Hoa Khôi Nắm Quyền Vương Gia Người Thật Xấu!!

Lượt đọc: 3204 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 161
chuyện ở tẩm cung..

❊ ❊ ❊

Ân Thần Tinh bị tiếng thét của nàng hù dọa, kích động muốn che miệng của nàng. Người không biết không khéo còn tưởng rằng Thần Vương Phủ phát sinh án mạng giết người!

Thủy Liên Y nửa ngã nửa không ngã, dưới chân đứng không vững, hai tay bắt được áo bào của Ân Thần Tinh.

Tê..... Một tiếng rách truyền đến. Áo bào của Ân Thần Tinh từ phía trên bị xé xuống dưới!

Vải dệt ở cổ đại này cũng thật không bền? Hay vì hắn là Vương gia nên phải dùng loại đặc biệt? Còn là vải dệt tơ tằm. Thật sự là bi kịch, còn không bằng quần áo vải thô dân chúng mặc, ít nhất không thể lôi kéo liền rách!

Quần áo Ân Thần Tinh rách từ trên xuống, từ trong ngực lộ đến chỗ không nên lộ! Hắn cảm thấy trên người chợt lạnh, cúi đầu vừa thấy, mặt lập tức đỏ thành con cua nấu chín!

"Đáng ghét!" Thủy Liên Y nhắm hai mắt lại, nàng tựa hồ vừa mới thấy được một cái thịt thịt còn giống rắn gì đó! Kia không phải là..... Ách! Quơ quơ đầu, thật đáng chết, nàng muốn đau mắt hột rồi! Nhịn không được dùng hai cánh tay vòng quanh thân thể không có che chắn của mình, nàng bị xem hết trơn rồi! Thật sự là mắc cỡ chết người!

Ân Thần Tinh trong nháy mắt cúi đầu thấy được thân thể trần truồng mềm mại của Thủy Liên Y!

Trong phút chốc, một dòng nhiệt lưu từ bụng truyền lên, thẳng đến đầu óc của hắn. Thời khắc t*ng trùng sung não, đã làm cho hắn mất đi lý trí.

Ôm lấy Thủy Liên Y đi vào giường lớn ở tẩm cung.

"Ách!"Thủy Liên Y bị hắn đặt lên giường, phản xạ có điều kiện bắt lấy cái chăn bên cạnh đem mình bao lại giống như cái bánh chưng!

"Thủy Thủy!" Đôi mắt Ân Thần Tinh sâu không thấy đáy, dục niệm trần trụi từ trong mắt hắn bật ra.

Xong đời rồi! Tiểu Âm Trầm thanh thuần ngây thơ, trong nháy mắt liền biến thành đại dã lang sắc dục hun tâm! Hắn muốn làm gì? Ánh mắt phóng xạ lục quang kia vì sao lại nhìn chằm chằm nàng như thế?

Thủy Liên Y nuốt nước miếng! Thân thể bao vây giống nhộng trên giường lúc này như con giun nhúc nhích, theo cái giường rộng hơn hai thước, dài hơn ba thước cực lớn kia nhích nhích sang một bên!

"Ê! Tiểu Âm Trầm!"

"Không phải kêu Tiểu Thần sao?"Ân Thần Tinh ở bên giường ngồi xuống.

"Kia..... Tiểu Thần! Ngươi có phải nên đi ngủ rồi hay không! Trời cũng tối rồi, chúng ta cũng đều mệt mỏi, nên đều tự đi ngủ rồi!"

Ân Thần Tinh trực tiếp ngả xuống giường, hai cánh tay giao nhau ở trên đỉnh đầu dùng đầu gối lên.

"Nơi này là tẩm cung của Thần Tinh, Thần Tinh đang chuẩn bị đi ngủ!"

"Vậy.... Ta ngủ ở đâu?"

"Giường này lớn như vậy, cũng đủ cho cả Thủy Thủy ngủ!"

Thủy Liên Y hồi tưởng lại dọc theo đường đi, hai người cơ hồ đều ngủ trên cùng một chiếc giường lớn. Trong sạch của nàng có phải đã sớm bị hắn phá hủy không nha? Tuy là trên danh dự không có trinh tiết, nhưng trên thân thể, nàng còn không có cùng hắn vượt qua Lôi Trì đâu! Cho nên, nàng vẫn là một quả hoàng hoa lão cô nương trong sạch!

Chỉ là, tới Tinh Thành, về tới vương cung của hắn, tiến vào phòng ngủ của hắn, ngủ trên giường lớn của hắn. Vạn nhất nửa đêm mộng du bắt hắn..... Thủy Liên Y rùng mình một cái, cảm thấy vạn phần kinh hãi a!

Tuy rằng nàng xuyên qua đến trên người một mỹ nữ mười chín tuổi, nhưng là linh hồn nàng dù sao cũng là một nữ nhân hai mươi tư tuổi. Mỹ nam tử này mới chỉ có ngoài hai mươi, hắn còn nhỏ hơn nàng mấy tuổi! Nàng không phải loại người thích trâu già gặm cỏ non a?

Thủy Liên Y rối rắm! Tinh Thành rất nóng, nhất là vào mùa hạ nắng chói chang. Cho dù là ban đêm, nhiệt độ trong phòng cũng rất cao. Nàng bọc một cái chăn, thân thể mềm mại vừa mới tắm qua lại đổ mồ hôi đầm đìa!

"Thủy Thủy! Nàng không nóng sao?"Ân Thần Tinh nhìn trán Thủy Liên Y đã ướt đẫm mồ hôi.

"Nóng!"

"Vậy đừng bao chặt như vậy nữa!"

"Không....!"Thủy Liên Y chịu đựng cảm giác như hâm nóng ở nhà tắm hơi." Nam nữ khác biệt! Thân thể trần truồng không đoan trang!"

Ân Thần Tinh nhìn thân thể của chính mình, quần áo đã bị xé nát kia còn treo ở trên người. Hắn cầm một cái chăn mỏng, phủ ở bụng dưới của mình!

"Như vậy sẽ không lộ hết!"

Thủy Liên Y vẫn như trước lắc đầu, “Ngươi đi lấy cho ta bộ quần áo! Phải nguyên bộ!"

Nguyên bộ? Ân Thần Tinh vỗ vỗ tay, từ bên ngoài cửa cung một thị nữ đi tới.

"Chuẩn bị một bộ quần áo mặc ngủ buổi tối cho Vương Phi! Càng thoải mái càng tốt!" Đừng nhìn hắn dáng vẻ ngây thơ, bộ dáng ra lệnh vẫn rất uy nghiêm.

"Dạ! Vương gia!"

Không bao lâu sau, thị nữ liền đưa tới áo đơn màu trắng thuần khiết, dùng tơ tằm dệt chế thành, Ân Thần Tinh vẫy tay làm cho thị nữ lui ra.

Vương Phi? Thủy Liên Y còn đang vì câu Vương Phi kia của Ân Thần Tinh mà khiếp sợ. Lúc nào thì nàng, danh bất chính, ngôn bất thuận lên làm Vương phi của hắn? Hắn có từng hướng nàng thổ lộ sao? Hắn có theo đuổi nàng sao? Chẳng lẽ hắn vô duyên vô cớ nhặt một nữ tử về làm phi tử của hắn à?

Mặc dù rất nhiều tiểu cô nương đều cho rằng: Tìm được một lão công có xe phòng, phụ mẫu đều mất mới là vương đạo! Nhưng trong lòng nàng, hôn nhân không có tình yêu chính là phần mộ, một phần mộ mai táng hạnh phúc cùng khoái hoạt!

Tuy rằng tên tiểu tử Ân Thần Tinh này muốn gì có đó, ngay cả thành trì độc lập cũng có! Nhưng là, nàng tựa hồ đối với hắn còn không có điện giật đâu!

Thủy Liên Y hận không thể bóp chết chính mình, nam nhân này nếu ở hiện đại thì cũng là nhân vật thần tượng cấp bậc Thiên vương siêu sao! Ở trong mắt nhóm hủ nữ cũng là mỹ công, phúc hắc thụ, công thụ vẹn toàn!

Nàng vì sao còn rụt rè a? Vì sao còn muốn làm bộ làm tịch a! Cùng hắn XXOO thì có thể như thế nào? Cũng sẽ không rơi mất một miếng thịt!

Ân Thần Tinh cũng không biết Thủy Liên Y trong hai phút ngắn ngủn YY rất nhiều chuyện, hắn đem bộ quần áo màu trắng mỏng như cánh ve đưa cho nàng.

"Thủy Thủy! Mặc vào! Mặc vào xong thì sẽ không trần truồng rồi!"

Nhìn ánh mắt hắn thực ngây thơ! Nghe giọng điệu hắn thực bình thường! Ngay cả động tác cầm quần áo đưa cho nàng đều hoàn mỹ không có một tia tỳ vết nào! Con người nếu có thể hoàn mỹ như vậy, thật đúng là sẽ bị lão thiên gia đố kỵ!

Cũng bởi vì hắn rất hoàn mỹ, Thủy Liên Y càng thêm hoài nghi ý đồ của hắn đối với mình!

Một nam nhân hai mươi mốt tuổi, ở hiện đại, bằng tuổi hắn còn có rất nhiều người giống đại hài tử! Nhưng ở cổ đại, thì đã sớm là cha của vài đứa con rồi! Hơn nữa hắn còn là trong hoàng thất, cưới vợ sinh con đều rất sớm, vậy mà nam nhân này ngay cả phi tử đều không có, thật đúng là làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi!

Thủy Liên Y tiếp nhận quần áo:

"Ngươi xoay người sang chỗ khác! Vừa mới chiếm của ta nhiều tiện nghi như vậy! Còn chưa có xem nghiện phải không?"

Ân Thần Tinh cười khẽ, quay đầu đi!

Thấy hắn nằm nghiêng quay mặt sang một bên, Thủy Liên Y kích động đem bộ quần áo kia mặc lên, tuy rằng cũng rất mỏng, thậm chí có thể nhìn thấu, nhưng so với không mặc vẫn có cảm giác an toàn hơn!

Thở ra một hơi, nàng rốt cục có thể đem cái chăn làm cho nàng bị cảm nắng bỏ đi! Thủy Liên Y nằm ở trên gối, thấy Ân Thần Tinh vẫn không nhúc nhích, hơn nữa hô hấp thực vững vàng.

Hắn hẳn là đang ngủ! Đoạn đường này bôn ba không riêng gì nàng, hắn nhất định cũng mệt chết! Mỗi ngày hai người chen chúc trên một cái giường. Giường ở khách điếm rất hẹp, Ân Thần Tinh lại sợ nửa đêm đụng tới nàng, chỉ dán bên mép giường ngủ! Chuyện này nếu truyền ra ngoài, bị người khác biết được, không chừng còn tưởng rằng nàng ngược đãi hắn!

Thủy Liên Y cũng trở mình, đột nhiên phát giác gối đầu bên dưới tựa hồ thực mềm mại, không giống như loại gối đầu thô sáp ở khách điếm!

Xem ra ngoài Ân Thần Tinh thì không có ai có thể quan tâm nàng như vậy! Hắn biết nàng không thích gối đầu thô sáp, cố ý đổi một cái gối mềm cho nàng!

Hắn tuy là nam nhân nhưng tâm tư thực kín đáo! Nam nhân như vậy nếu không đi yêu thử, vậy thì thật là một tổn thất lớn!

Tuy rằng nói như thế, nhưng Thủy Liên Y vẫn không thể thuyết phục chính mình! Vì sao không tiếp nhận hắn? Hắn kém ở chỗ nào a? Hắn so với tất cả nam nhân nàng từng gặp qua đều đẹp trai tuấn mỹ hơn, lại vừa có tiền, vừa có quyền! Hơn nữa hắn đối với nàng rất tốt, không so sánh thì không biết, vừa so sánh mới giật mình!

"Thủy Thủy! Nàng còn chưa ngủ?" Người vốn đã ngủ say đột nhiên lên tiếng, thiếu chút nữa đem người bệnh tim dọa chết.

"Ừm! Vừa mới thay quần áo xong, đang chuẩn bị ngủ!" Thủy Liên Y trả lời một câu.

Ân Thần Tinh biết nàng sợ hãi, cũng biết nàng bài xích hắn! Nếu nàng không thích, hắn có thể đợi! Đợi đến khi nàng có thể tiếp nhận hắn mới thôi!

Thủ đoạn cường ngạnh không phải điều hắn muốn, hắn bằng lòng đợi đến khi nàng cam tâm tình nguyện yêu hắn! Mặc kệ là bao lâu, hắn đều nguyện ý chờ!

"Thủy Thủy! Ngày kia hôn lễ nàng có cần thêm cái gì không?"

Ngày kia? Hôn lễ? Thủy Liên Y thầm kêu không xong. Nhanh như vậy đã gả cho hắn rồi? Gả cho hắn về sau có nhất định phải cùng hắn OOXX hay không! Nàng còn chưa có chuẩn bị tốt, cũng không có lý do gì để tiếp nhận hắn a!

"Ta mệt rồi! Ngày mai nói sau!" Thôi thì sống một ngày tính một ngày, kéo dài thêm được ngày nào hay ngày đấy. Ngay khi trả lời xong câu hỏi của Ân Thần Tinh, nàng liền mệt mỏi chìm vào giấc ngủ!

Nghe được tiếng hít thở đều đặn của nàng, Ân Thần Tinh xoay người.

Nhẹ nhàng đỡ lấy bả vai nàng, môi mềm nhẹ ở trên trán nàng chụt một cái! Sau đó là ánh mắt của nàng, cái mũi của nàng, gương mặt của nàng, cuối cùng môi của hắn đi tới môi đỏ mềm mại của nàng. Nụ hôn nhẹ nhàng kia, giống như chuồn chuồn lướt nước, thật là cảnh hay ý đẹp!

Bộ quần áo tơ tằm kia căn bản chính là trong suốt! Đẫy đà của Thủy Liên Y quá mức đầy đặn, làm cho bộ quần áo mỏng manh kia phụ trợ không được, da thịt tuyết trắng trước ngực đều lộ ra ngoài. Đáy mắt càng sâu hơn, Ân Thần Tinh tựa hồ thấy được nhiều điểm màu đỏ thản nhiên kia.

Bất chợt, chân thon dài của Thủy Liên Y giật giật, khoát lên trên lưng Ân Thần Tinh. Đùi trắng nõn cân xứng kia va chạm vào thân thể hắn, làm cho toàn thân hắn đều cứng đờ!

Tay hắn có chút run run, không biết có nên đụng chạm nàng không, cảm giác làn da trắng mịn của nàng cùng da thịt trên lưng hắn tiếp xúc thiếu chút nữa muốn mạng của hắn!

Nhiệt lưu cùng cảm giác nóng rực ở bụng dưới không thể khống chế xông tới.

Phân thân của hắn nháy mắt bắt đầu trướng đại!

Sự trướng đau này làm cho hắn suýt chút nữa ngâm ra tiếng!

"Thủy Thủy!"Thanh âm của hắn có chút khàn khàn. Ngón tay thon dài khẽ động vào gương mặt nàng, nhẹ nhàng lướt qua da thịt tinh tế! Ngón tay run rẩy sờ nhẹ vào người của nàng, chậm rãi đến xương quai xanh, như có như không đụng đến da thịt lộ ra trước ngực nàng!

Nuốt một ngụm nước bọt, liền gặp núm vú màu đỏ kia như ẩn như hiện, ánh mắt Ân Thần Tinh càng tối hơn!

Hắn lớn như vậy, còn không có đụng chạm qua thân thể nữ nhân đâu! Tuy rằng từ năm hắn mười lăm tuổi trong cung liền phái người đưa tới đủ loại mỹ nữ, đủ loại màu sắc hình dạng cho hắn khai trai! Hoàn phì yến sầu, chim sa cá lặn, bế nguyệt tu hoa, nhiều đếm không xuể! Nhưng là rất kỳ quái không chọn trúng bất kỳ một nữ nhân nào!

Mấy năm nay, hắn ở trong cung chính là Thần Vương không thích nói chuyện, không thích cười.

Nhưng mà khi sống dưới thân phận Xuất Trần hắn lại là một đại thương nhân giao hữu khắp thiên hạ, có thể cùng biển người Thiên Không thức trắng đêm nói chuyện phiếm!

Cho dù là sống dưới thân phận gì, đều vẫn là một người. Chưa từng có nữ nhân tiến vào chiếm giữ trái tim hắn, càng không có bất kỳ nữ nhân nào có thể dừng lại ở sâu trong đáy lòng hắn!

Hắn vẫn tự cho mình là một người không có tình yêu, còn có biết bao nhiêu người cho rằng Thần Vương Ân Xích quốc là quái nhân đoạn tụ thích nam nhân! Bởi vì cho tới bây giờ, hắn chưa từng chạm qua nữ nhân, thậm chí từ khi sinh ra hắn cũng không có khát cầu đối với nữ nhân.

Thế nhưng, mười ngày này tiếp xúc với Thủy Liên Y, làm cho hắn phát giác, hắn không phải là không có cái loại khát cầu này, mà là hắn không gặp được người có thể làm cho bản thân hắn sinh ra cái loại phản ứng này!

Khi cảm giác nóng rực xa lạ kia đánh úp lại, phân thân nóng bỏng của hắn rú gọi rầm rĩ.

Dục vọng trong thân thể không được giải thoát, trướng đau một chút, cắn nát khả năng tự chủ của hắn.

Ân Thần Tinh hoàn toàn kháng cự không nổi sự thống khổ cùng khó nhịn mãnh liệt kia.

Hắn hiện tại muốn ôm lấy nàng, hôn nàng, vuốt ve toàn thân nàng, sau đó..... Hắn biết phải làm sao, mặc dù chưa có tự mình trải qua, nhưng hắn biết trình tự! Tranh đông cung hắn cũng xem qua rất nhiều lần rồi!

"Thủy Thủy!"Trong thanh âm của hắn có ẩn nhẫn, “Thủy Thủy! Thần Tinh muốn sớm một chút cùng nàng viên phòng!"

Thủy Liên Y đang ngủ say! Nàng là cái loại người sau khi ngủ say, sét đánh tia chớp, gió nổi mưa to, ngay cả động đất tới, nàng đều sẽ không tỉnh dậy! Ngủ say như chết, bị người như thế nào quấy rầy cũng sẽ không tỉnh lại!

Chỉ là, lúc này trong lúc ngủ nàng tựa hồ mơ loạn thất bát táo! Một hồi là bóng người màu đen xuất hiện, một hồi lại là một bóng người màu trắng! Theo trực giác, hẳn đều là nam nhân, nhưng mặc cho nàng cố gắng nhìn đến thế nào cũng không thấy mặt của những bóng người kia!

Trong lúc ngủ mơ, dường như còn có một người có đôi mắt rất đẹp, đôi mắt thực tà mị cũng rất sáng, nhưng không biết tại sao thoạt nhìn thực bi thương!

Bọn họ là ai? Nàng ở hiện đại là một lão xử nữ chưa từng có bạn trai! Tại sao đến cổ đại, lại có một đại soái nam mỗi ngày vô lúc vô khắc ở bên cạnh nàng, quan tâm nàng, trong lúc ngủ mơ còn có càng nhiều nam nhân, khuôn mặt giống như đèn kéo quân di động vây quanh nàng!

Đào hoa tựa hồ đến đây, mùa xuân của lão bà cũng sắp đến rồi!

Lúc này tiếc nuối duy nhất là nàng không nhớ được khuôn mặt nam nhân trong mộng! Vì sao lại bi kịch như vậy chứ!

Bên tai giống như có người nào đó gọi tên nàng! Nàng ngủ rất ngon, căn bản là không muốn nghe thanh âm kêu tên nàng kia.

"Thủy Thủy! Thủy Thủy! Nếu nàng không tỉnh lại, ta liền hôn nàng, ôm nàng, sờ nàng!"Ân Thần Tinh nhịn được đến mức này đã là cố gắng lớn nhất của hắn, bụng dưới của hắn đều nhanh muốn nổ tung!

"Uh.....!"Thủy Liên Y dùng cái mũi hừ một tiếng, giật giật thân mình! Bởi vì xoay người, bộ quần áo mỏng như cánh ve của nàng trượt xuống, đẫy đà của nàng hoàn toàn lộ ra ngoài.

Khi một đôi đẫy đà run rẩy lộ ra, Ân Thần Tinh hoàn toàn ngây dại!

Khóe miệng tựa hồ có chất lỏng gì đó chảy ra, hắn nuốt một ngụm nước bọt, lấy mu bàn tay đi lau nước miếng ở khóe miệng!

"Thủy Thủy! Ta muốn sủng hạnh nàng! Nàng cả đời này đều thuộc về Thần Tinh!". Hắn cũng không quản người nào đó có đáp ứng hay không, trực tiếp đem nàng ôm vào trong ngực. Hận không thể đem nàng nhập vào thân thể của mình.

Ưm..... Thủy Liên Y cảm thấy ngực có chút buồn buồn, nhưng lại khó thở. Không đến lúc sống chết trước mắt nàng cũng không muốn tỉnh lại! Lúc này cảm thấy mình giống như bị cái gì trói buộc thật chặt, nhịn không được liền mở hai mắt ra!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »