Hoa Khôi Nắm Quyền Vương Gia Người Thật Xấu!!

Lượt đọc: 3230 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 114
thành công bổ khuyết..

❊ ❊ ❊

Thủy Liên Y cảm thấy mình hình như lên phải thuyền giặc rồi! Mặc dù Phượng di nói nàng chỉ là hậu bị, không nhất định phải ra sân! Nhưng nàng cảm thấy trong lòng vô cùng bất an!

Một Sở Thánh Hạo đã dọa nàng thành bệnh tâm thần rồi. Cấp bậc của hoàng đế Ân Xích quốc này so với Sở Thánh Hạo cũng không biết ai hơn ai kém!

Mặc dù trong lòng đang đánh trống, nhưng Phượng di và Hương di dù sao cũng có ân chứa chấp nàng, nàng có thù oán luôn quên, nhưng có ân lại muốn báo!

"Thủy Thủy!" Phượng di thấy Thủy Liên Y suy tính thật lâu, gương mặt khó xử, không khỏi có chút gấp gáp! "Thủy Thủy! Nếu như lần này cô nương Tử Hương uyển được hoa khôi con sẽ không cần xuất hiện nữa, chỉ khi họ thất thế con mới phải ra sân! Bất kể con phải ra sân hay không, chỉ cần Tử Hương uyển thắng, Phượng di đáp ứng, cho dù phải dùng bất cứ biện pháp gì cũng sẽ đưa ngươi đến Uyên thành!"

Ách.... Thật dụ hoặc! Đây là dụ hoặc trần trụi nhất! Thủy Liên Y mặc dù thấy khó khăn, nhưng vừa nghĩ tới Phượng di sẽ đưa nàng đến Uyên thành, nàng lại động lòng rồi! Nếu như chỉ dựa vào bản thân nàng, đến năm nào nàng mới có thể tìm được Tiểu Dạ! Chờ nàng gặp được Tiểu Dạ, nàng nhất định sẽ bảo hắn về Mặc thành tìm Sở Thánh Hạo báo thù cho Sở Húc Nhật!

"Được! Phượng di! Con đáp ứng người! Chỉ là.... Nếu như không cần con ra sân, con vẫn muốn ẩn núp! Nhưng mà.... Ngộ nhỡ!"

"Ngộ nhỡ cái gì? Thủy Thủy?"

"Ngộ nhỡ có người quấy rầy con, Phượng di người phải giúp con!"

Phượng di cười, "Thủy Thủy con yên tâm! Tranh tài hoa khôi cũng có quy định riêng! Hơn nữa có hoàng thượng tự mình giám thị, không ai dám khi dễ con!"

Thủy Liên Y oán thầm: hoàng thượng mới đáng sợ! Người khác căn bản không gây sợ hãi bằng hắn a!

Nội quy trang tài? Không biết dự thi hoa hậu ở cổ đại có quy tắc ngầm gì không!

"Phượng di! Bằng không chúng ta cũng dùng quy tắc ngầm!"

"Cạn cái gì?" Phượng di hồ đồ. Hương di bên cạnh cũng cảm thấy khó hiểu.

"Quy tắc ngầm! Chính là đưa mấy mỹ nữ cho giám khảo!" gương mặt Thủy Liên Y lộ ra nụ cười giả tạo, "Dù thời kỳ nào, đoán chừng công kích kiểu viên đạn bọc đường (trong cứng ngoài ngọt) là mãnh liệt nhất, có thể làm tan rã lòng người nhất! Cái này chính là quy tắc ngầm con muốn nói cho hai người biết ha....!"

Thủy Liên Y bắt đầu thao thao bất tuyệt giảng giải ý tứ cụ thể của quy tắc ngầm một lần, mãi cho đến Hương di và Phượng di bừng tỉnh hiểu ra!

"Thủy Thủy! Chiêu này thật là lợi hại! Lát nữa ta tìm mấy cô nương thương lượng một chút! Ai nha! Sao chúng ta không nghĩ tới! Để mấy cô nương tham gia thi đấu đi tạo quan hệ tốt với mấy giám khảo!" sắc mặt Phượng di vui mừng.

"Chỉ là, vậy có tính là hối lộ không?" Hương di vẫn có chút lo lắng.

Thủy Liên Y không biết tội đút lót ở thời đại này bị phạt thế nào, cho nên cũng có chút lo lắng.

"Thôi! Vẫn là nên bằng thực lực!" Phượng di cũng cảm thấy không thể! Dù sao cũng là hoàng thượng tự mình giám thị, muốn thay đổi thật giả cũng có chút khó khăn, chủ yếu là sợ tiền mất tật mang!

"Thủy Thủy! Nhiệm vụ của con rất nặng nề đấy!" Phượng di vỗ vỗ bả vai mảnh khảnh của Thủy Liên Y, "Hi vọng các cô nương Tử Hương uyển ra sức! Không khiến ta mất mặt quá thảm!"

Nhiệm vụ này thật nặng! Thân thể nhỏ này của nàng không biết có chịu đựng nổi không?

Thủy Liên Y âm thầm kêu khổ, đến lúc đó nàng có phải không thể chỉ lộ ra đôi mắt, có phải sẽ phải bước ra ánh sáng hay không? A! Oh My God! Nàng không muốn bị người ta thấy! Rất xinh đẹp không phải là lỗi của nàng, nhưng ló mặt nhiều lần ở trước mặt công chúng, lại thành quyến rũ người khác, chính là nàng là không phải muốn thế a….

Không biết nàng ra khỏi phòng của Phượng di như thế nào, Thủy Liên Y tìm thềm đá ngồi xuống ở hậu viện Tử Hương uyển. Hôm nay nàng còn đả thương người ở ngoài Xích thành! Không biết tên háo sắc Ân Thần Tinh đó có chuyện gì hay không? Trán của hắn hình như còn chảy máu!

Ai nha! Càng nghĩ càng phiền lòng rồi! dựa vào cách ăn mặc và khí chất của tiểu tử kia cũng không phải tầm thường, không phải hào môn thế gia giàu có thì chính là con cháu nhà vương công đại thần! Ngộ nhỡ, nàng chỉ nói ngộ nhỡ, nếu nàng đi tham gia cuộc tranh tài hoa khôi, bị tiểu tử kia phát hiện thì sao?

Nhà giàu dùng một túi bạc cũng có thể đập chết nàng! Con nhà giàu tìm lão tử tùy tiện an bài một tội danh cho nàng là có thể giam cầm nàng! Hảo hán Lâm Xung trong Thủy Hử chẳng phải cũng bị Cao Nha Nội[1] khi dễ như vậy, huống chi nhân vật nhỏ muốn võ công không có võ công, muốn tiền không có tiền, muốn thế không có thế như nàng!

Cả người Thủy Liên Y liền lâm vào rối rắm, nàng cảm thấy mình sắp không chống đỡ nổi!

……………………………..

Mấy ngày sau.

Ngày mai sẽ là cuộc so tài hoa khôi, tất cả các cô nương dự thi đều phải vào hoàng cung tham gia chọn lựa hoa khôi. Do hoàng đế đương triều tự mình ngợi khen!

Giai đoạn chuẩn bị cuối cùng, tất cả các cô nương đều toàn lực ứng phó! Thương nhân nổi tiếng bán phấn bột nước, châu báu đồ trang sức ở Xích Thành, mấy ngày nay đều ở chạy đến ba thanh lâu này. Các cô nương vì chuẩn bị không ngại tốn tiền, cái gì đắt đều mua, cái gì tốt đều lấy!

Thủy Liên Y vẫn ở hậu viện quét dọn, dọn dẹp bụi bậm bên trong viện! Dù sao Phượng di nói rồi, nàng chỉ là dự bị, trừ phi các cô nương Tử Hương uyển đều không được, nàng mới phải ra sân!

Thật ra thì các cô nương Tử Hương uyển, nàng đều đã gặp qua, cũng không tệ! Cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú! Muốn dạng nào đều có, không có gì không tinh thông! Lại nói về nàng, trừ dáng dấp còn cường ngạnh, nàng căn bản không biết gì! Càng không biết cổ đại lựa chọn hoa khôi như thế nào, cần chuẩn bị những gì!

Ngày mai phải vào cung, tay Thủy Liên Y cầm cây chổi hơi run! Nàng sinh ra có chứng sợ hãi nghiêm trọng với hoàng cung! Nàng tổng cộng vào cung hai lần, mỗi một lần đều vết thương chồng chất!

Lần đầu tiên khiến nàng dưỡng bệnh hơn nửa tháng trên giường!

Lần thứ hai khiến nàng mất đi con của nàng và Tiểu Dạ! Còn hại Sở Húc Nhật mất mạng!

Thủy Liên Y cắn môi, không biết hoàng thượng Ân Xích quốc là người như thế nào, không biết những việc nàng làm rốt cuộc có đúng hay không! Nhưng nàng muốn đến Uyên thành, cổ đại không có máy bay, không có xe lửa, thậm chí ngay cả xe đạp cũng không có! Mà nàng ngoại trừ dựa vào lực lượng của Phượng di, căn bản không có cách nào đi xa!

Thật là rối rắm a!

Buổi tối hôm đó, Hương di tới phòng Thủy Liên Y, đem tới một bộ xiêm áo lụa màu trắng.

"Hương di? Đây là?" Thủy Liên Y không hiểu.

"Tiểu Y.... Thủy Thủy a! Mặc dù có thể khiến con khó xử, nhưng vẫn cầu xin con giúp một tay!" trên mặt Hương di có chút áy náy. "Thanh lâu Xích Thành vẫn cạnh tranh rất kịch liệt! Hai chỗ khác đều có người trên triều đình bảo bọc, Tiểu Phượng một thân một mình chống đỡ cả Tử Hương uyển, thật ra thì cũng là vì nhiều cô nương đáng thương! Trên người của mỗi người đều có một đoạn quá khứ thống khổ khó có thể nhớ lại!"

Thủy Liên Y gật đầu, đúng! Cô nương trong sạch, nếu như không có thiên tai nhân họa gì, ai nguyện ý đi tới thanh lâu cho nam nhân chà đạp a!

"Thủy Thủy a! Nếu như cô nương Tử Hương uyển lấy được vòng nguyệt quế hoa khôi, hoàng thượng chẳng những sẽ ngợi khen hoa khôi, cả Tử Hương uyển cũng sẽ thăng chức rất nhanh! Xin con hãy giúp chúng ta!"

"Hương di!Con không phải đã đáp ứng sao? Người yên tâm! Con nói lời giữ lời!"

"Cám ơn con. Thật lòng cám ơn con!" Hương di vô cùng cảm động. "Thủy Thủy! Bộ quần áo này ngày mai con thay vào! Nếu thật cần con giúp một tay, hi vọng con có thể toàn lực trợ giúp Tử Hương uyển!"

"Vâng!” Thủy Liên Y gật đầu một cái.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]Cao Nha Nội: vốn là người hầu của Cao Cầu nhưng nhờ nịnh bợ, vô sỉ, không từ thủ đoạn nên được Cao Cầu nhận làm con nuôi. Cao Cầu là kẻ thù của Lâm Xung. Cao Nha Nội và cha nuôi đã dùng hết mưu kế hãm hại Lâm Xung, bức Lâm Xung lên Lương sơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »