Phía trước, trong hành lang, tiếng người ồn ào cùng tiếng ghế kéo lê trên sàn nhà, hòa lẫn với âm thanh thử nhạc cụ vọng ra từ nhà thi đấu, càng lúc càng gần, càng thêm rõ ràng.
Cái lạnh của đêm đông dường như bị dòng người náo nhiệt và bầu không khí hừng hực khí thế xua tan đi.
Toàn bộ học sinh và giáo viên đang đổ dồn về phía này.
Các lớp dưới sự hướng dẫn, có phần khàn giọng, của giáo viên chủ nhiệm, cố gắng giữ đội hình, di chuyển theo lộ trình đã định.
Ánh đèn lạnh lẽo hắt lên con đường trong trường, tạo thành những vệt hơi nước mờ ảo. Hàng ngàn chiếc ghế ma sát trên nền xi măng, tạo nên một thứ âm thanh trầm đục, đều đều.
Các thầy cô đứng ở những điểm chốt trong hành lang, đảm bảo lối đi thông suốt.
Đa số học sinh đều mang theo đồ ăn vặt và nước uống, khuôn mặt rạng rỡ, háo hức chờ đợi buổi tiệc cuối năm, bàn tán xôn xao về các tiết mục sắp diễn ra.
Dưới mái vòm sân vận động, ánh đèn sáng rực như ban ngày, tỏa ra một bầu không khí náo nhiệt.
Tiếng trống thử âm thanh từ sân khấu vọng lại, như một mồi lửa vô hình, đốt cháy sự nhiệt tình của khán giả.
Các đội hình lần lượt ổn định vị trí.
Thông thường, nữ sinh sẽ được xếp hàng phía trước, nam sinh ngồi sau.
Nhưng khi ngồi xuống thì mọi thứ lại không còn quy củ.
Các cặp đôi làm sao có thể chịu ngồi tách nhau ra vào lúc này?
Thẩm Nguyên dẫn Lê Tri ngồi ở vị trí không quá gần cuối hàng. Phía trước họ là Trác Bội Bội và Hà Chi Ngọc, còn phía sau là A Kiệt và đám bạn.
Trong chớp mắt, đội hình chỉnh tề ban đầu tan rã khi tiến vào sân vận động rộng lớn, tái cấu trúc thành những nhóm nhỏ lộn xộn, chen chúc, hoàn toàn chìm đắm trong bầu không khí vui vẻ trước giờ khai mạc.
Đương nhiên, các lớp khác cũng chăng khá hơn là bao.
Nhìn từ sân khấu xuống, một bàn cờ vốn ngay ngắn đã biến thành một đống quân lộn xộn.
Hỗn loạn, nhưng tràn đầy sức sống và sự gần gũi.
Trong không khí đã thoang thoảng mùi đồ ăn vặt, trà sữa và mùi người hòa lẫn vào nhau.
Giữa những tiếng ồn ào náo nhiệt đầy mong đợi, đèn chiếu sáng trong nhà thi đấu lần lượt tắt dần.
Tiếng ồn ào tự động nhỏ lại, vô số ánh mắt hướng về phía sân khấu lớn.
Tấm màn nhung nặng nề trở thành tiêu điểm duy nhất, lặng lẽ buông xuống trong ánh sáng mờ ảo, như đang tích lũy năng lượng.
Đột nhiên, một chùm sáng trắng dịu nhẹ chiếu vào chính giữa màn sân khấu. Ngay sau đó, một hàng đèn xanh lam nhỏ phía trên màn hình bật sáng.
Không có âm nhạc, chỉ có tiếng hít thở của hàng ngàn người trong nhà thi đấu vang lên rõ ràng trong sự tĩnh lặng.
Một cảm giác mong chờ lên đến đỉnh điểm lan tỏa một cách lặng lẽ.
Khi ánh sáng quét qua, những hình ảnh động bắt đầu lặng lẽ xuất hiện trên tấm màn sân khấu vốn trống không.
Những hình ảnh quen thuộc lần lượt hiện ra trước mắt mọi người.
Trận bóng rổ, giờ thể dục buổi sáng, chạy bộ, nhà ăn, cảnh tuyết rơi trong trường, khu giảng đường...
Cùng với tiếng dương cầm du dương, ấm áp, những thước phim ghi lại cuộc sống của học sinh Kỵ Dương trôi nhẹ trên màn hình, ánh sáng đan xen.
Không có lời bình, chỉ có những hình ảnh thay đổi và âm nhạc du dương.
Tiếng ồn ào dưới khán đài đã lắng xuống từ lâu, chỉ còn vài tiếng thở nhẹ hoặc những lời thì thầm cảm thán.
Các bạn học nhìn thấy bóng dáng của mình và của bạn bè trong những thước phim ấy.
Thẩm Nguyên cảm thấy vai mình nặng hơn, quay sang thì thấy đầu Lê Tri đang tựa vào vai anh.
Đôi mắt cô gái dõi theo những hình ảnh trên màn hình, khuôn mặt bình tĩnh, dịu dàng.
Hà Chi Ngọc phấn khích nắm lấy tay Trác Bội Bội, khẽ chỉ vào những người quen trong một vài đoạn phim.
A Kiệt cũng thôi trêu chọc Dương Trạch, lặng lẽ ngắm nhìn, khóe miệng khẽ nở một nụ cười hoài niệm.
Khi hình ảnh dừng lại ở một góc nhìn rộng lớn xuống sân trường, nơi tràn ngập ánh bình minh, âm nhạc cũng đi đến hồi kết.
Đột ngột, tất cả đèn vụt tắt, hình ảnh biến mất, màn sân khấu chìm vào bóng tối sâu thẳm.
Trong sân, một giây im lặng.
Ngay lập tức, một tràng trống dồn dập vang lên như tiếng kèn hiệu báo bình minh, tiếng guitar điện mạnh mẽ xé tan sự tĩnh lặng!
Những chùm tia laser chói lòa xoay tròn quét khắp khán phòng, đốt cháy toàn bộ nhà thi đấu trong nháy mắt!
Cùng với âm nhạc chói tai và hiệu ứng ánh sáng, tiếng reo hò của học sinh, được tích tụ từ lâu, bùng nổ như núi lửa, đẩy không khí sân vận động lên đến đỉnh điểm!
Ánh đèn tập trung chính xác vào giữa sân khấu!
Hai MC, một nam một nữ, mặc trang phục trang trọng, bước nhanh ra từ phía sau cánh gà, trên môi nở nụ cười tươi tắn, tự tin.
Chàng trai thẳng thắn, tràn đầy sức sống, cô gái đoan trang, xinh đẹp.
“Kính thưa các vị lãnh đạo, quý thầy cô giáo! Các bạn học sinh thân mến! Xin chào buổi tối!!”
Theo tiếng hô vang, cả khán phòng lập tức vang lên những tiếng reo hò.
Đêm hội mừng năm mới của trường Trung học Kỵ Dương chính thức bắt đầu.
Trong nhà thi đấu, dư âm của những tràng pháo tay vẫn còn vang vọng, ánh đèn sân khấu lại tắt dần theo bước chân của MC, chỉ còn lại vài chùm đèn rọi nhanh chóng quét qua khán đài, để lại những vệt sáng lấp lánh.
Trong bóng tối ngắn ngủi, cảm giác mong chờ lặng lẽ dâng cao.
Đột nhiên, đèn tự quang "bụp” một tiếng chiếu thẳng vào giữa sân khấu, một bóng người ôm đàn guitar hiện ra.
Một học sinh từng đạt giải "Giọng ca vàng" của trường đứng trên sân khấu, giọng hát trong trẻo vang lên qua micro, ngay lập tức nhận được sự cổ vũ của toàn trường.
Tiếng hát mang theo sự rung động của tuổi trẻ và những ước mơ tươi sáng, từ từ nâng cao bầu không khí của buổi tiệc.
Một ca khúc kết thúc, tiếng vỗ tay nhiệt liệt còn chưa dứt, ánh đèn trên sân khấu đã biến đổi.
Âm thanh giao hưởng vang lên, diễn tấu một đoạn nhạc thư giãn, hoa lệ, xoa dịu những cảm xúc sôi động trước đó.
Và khi tiếng nhạc du dương đần phai nhạt, sân khấu bỗng chốc được bao phủ bởi một lớp ánh sáng xanh mờ ảo.
Một vài bóng dáng mặc những bộ Hán phục tinh xảo lặng lẽ đứng trong ánh sáng.
Theo tiếng đàn tranh réo rắt, ống tay áo buông xuống, váy áo nhẹ nhàng.
Những vũ công múa cổ phong, người thì uyển chuyển dịu dàng, người thì khí thế hiên ngang, trong mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ đẹp cổ điển.
Dưới khán đài, không ít người xem đến nhập thần, ngay cả tiếng cắn hạt dưa cũng nhỏ đi rất nhiều.
Ngay sau đó, một vở hài kịch ngắn của trường mang đến vô vàn tiếng cười.
Những màn trình diễn khoa trương, những tình huống hài hước gần gũi trong trường học khiến cả khán phòng cười nghiêng ngả.
Ngồi ở phía sau, A Kiệt và Dương Trạch cười đến mức gập cả người, vỗ đùi bôm bốp.
Ngay cả Lê Tri, người luôn nghiêm nghị, cũng không thể kìm được nụ cười vì một tình tiết dí dỏm.