Hoa Khôi Nắm Quyền Vương Gia Người Thật Xấu!!

Lượt đọc: 3441 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 107
ngăn cách ở sông thâm du..

❊ ❊ ❊

Không biết là bởi vì trong ngực ôm Thủy Liên Y lạnh như băng, hay là nhiệt độ trong rừng cây càng ngày càng thấp, Sở Húc Nhật cảm thấy mình rất lạnh! Một cơn gió lạnh thổi qua, tựa hồ có nước mưa nhỏ xuống.

"Tiểu Y! Xem ra chúng ta phải tìm chỗ tránh mưa trước! Giá....!" Giục ngựa chạy băng băng ở trong rừng cây tươi tốt. Tuấn mã phía dưới đã mệt mỏi, phải tìm được một chỗ có thể nghỉ ngơi!

Mưa càng lúc càng lớn, toàn thân Sở Húc Nhật đã ướt đẫm, ôm Thủy Liên Y thật chặt, thân thể của nàng vẫn lạnh như băng.

Ầm.... Theo tiếng sấm đi qua, mỗi thân cây đều bị sét đánh, bốc cháy. Tuấn mã phía dưới sợ tới mức cả kinh, bốn vó bay vọt, rơi xuống rồi lại vì tránh né một khối đá lớn mà nhảy lên lần nữa.

"Ừ!" tiếng kêu rên truyền đến.

Sở Húc Nhật cảm thấy người trong ngực tựa hồ rên rỉ.

"Tiểu Y!" Hắn lộ ra vui mừng, nhẹ nhàng vỗ vỗ gương mặt của Thủy Liên Y.

"Tiểu Y!" Thấy người trong ngực giật giật, hắn mừng như điên.

Thủy Liên Y thật cảm thấy mình đã chết! Không biết vì sao ý thức của nàng lại khôi phục từng chút! Cả người thật là đau a! Cảm giác đau trở lại, có phải chứng minh nàng không có chết hay không!

"Ta..." Khó khăn phát ra thanh âm, tay Thủy Liên Y giật giật.

"Tiểu Y!" trên mặt Sở Húc Nhật lộ ra nụ cười, "Nàng chưa chết?" hắn biết, nàng sẽ không chết!

Chậm rãi mở mắt, Thủy Liên Y thấy gương mặt tuấn tú của Sở Húc Nhật "Cám ơn ngươi!"

"Vốn là muốn mang nàng trở về Mặc thành tìm Công Tử Cận, nhưng mà nếu nàng đã tỉnh, chúng ta trực tiếp đi Uyên thành!" Sở Húc Nhật nắm dây cương.

Tựa hồ sắp đi ra khỏi rừng cây rồi! Phía trước càng ngày càng rộng rãi.

Cả người Thủy Liên Y đau đến mức chỉ cần tuấn mã khẽ nhảy thì nàng đã cảm thấy thân thể rã rời!

"Sở Húc Nhật! Ta thật là đau!" Khuôn mặt nhỏ nhắn cũng co quắp, chết tựa hồ sẽ không cảm thấy đau đớn! Nhưng bây giờ thật là đau!

Sở Húc Nhật ôm nàng, "Kiên trì chút, ra khỏi rừng cây, đi lên đường lớn, sẽ không khó đi như vậy!" Trong mắt của hắn có chút thương tiếc! Nhưng lúc này không thể xử trí theo cảm tính, nếu như trì trệ không tiến, rất dễ dàng bị đuổi kịp! Sở Thánh Hạo sẽ không dễ dàng bỏ qua cho bọn họ.

"Ừ!" Thủy Liên Y bắt lấy áo hắn, mỗi lúc ngựa đi một bước. Thân thể của nàng lại đau như rách ra! Chịu đựng đi Thủy Liên Y, gan lớn của ngươi đâu rồi! Ngươi đã suýt chết, còn có cái gì không thể nhẫn nhịn!

Tuấn mã rốt cuộc đã chạy ra rừng cây sum xuê, chạy lên đường lớn, nơi này cách Mặc thành ít nhất cũng có vài trăm dặm!

Vậy mà, khi Sở Húc Nhật ra khỏi rừng cây, ánh mắt lập tức trở nên bén nhọn!

Trước mặt là quân lính dày đặc! Sở Thánh Hạo ngồi trên lưng ngựa đắc ý nhìn bọn họ, khi thấy Thủy Liên Y chưa chết, trên mặt lộ ra nụ cười tà.

"Húc vương! Ngươi quả thật đang gạt trẫm!"

"Hoàng thượng không cần lưu luyến không rời! Bổn vương sẽ còn trở lại!" trong lòng Sở Húc Nhật biết không ổn! Nếu Sở Thánh Hạo tự mình đuổi theo, thì chứng minh dữ nhiều lành ít!

"Húc vương! Ngoan ngoãn cùng trẫm trở về Mặc thành! Trẫm đã truyền tin cho Sở Vương, ít ngày nữa hắn sẽ trở lại Mặc thành!"

Sở Húc Nhật híp mắt một cái "Hoàng thượng! Ngài điên rồi, cả Sở Vương ngài không bỏ qua!" Như thế xem ra phải mau sớm chạy tới Uyên thành, Sở Thánh Hạo quá độc ác rồi! Không giết chết hai huynh đệ bọn họ không bỏ qua.

"Tiểu Y! Ôm chặt ta!" thân thể Sở Húc Nhật có chút cứng ngắc, nói không khẩn trương đó là giả! Mặc dù là một mẹ sinh ra. Nhưng Sở Thánh Hạo vì bản thân chuyện gì hắn đều có thể làm được!

"Ừ!" tay nhỏ bé của Thủy Liên Y ôm chặt hông bền chắc của Sở Húc Nhật, không nghĩ tới thời khắc mấu chốt cứu mình lại là nam nhân từng khi dễ nàng! Trong lòng đột nhiên có chút cảm động, mình đã từng mắng hắn, hắn còn dùng cả tính mạng bảo vệ nàng!

"Húc vương! Còn không ngoan ngoãn chịu trói? Chẳng lẽ muốn trẫm hạ lệnh dùng vũ lực sao?" Sở Thánh Hạo giơ tay lên, người phía sau chỉ cần hắn ra lệnh một tiếng sẽ xông lên.

"Tiểu Y! Ôm chặt!" hai chân Sở Húc Nhật kẹp lấy bụng ngựa! "Giá....!" Tuấn mã bay nhanh qua kia.

"Đuổi theo......!" Sở Thánh Hạo ra lệnh một tiếng, kỵ binh phía sau lao qua.

Sở Húc Nhật, Thủy Liên Y! Hôm nay các ngươi có chắp cánh khó thoát!

Tuấn mã bay nhanh! trán Sở Húc Nhật đầy mồ hôi lạnh, mà Thủy Liên Y cảm thấy toàn thân đều sắp tan ra! Đau đến mồ hôi ào ào chảy xuôi. Tay nhỏ bé nắm áo Sở Húc Nhật cũng dần dần cầm không chắc rồi!

"Sở Húc Nhật! Bỏ lại ta! Ngươi đi mau!" Thủy Liên Y cắn môi "Thay ta chuyển cáo Tiểu Dạ....!"

"Im miệng!" Sở Húc Nhật rống nàng "Ta sẽ không chuyển cáo thay ngươi, muốn nói cái gì mình tự mình đi nói với hắn!"

"Sở Húc Nhật!" trong mắt Thủy Liên Y có kiên trì "Tiếp tục như vậy hai chúng ta ai cũng trốn không thoát! Ngươi cởi ngựa rời đi trước! Sở Thánh Hạo có thể sẽ không giết chết ta! Nếu như hắn muốn giết ta đã sớm giết!"

"Khốn kiếp!" Sở Húc Nhật hung ác, "Hắn không chuẩn bị giết nàng! Hắn muốn hung hăng hành hạ nàng, giày xéo nàng! Nữ nhân đáng chết này!" tuấn mã phía dưới tựa hồ mệt mỏi, bước chân càng ngày càng chậm chạp, phía trước là một con sông lớn, một con sông nhìn không tới cuối.

"Sông Thâm Du?" Sở Húc Nhật sửng sốt một chút, "Qua con sông này, bờ bên kia sẽ ra khỏi sự cai quản của Mặc quốc, thuộc về Ân Xích quốc!" Tuấn mã dừng bước ở bên bờ sông!

"Không phải đi Uyên thành sao?" Thủy Liên Y cảm thấy sắc mặt của Sở Húc Nhật rất khó coi.

"Chúng ta đi sai hướng rồi! Uyên thành nên đi hướng bắc! Chúng ta một mực đi hướng nam!" Sở Húc Nhật cau mày. Con sông này vừa rộng vừa dài, bọn họ căn bản không cách nào vượt qua!

"Có phải không đến được Uyên thành hay không?"Thủy Liên Y nắm chặt vạt áo trước của hắn.

"Có thể! Ân Xích quốc và Uyên thành có một con đường tắt! Mặc dù một Nam một Bắc nhưng từ Ân Xích quốc đến Uyên thành còn gần hơn Mặc thành! Chỉ là! Con sông này không có đò, căn bản không cách nào thông qua!"

Tiếng vó ngựa của truy binh sau lưng càng ngày càng gần, tuấn mã của Sở Húc Nhật bồi hồi trên bờ.

"Tiểu Y!" Sở Húc Nhật từ trên ngựa nhảy xuống, xé nát áo khoác của mình.

"Ngươi muốn làm gì?" Thủy Liên Y sợ hãi kêu, Sở Húc Nhật dùng vải buộc chặt nàng ở trên lưng ngựa.

"Để cho tuấn mã của ta đưa nàng qua sông!"

"Sở Húc Nhật....! Ngươi điên rồi!" Thủy Liên Y thét chói tai, "Ta đi! Ngươi làm sao? Ngươi muốn chết à?" Nước mắt của nàng lập tức rơi ra!" Không cho ngươi làm như vậy! Sở Húc Nhật....!"

Nhìn đôi mắt đẫm lệ mông lung của Thủy Liên Y, trên mặt Sở Húc Nhật lộ ra nụ cười, nàng đang quan tâm hắn sao? Thật ra thì bất kể trước kia nàng hận hắn đến cỡ nào, lúc này nàng có thể rơi lệ vì hắn, hắn cảm thấy mọi chuyện hắn làm vì nàng đều đáng giá! Nữ nhân này cho dù không thích hắn, không thương hắn, nhưng đáy lòng nàng có thể vĩnh viễn nhớ hắn, cho dù hắn chết cũng cam tâm!

"Nhớ! Đến Ân Xích quốc thì đến Duyệt Tường lâu! Tìm một người gọi Vong Trần!"

"Ta không muốn....! Sở Húc Nhật! Nếu như ngươi dám để cho ta rời đi một mình, ngươi thử xem! Ta sẽ hận ngươi cả đời!" Thủy Liên Y bị hắn cột chặt vào trên lưng ngựa, không thể động đậy.

"Tiểu Y!" Sở Húc Nhật đi tới trước mặt nàng, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của nàng, "Trước kia đã khi dễ nàng! Thật xin lỗi.... "

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »