về nhà?".
Chưa đợi Thẩm Nguyên mở miệng, Lê Tri đã liếc xéo một cái sắc lạnh.
"Hôm nay nhớ 50 từ vựng tiếng Anh chưa? Sáng mai tự học chép lại cho tôi."
Nghe Lê Tri nói, A Kiệt lập tức rụt cổ lại, ngượng ngùng bỏ chạy.
Thẩm Nguyên ngầm hiểu cúi đầu xuống, tiếp tục đối phó với bài tập đang khiến cậu đau đầu.
Tất nhiên, nếu thật sự không giải được, Thẩm Nguyên sẽ hỏi Lê Tri.
Lê Tri rất hài lòng với trạng thái hiện tại của Thẩm Nguyên.
Điều này không chỉ là kỳ vọng về việc thành tích tháng tới của Thẩm Nguyên có thể được cải thiện, mà còn là niềm vui về sự thay đổi rõ ràng trên người cậu.
Lê Tri thích thần sắc của cậu lúc này, sự trầm tĩnh tập trung, sức mạnh dốc hết mình để đạt được mục tiêu "650 điểm" hoặc một mục tiêu lớn hơn.
Sự tập trung và nỗ lực này còn hơn cả hương khói của ngàn ngôi chùa, khiến Lê Tri cảm thấy an tâm và thanh thản từ tận đáy lòng.