Hoa Khôi Nắm Quyền Vương Gia Người Thật Xấu!!

Lượt đọc: 3501 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 105
bắt giữ sở thánh hạo..

❊ ❊ ❊

Vốn cho là mình sẽ bị khuất nhục mà chết đi!

Vậy mà! Bốn phía đột nhiên tĩnh mịch, nặng nề trên người mình giống như biến mất, mở ra mắt mệt mỏi, thấy gương mặt tràn đầy tức giận, sát ý của Sở Húc Nhật.

"Ngươi làm sao vậy?" Ném xuống bội kiếm tràn đầy máu tươi, cởi áo khoác xuống bao lại nàng, ôm nàng vào lòng.

"Tiểu thư!" Tiểu Kinh cũng chạy đến bên cạnh nàng, khóc rống.

Bốn thị vệ đều bị Sở Húc Nhật giết, Ngọc Linh Nhi và Tiểu Bình núp ở một bên, nơm nớp lo sợ. Thủy Liên Y nhìn gương mặt sợ tới mức trắng bệch của Sở Húc Nhật, khóe miệng lộ ra nụ cười cảm kích.

"Cám ơn ngươi.... Cứu ta!" Máu tươi từ khóe miệng của nàng chảy ra, khiến tim của Sở Húc Nhật nhói đau.

"Tiểu Y! Không có chuyện gì! Kiên trì một chút! Ta đưa nàng đi tìm đại phu!"

"Húc vương ——!" Ngọc Linh Nhi hô to. “ Ngươi biết mình đang làm cái gì sao? Nàng là hung thủ giết Thái hậu. Bổn cung đang thi hành thánh chỉ của hoàng thượng!" Cho dù sợ, Ngọc Linh Nhi vẫn hùng hổ.

Hừ! Thánh chỉ? Sở Húc Nhật lạnh lùng nhìn nàng.

"Thánh chỉ của hoàng thượng là bảo ngươi tìm người lăng nhục nàng sao? Ai nói nàng là hung thủ? Ngươi có chứng cớ gì? Hoàng hậu nương nương?"

"Húc.... Vương!" Thủy Liên Y lại khạc ra một ngụm máu tươi, bắt lấy tay hắn, “Ta.... Bụng thật là đau! Cả người đều đau!"

"Tiểu Y!" Sở Húc Nhật cầm tay của nàng, "Không có chuyện gì! Ta đưa nàng đến Uyên thành tìm Vương huynh!" Nói xong hắn vội ôm lấy nàng.

"Vô dụng....!" Nàng biết tình trạng của mình, lúc này căn bản không còn sức chống đỡ! "Húc vương! Xin ngươi nhắn dùm Tiểu Dạ! Ta....!" Trước mắt trở nên mơ hồ, bóng dáng của Sở Húc Nhật dần dần không thấy rõ.

"Thủy Liên Y! Nàng tỉnh lại! Chẳng lẽ nàng không muốn gặp Sở Vương sao?"

Mặt của Thủy Liên Y tràn đầy đau thương "Húc vương! Đứa bé đã mất! Ta.... Biết mình không được!"

Sở Húc Nhật thấy trên đùi nàng chảy ra máu, hai mắt trợn tròn.

"Tiểu Y! Đứa bé đã mất, còn có thể lại có! Nhưng, nếu nàng mất mạng, Sở Vương sẽ làm ra chuyện gì, không ai biết!"

Nàng lắc đầu một cái, "Quỷ Khiếp.... Tán! Ta không thể.... Cứu! Nói với.... Dạ! Ta.... Thật không có giết Thái hậu! Xin.... Tin tưởng ta! Xin.... lỗi! Không thể chờ hắn trở về! Ta.... Thương hắn!"

Thủy Liên Y đứt quãng nói hết lời xong, cảm thấy hô hấp dồn dập, ý chí hoàn toàn biến mất, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

"Nàng không thể chết! Nàng không thể chết được!" Sở Húc Nhật ôm lấy nàng, nhìn gương mặt tái nhợt trong ngực, trong mắt của hắn đã ươn ướt!

Ôm lấy Thủy Liên Y, bất kể nàng còn sống hay đã chết, hắn đều muốn mang nàng đến Uyên thành tìm Vương huynh.

Tiểu Kinh khóc rống đi theo sau lưng Sở Húc Nhật ra khỏi phòng ngủ.

Trình Ngự Thiên và thị vệ bên trong phủ vẫn còn chống lại bọn thị vệ ở trong cung, nhìn thấy Sở Húc Nhật ôm Thủy Liên Y ra ngoài, đều rút lui tới đây.

Sở Thánh Hạo thấy Sở Húc Nhật ôm Thủy Liên Y, sắc mặt Thủy Liên Y tái nhợt khóe miệng còn chảy máu tươi, khiến hắn sửng sốt một chút. Lại thấy Ngọc Linh Nhi và cung nữ của nàng từ phòng ngủ đi ra, tựa hồ đã hiểu chuyện gì đó.

"Hoàng thượng! Lúc này ngươi hài lòng đi? Nàng chết rồi....!" Gương mặt Sở Húc Nhật đau thương, trong mắt có lệ.

"Chết?" Sở Thánh Hạo híp mắt, ánh mắt liếc về hướng Ngọc Linh Nhi. "Chuyện gì xảy ra?"

Ngọc Linh Nhi bị giọng của hắn làm sợ hết hồn "Kỳ hạn ba ngày đã đến! Hoàng thượng đã nói nên báo thù cho Thái hậu! Linh Nhi chỉ tuân theo lệnh hoàng thượng ra! Cho nàng uống Quỷ Khiếp tán!"

Quỷ Khiếp tán? Sở Thánh Hạo cau mày, "Ngươi lấy từ đâu?"

"Dạ... Dạ...!" Ngọc Linh Nhi cứng họng, nàng có cần khai Công Tử Cận ra không?

Trên mặt Sở Thánh Hạo có chút hung dữ, nữ nhân kia mình còn chưa lấy được! Vậy mà đã chết? Hôm nay hắn đuổi theo bóng trắng đó nhưng không kịp, trở lại rừng trúc liền không thấy Thủy Liên Y! Thị vệ ở cửa cung nói Húc vương ôm một nữ nhân đi! Hắn nhanh chóng dẫn người tới Sở vương phủ bắt người, lại không nghĩ rằng bị Ngọc Linh Nhi thừa dịp loạn độc chết.

Ngọc Linh Nhi phát hiện trên mặt Sở Thánh Hạo có sát ý, không biết có phải là bởi vì mình hay không. Nàng nuốt nước miếng một cái, một tiếng cũng không dám thốt.

"Húc vương muốn làm cái gì?" Sở Thánh Hạo thấy Sở Húc Nhật ôm Thủy Liên Y lên xe ngựa.

"Hoàng thượng! Sở Vương đánh giặc ở Uyên thành, nữ nhân của hắn chết rồi, Bổn vương không có hoàn thành phó thác của vương huynh, tự nhiên muốn đưa thi thể đi thỉnh tội!" ánh mắt tà mị của Sở Húc Nhật híp một cái "Hoàng thượng chẳng lẽ cả người chết cũng không bỏ qua?"

Sở Thánh Hạo nhìn chằm chằm gương mặt tức giận của Sở Húc Nhật, thân thể bỗng nhúc nhích.

"Trẫm muốn xem nàng có phải chết thật hay không!"

Trên mặt Sở Húc Nhật xông lên khí ác. "Hoàng thượng! Chẳng lẽ không tin tưởng?"

Sở Thánh Hạo đi tới trước xe ngựa, nhìn Thủy Liên Y trên xe ngựa. Sắc mặt tái nhợt, không hề động đậy, tựa hồ không có bất kỳ dấu hiệu hô hấp. Quan sát thật lâu, sắc mặt của hắn tối tăm.

"Hoàng thượng! Chúng ta có thể đi được chưa?" Tim Sở Húc Nhật đập thình thịch! Rõ ràng trong lòng mình biết rất nhiều bí mật, nhưng giờ phút này vì an toàn rời đi, hắn tuyệt đối phải nhịn!

"Húc vương! Ngươi nói trẫm có nên tha cho các ngươi rời đi không?" trong mắt Sở Thánh Hạo có một tia máu tanh, chuyện thả hổ về núi hắn sẽ không làm! Coi như là đệ đệ của mình hắn cũng sẽ không tin tưởng!

Sở Húc Nhật đột nhiên lộ ra nụ cười tà "Hoàng thượng! Ngài lo lắng quá nhiều! Húc Nhật chỉ muốn đem nữ nhân của Sở Vương đến trước mặt của hắn, để hắn gặp mặt một lần! Nếu như hoàng thượng không cho phép! Không ai dám không vâng lời hoàng thượng!"

Thấy Sở Húc Nhật đột nhiên nói như vậy, Sở Thánh Hạo ngược lại sửng sốt!

"Ý tứ của Húc Vương là?"

"Bổn vương! Không đi Uyên thành nữa! Sẽ ở Mặc thành chờ Sở vương về với hoàng thượng!" trên mặt Sở Húc Nhật chất đầy nụ cười.

Sở Thánh Hạo ánh mắt chất vấn nhìn đệ đệ mình, lại không nghĩ rằng Sở Húc Nhật ở bên cạnh hắn, khó lòng phòng bị, piu... điểm trúng huyệt đạo của hắn.

"Ngươi!" Sở Thánh Hạo trừng mắt "Húc vương ngươi muốn tạo phản?"

Sở Húc Nhật từ chỗ thị vệ bên cạnh rút ra một thanh bảo kiếm, đặt ở trên cổ của Sở Thánh Hạo.

"Hoàng thượng! Ngươi cả đệ đệ ruột thịt của mình cũng không bỏ qua, bảo tất cả thị vệ cút!" Sở Húc Nhật quay đầu lại, "Trình Ngự Thiên, mang theo mọi người lên đường!"

Thấy hoàng thượng bị bắt giữ, bọn thị vệ cũng vọt đến một bên, Ngọc Linh Nhi sợ tới mức run rẩy, Húc vương muốn tạo phản sao?

Sở Húc Nhật thấy Trình Ngự Thiên lái xe, Tiểu Kinh ngồi lên xe lập tức khóc canh giữ ở bên người Thủy Liên Y. Xe ngựa rời đi, thị vệ bên trong phủ cũng lên ngựa đi theo.

"Hoàng thượng! Trước uất ức ngươi tiễn chúng ta một đoạn đường!" Huýt sáo, tuấn mã của hắn chạy tới, Sở Húc Nhật dùng sức đưa Sở Thánh Hạo lên lưng ngựa.

"Mấy nô tài các ngươi đều cút xa cho ta, nếu phát hiện các ngươi đi theo, Bổn vường lập tức lấy mạng hoàng thượng! Giá....!" Tuấn mã mang theo hai người rời đi.

Sắc mặt Ngọc Linh Nhi tái nhợt, Sở Thánh Hạo bị bắt! Húc vương muốn làm gì? Đi tìm Sở Vương? Như vậy Mặc thành có phải rất nguy hiểm hay không!

"Các ngươi lo lắng làm gì? Nhanh đi bảo vệ hoàng thượng!"

Mọi người không dám làm một cử động nhỏ nào "Hoàng hậu! Hoàng thượng ở trong tay Húc vương, chúng nô tài không dám đuổi theo!"

"Phế vật....!" Ngọc Linh Nhi dậm chân một cái, "Nhanh đi thông báo Ngọc tướng quân! Nói hoàng thượng bị bắt!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »