Hoa Khôi Nắm Quyền Vương Gia Người Thật Xấu!!

Lượt đọc: 3251 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 118
rốt cuộc người nào sẽ thắng..

❊ ❊ ❊

Ách! Như vậy là được rồi? Thủy Liên Y vẫn còn chưa có chán! nàng còn chưa có tận hứng đã bảo nàng dừng lại! Nhưng cũng tốt! Ải đầu tiên coi như đã qua, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, ngồi ở trên ghế bưng ly trà cung nữ mới đưa lên, đãi ngộ thật không tệ a!

Lại nói, nữ tử thanh lâu cổ đại có đãi ngộ tốt thế này sao? Ở Sở Mặc quốc, nàng cũng bởi vì đã từng luân lạc ở thanh lâu, thân phận của nàng liền bị Ngọc Linh Nhi lấy ra nói! Tình hình ở Ân Xích quốc này tựa hồ hơi quái dị! Chẳng những cử hành cuộc so tài hoa khôi trong hoàng cung, hơn nữa còn dùng lễ đón tiếp nữ tử thanh lâu như thế!

Phần của mấy người khác nàng không quan tâm, dù sao nàng đã qua ải! Ba người Ngọc Cảnh uyển vốn là chiếm ưu thế nay còn lại hai người, mà hai người Song Nhữ uyển cũng chỉ còn lại một người. Hết ải thứ nhất, sáu người đã đào thải hai chỉ còn dư lại bốn người.

Ân Ám Nguyệt tựa hồ rất hài lòng đối với kết quả này.

"Biểu hiện của bốn người các ngươi khiến trẫm rất hài lòng! Đề thứ hai chính là tài nghệ! Phát huy Sở trường của các ngươi là được! Lần này sẽ đào thải một người!"

Thủy Liên Y nuốt nước bọt, nàng là người cuối cùng so! Nhìn xem người ta ai nấy đều có Sở trường, nàng phải suy nghĩ xem mình có Sở trường gì!

Hai nữ nhân Ngọc Cảnh uyển một người đàn đàn tranh, một người khác thì múa, hai người phối hợp không chê vào đâu được! Nữ nhân Song Nhữ uyển kia thì trải giấy Tuyên Thành lên bàn, múa bút vẩy mực! Nét chữ kia, xinh đẹp quả thật không thể chê a!

Thủy Liên Y không khỏi lo lắng cho mình! Nàng trừ biết ca hát, dường như cái gì cũng không biết!

"Thủy Thủy cô nương! Ngươi chuẩn bị diễn cái gì? "Ân Ám Nguyệt thấy Thủy Liên Y ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích, vững như bàn thạch, cho là nàng đã tính trước!

Thủy Liên Y đứng lên, nhẹ nhàng thi lễ với Ân Ám Nguyệt, "Hoàng thượng! Thủy Thủy chuẩn bị một ca khúc, hi vọng hoàng thượng và các vị có thể thích!"

Lúc này hai cô nương Ngọc Cảnh uyển đã ngừng, vũ điệu cũng kết thúc! Cô nương Song Nhữ uyển cũng viết xong ca khúc! Đều nhìn Thủy Liên Y!

Thủy Liên Y nhìn Ân Ám Nguyệt "Thủy Thủy dâng lên cho mọi người bài 《Hoa rơi》!"

Một đời người phải khóc bao nhiêu lần thì nước mắt mới thôi rơi?

Một đời người phải rơi bao nhiêu lệ thì trái tim mới thôi tan vỡ?

Khoé mắt em xanh xao tiều tuỵ nhưng không ai có thể hiểu thấu.

Lời thề ước ban đầu thật tuyệt đẹp cứ như hoa rơi khắp cả một trời.

Gió Bắc thồi qua màn đêm lạnh giá, không một ai kề bên an ủi.

Lời thề ước ban đầu thật tuyệt đẹp, khiến tương tư hóa thành tro,

Hoa nở là lúc hoa được nâng niu nhất, nhưng hoa tàn rồi thì chỉ còn sự héo khô

Hết độ rồi hoa mong đơi ai? Hoa trách móc ai?

♣ ♣ ♣

Tiểu Dạ! Ta rất nhớ chàng! Sở Húc Nhật! Ta cũng rất nhớ ngươi!

Thủy Liên Y đau đớn trong lòng, trong mắt hiện lên bi thương khó giấu, nhưng cố nén không cho mình rơi lệ, nàng nhớ Sở Mị Dạ, nhớ từng giây phút nàng cùng Tiểu Dạ ở bên nhau! Cũng nhớ Sở Húc Nhật, nàng không thể quên hắn vì cứu nàng mà mất đi sinh mạng!

Thời gian dường như dừng lại ở giờ khắc này, tất cả mọi người trong Ám Nguyệt cung nín thở! Bọn họ chưa từng nghe ca khúc thế này, cho nên vô cùng giật mình! Nữ tử đeo khăn che mặt này có thể hát ra ca khúc làm cho người ta thương cảm như thế, khiến bọn họ cũng hơi đau lòng.

Bành bạch.... Không biết người nào dẫn đầu vỗ tay, tiếp đến cũng rất nhiều người vỗ tay. Hai mắt hơi ngấn lệ của Thủy Liên Y thiếu chút nữa đã rơi xuống! Mẹ nó! Quá cảm động! Hiện tại nàng giống như đang ở Đại nhạc hội Werner!

Vòng này, Thủy Liên Y lại thắng rồi! Cô nương nhảy múa ở Cảnh Ngọc uyển bị loại bỏ! Trận chiến tranh đoạt hoa khôi cuối cùng chính là ác chiến giữa ba thanh lâu!

"Ba cô nương các ngươi đều là người xuất sắc! Đề cuối cùng là....!" Ân Ám Nguyệt cười lên, "Ai có thể khiến cho đệ đệ của trẫm nói nhiều nhất, người đó liền thắng!"

Cái gì? Đây là đề mục gì? Đệ đệ hắn là ai vậy? Vì sao muốn vậy? Thủy Liên Y không thể nào hiểu nổi!

Hai nữ nhân khác đã đồng ý! Thủy Liên Y có thể nói không sao? Dĩ nhiên không thể!

"Mời Thần vương!" Ân Ám Nguyệt sai thái giám đi ra ngoài.

Không bao lâu, tiếng bước chân truyền đến, một bóng người sải bước đi tới bên cạnh ghế rồng của hoàng thượng Ân Ám Nguyệt, đặt mông ngồi lên băng ghế.

"Ba người các ngươi! Nếu có thể làm hoa khôi, thì chắc hẳn mồm miệng, tài nghệ, trí khôn đều là thượng thừa trong thượng thừa! Thần Vương trời sinh không nói nhiều, cũng không thích giao tiếp với người khác, các ngươi ai có thể khiến hắn nói nhiều, người đó chính là hoa khôi cuối cùng! Trẫm sẽ trọng thưởng! Thanh lâu của các ngươi, trẫm sẽ tự viết biển thưởng lưu niệm!"

Thần vương? Ba nữ nhân vốn cúi đầu, vừa nghe hoàng thượng nói như vậy, không khỏi ngẩng đầu nhìn Thần vương ngồi bên cạnh ghế rồng.

Hít..... Thủy Liên Y hít vào một hơi! Má nó! Thiếu niên mặc áo gấm màu tím, đôi mắt đào hoa không phải Ân Thần Tinh đó sao? Hắn là Thần vương? Hơn nữa còn là Thần vương trời sinh không thích nói nhiều, không thích giao tiếp với người ta? Oh My God.... Hắn không phải có anh em sinh đôi chứ?

"Thần Tinh! Đệ để các nàng nói chuyện phiếm với đệ nhé?" Ân Ám Nguyệt nhìn đệ đệ mình.

Hai huynh đệ hắn kém mười tuổi, hắn vô cùng nuông chìu đệ đệ này, nhìn thấy đệ đệ không thích nói chuyện cũng vô cùng gấp gáp! Đại hội hoa khôi này cử hành là vì hắn! Một Vương gia đến hai mươi tuổi vẫn chưa lập phi tử khiến người ta rất lo lắng!

Mặc dù nữ tử thanh lâu không thể phong phi, nhưng chọn một người ưu tú cho đệ đệ khai trai (khai trai là... hết trinh =]]) vẫn được!

Ân Thần Tinh nhìn về phía hai nữ nhân khác trên đài, mặt không chút thay đổi.

Khi thấy Thủy Liên Y, trong mắt hắn lóe lên ánh sáng không dễ dàng phát giác.

Không biết vì sao, Thủy Liên Y cảm thấy nam nhân này như hồ ly. Mặc dù thoạt nhìn rất vô hại, nhưng ánh mắt kia khiến cho nàng cảm thấy hắn không đáng yêu giống như bề ngoài!

"Thần Tinh, cho các nàng đến nói chuyện phiếm với đệ?" Ân Ám Nguyệt hỏi thăm.

Ân Thần Tinh gật đầu một cái.

"Các ngươi người nào tới trước?"

"Hoàng thượng! Tiểu nữ tử tới trước!" cô nương Cảnh Ngọc uyển hơi khiếp đảm đi tới đây, đi tới trước mặt của Ân Thần Tinh, quỳ xuống đất. "Thần vương! Miểu nhi xin thi lễ!"

"Ừ!" Ân Thần Tinh ừ một tiếng.

"Thần vương nguyện ý để Miểu nhi nói chuyện phiếm với ngài không?"

"Không!"

Ách.... Cô nương gọi Miểu nhi đó thiếu chút nữa khóc lên, hỏi ra câu này, thật muốn đánh mình mấy gậy!

"Ngươi đi xuống!" Ân Ám Nguyệt không cười nổi, cô nương này quá thất bại. "Hai người các ngươi ai tới?"

Cô nương Song Nhữ uyển nhìn Thủy Liên Y một cái, trong mắt có chút do dự.

"Ngươi đi không? Ngươi không đi ta đi!" Thủy Liên Y chuẩn bị đứng dậy đi lên trước.

"Hoàng thượng! Tiểu nữ tử Vũ Bội tới trước!" cô nương Song Nhữ uyển liếc Thủy Liên Y một cái, đi tới trước mặt của Ân Thần Tinh quỳ xuống.

"Vũ Bội thỉnh an Thần vương! Thần vương vạn phúc!"

"Ừ!"

"Vũ Bội kể chuyện cười cho Thần vương giải buồn!" Nói xong bắt đầu lảm nhảm nói về chuyện cười.

"Không hay!" Ân Thần Tinh cau mày.

"Vũ Bội múa một khúc cho Thần vương!" Nói xong lại lướt tới lướt lui trước mặt của Ân Thần Tinh.

"Đầu ta choáng!" Ân Thần Tinh dùng tay che trán, phía trên còn có dải băng.

"Ngươi đi xuống! Thần vương chưa hồi phục thương thế, ngươi còn tới gây thêm phiền!" Ân Ám Nguyệt cũng bắt đầu cau mày! Nữ tử này cũng không có gì đặc biệt!

Cô nương hai uyển kia đều đứng trên đài, mặc dù họ thất bại, nhưng không có nghĩa là Thủy Liên Y sẽ thành công, cho nên bọn họ đều có biểu tình xem kịch vui!

"Cô nương gọi Thủy Thủy! Ngươi lên!" Ân Ám Nguyệt nhìn thấy chỉ còn lại một mình Thủy Liên Y, không khỏi bảo nàng tới đây.

Thủy Liên Y liếc Ân Thần Tinh một cái, hắn thật biết giả bộ, rõ ràng là miếng cao dán da chó sống chết dính vào người ta, lúc nào thành tự bế rồi! Stop!

Ngẩng đầu ưỡn ngực đi tới trước mặt Ân Thần Tinh, cũng không quỳ xuống, mắt không chớp nhìn hắn chằm chằm!

Tất cả mọi người vô cùng kinh ngạc, cô nương này lá gan thật lớn a! Lại dám không hành lễ với Thần Vương?

"Họ đều quỳ, tại sao ngươi không quỳ?" Ân Thần Tinh đột nhiên mở miệng, hắn vừa mở miệng, liền khiến mọi người càng thêm kinh sợ, vẻ mặt đều như gặp quỷ!

Thần vương lại chủ động mở miệng nói chuyện rồi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »