"A? Ace Amu sao?” A Kiệt ngượng ngùng, "Nguyên, nhẹ tay thôi.”
Thẩm Nguyên thật sự nhịn không được.
Vừa khéo lúc Thẩm Nguyên đi mua cơm.
Hắn sải bước tới trước cửa sổ quán cơm, nhanh nhảu gọi với dì bán hàng: "Một sườn kho, một gà xào hạt điều, thêm rau xanh xào với miến!"
Vừa bưng khay ra, Thẩm Nguyên nhanh tay lẹ mắt giật lấy phiếu ăn của A Kiệt, "tít" một tiếng quẹt qua máy.
Nhanh đến mức A Kiệt không kịp phản ứng, chỉ nghe Thẩm Nguyên không thèm quay đầu ném lại một câu:
"Đa tạ nghĩa phụ!"
A Kiệt nhìn phiếu ăn bị trả lại, ôm ngực giả vờ đau lòng: "Gia súc! Mày toàn chọn món đắt tiền hả?!"
Thẩm Nguyên cười ha ha, bưng khay cơm cao ngất chen vào đám đông, bóng lưng tràn ngập vẻ hả hê báo được đại thù.
Sau bữa tối, mùi thức ăn và tiếng ồn ào trong phòng ăn bị bỏ lại phía sau.
Mấy người vừa đi vừa cười về phía phòng học tạm của khu thí nghiệm.
Gió chiều mang theo hơi lạnh, thổi tan đi chút nặng nề, chán chường sau khi bị toán học vùi dập trong lòng Thẩm Nguyên.
Toán học xong rồi, giờ trọng điểm là tổ hợp khoa học tự nhiên.
Đẩy cửa phòng học, đèn huỳnh quang nhấp nháy ánh sáng trắng, chiếu lên bàn học và sách vở ngổn ngang.
Trong không khí dường như còn lưu lại sự ngột ngạt sau "tai nạn" buổi chiều.
Nhưng rõ ràng, lớp 15 đã chuyển sang giai đoạn mới.
Sáng mai thi tổ hợp khoa học tự nhiên.
Sách giáo khoa, vở ghi và tập bài sai Vật lý, Hóa học, Sinh học chất đầy mặt bàn.
Trong không khí bắt đầu lan tỏa một áp lực mới, im lặng, đó là cảm giác thôi thúc, gấp gáp hơn do kìm nén sau bài thi toán.
Trần Minh Vũ và Dương Trạch ăn ý đi thẳng về chỗ ngồi, tiếng ghế kéo lê chói tai.
Trần Minh Vũ hít sâu một hơi, đột ngột lật cuốn "Ngũ Tam” Vật lý, tiếng giấy nặng nề vang lên, như thổi lên kèn hiệu chuẩn bị chiến đấu.
Dương Trạch im lặng rút tập bài sai Hóa học trong cặp, cau mày lật xem, ngòi bút vô thức gõ vào cạnh bàn.
Thẩm Nguyên lặng lẽ về chỗ, cũng lôi tài liệu Vật lý ra.
Về phần Chu Thiếu Kiệt, thái độ của hắn với khoa học tự nhiên là kệ xác.
Đương nhiên không có nghĩa là A Kiệt không ôn tập.
A Kiệt cho rằng ôn tập khoa học tự nhiên bây giờ không hiệu quả bằng ôn tập tiếng Anh.
Điểm khoa học tự nhiên của hắn khá ổn, nhưng điểm tiếng Anh thì thảm họa.
Thay vì cố ổn định điểm khoa học tự nhiên, thà đảm bảo điểm tiếng Anh đừng quá tệ.
Khoa học tự nhiên có tệ cũng không đến đâu, nhưng tiếng Anh mà tạch thì...
Còn việc giáo viên Vật lý, Hóa học, Sinh học thấy A Kiệt đang cắm cúi chép từ vựng trong giờ tự học buổi tối...
Thôi, kệ đi.
Ở lớp này, chỉ có Lão Chu và Dương Dĩ Thủy mới mắng được A Kiệt.
Chu Nhược Lan quá dịu dàng.
Còn vì sao Lão Chu dạy Toán lại có thể mắng, bởi vì Lão Chu có thể mắng A Kiệt thi tiếng Anh không ra gì.
Lê Tri an tĩnh ngồi cạnh Thẩm Nguyên, mở vở ghi khoa học tự nhiên trước mặt, dùng đủ loại màu mực đánh dấu chi chít.
Thiếu nữ liếc nhìn Thẩm Nguyên, thấy hắn cuối cùng cũng cúi đầu xem tài liệu, mới khẽ dời mắt, cúi đầu tập trưng vào việc của mình, vẻ mặt chuyên chú và tỉnh táo.
Nhưng ngón tay cầm bút hơi dùng sức, tiết lộ sự căng thẳng trong lòng và sự sẵn sàng nghênh chiến với kỳ thi ngày mai.
Dù giờ tự học tối chưa bắt đầu, nhưng trong phòng chỉ còn tiếng lật sách, tiếng bút sột soạt trên giấy, và thỉnh thoảng tiếng ho khẽ hoặc thở dài.
Đèn huỳnh quang rọi ánh sáng trắng bệch xuống, hằn lên bóng dáng học sinh lớp 15 bên bàn học, giữa núi sách và biển đề.
Bóng ma toán học có lẽ chưa tan hết, nhưng cảm giác cấp bách của khoa học tự nhiên như thủy triều âm thầm, đã nhấn chìm mọi tạp âm...
Giờ tự học tối kết thúc, tiếng chuông vang lên xa xăm, như vọng về từ rất xa, miễn cưỡng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt trong phòng.
Học sinh như được giải một loại bùa chú, chậm rãi thu dọn sách vở, động tác mệt mỏi.
Tiếng giấy ma sát, tiếng khóa kéo lách tách.
Thẩm Nguyên khép vở Vật lý, xoa xoa huyệt thái dương nhức mỏi, dường như vẫn còn hình vẽ mạch điện chưa giải trong đầu.
Hắn im lặng thu dọn đồ đạc, ba lô tuy nhẹ hơn bình thường, nhưng vẫn thấy nặng trĩu.
Lê Tri đã sớm thu dọn xong, đứng bên cạnh chờ hắn.
"Để tớ xách ba lô cho." Thẩm Nguyên đưa tay về phía Lê Tri như thường lệ.
Ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt hơi mệt mỏi của Thẩm Nguyên một thoáng rồi rời đi.
"Không cần đâu, hôm nay tớ tự xách được rồi."
Thấy Lê Tri nói xong liền quay người đi, Thẩm Nguyên cũng không níu kéo.
Dù sao sách vở cũng không nhiều lắm, Lê Tri cũng không phải không vác nổi.
Hai người theo dòng người thưa thớt đi ra khỏi khu thí nghiệm sáng đèn.
Trên con đường trước tòa nhà, bóng người rải rác, trái ngược hẳn với sự ồn ào ban ngày.
Gió đêm thổi qua, mang theo một chút dễ chịu, nhưng không thể thổi tan sự nặng nề từ đáy lòng.
Hai người sóng vai bước đi, bước chân đều rất chậm.
Lê Tri nắm chặt quai ba lô, đốt ngón tay hơi siết chặt.
Trên đường chỉ có tiếng giày ma sát mặt đất xào xạc.
Thẩm Nguyên cúi đầu nhìn bóng mình dài ra rồi ngắn lại dưới chân, suy nghĩ dường như vẫn quanh quẩn ở bài toán khó chiều nay.
Sự im lặng như một lớp sa mỏng bao trùm hai người.
Hai người đi đến đường cái đối diện khu dân cư, Thẩm Nguyên nhìn đèn đỏ chói mắt, vô thức định đưa tay nắm tay Lê Tri.
Vừa chạm vào làn đa hơi lạnh của cô, cổ tay hắn bị một bàn tay mạnh mẽ nắm ngược lại.
Hắn giật mình ngẩng đầu, chạm phải đáy mắt bình tĩnh của Lê Tri.
Ánh mắt ấy không mang vẻ sắc sảo thường ngày, mà như mặt hồ tĩnh lặng, im lặng bao trùm mọi bất an của hắn.
Đúng lúc này, đèn đỏ nhấp nháy chuyển sang xanh.
"Đi thôi." Lê Tri khẽ nói, ngón tay siết chặt, không cho phép từ chối.
Cô kéo Thẩm Nguyên còn đang ngơ ngác, lo lắng bước lên vạch kẻ đường, bước chân còn kiên quyết hơn cả lúc hắn dắt cô.
Gió mát lướt qua tai, Thẩm Nguyên bị động đi theo cô.
Nhìn bóng lưng Lê Tri, Thẩm Nguyên hiểu vì sao cô làm vậy.
Nhưng Thẩm Nguyên không nói gì, cứ vậy tận hưởng cảm giác được Lê Tri nắm tay.
Một mạch bị Lê Tri kéo vào cổng khu dân cư.
Thẩm Nguyên vô thức liếc nhìn vọng gác, liền thấy ánh mắt ngưỡng mộ của chú bảo vệ Quách.
Những cảm xúc vốn dĩ được che giấu như tìm được một điểm bùng nổ, thiếu niên lập tức nở một nụ cười tươi rói.
Lê Tri nắm tay Thẩm Nguyên một mạch vào khu dân cư, đôi chân dài bước nhanh bỗng nhiên chậm lại.