Hoa Khôi Nắm Quyền Vương Gia Người Thật Xấu!!

Lượt đọc: 3213 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 130
không dứt..

❊ ❊ ❊

Bên trong phòng tình ý liên tục, như keo như sơn.

Mà ngoài phòng, Tiểu Kinh và Trình Ngự Thiên đứng ở trong đình viện nhìn thẳng vào mắt nhau, sau đó cùng nở nụ cười.

Vương gia thật đúng là mạnh mẽ nha, từ hôm qua vào phòng ngủ, một ngày một đêm, mặt trời lên cao còn chưa ra ngoài.

"Tiểu Kinh!" trên khuôn mặt nghiêm túc tuấn lãng của Trình Ngự Thiên hơi đỏ ửng.

"Hử?"

"Nàng đã nói với vương phi chuyện của chúng ta chưa?"

Tiểu Kinh đỏ mặt, đột nhiên xấu hổ. "Mới vừa gặp lại tiểu thư, còn chưa kịp nói! Lại nói, chàng cũng chưa bày tỏ.... "

"Ta thích nàng!" vẻ mặt chân thành của Trình Ngự Thiên ngượng ngùng đến độ sắp thành mông khỉ rồi.

Hai tay của Tiểu Kinh bắt chéo nhau, cúi đầu.

"Tiểu Kinh! Nàng.... thích ta sao?"

Chân của Tiểu Kinh đá đá trên mặt đất.

"Dĩ nhiên thích! Sao chàng ngốc thế!"

Trình Ngự Thiên cười khúc khích, thoạt nhìn thật ngốc!

"Ngự thiên, hay là chờ thêm mấy ngày nữa ta lại nói chuyện giữa chúng ta với tiểu thư!"

Trình Ngự Thiên đột nhiên bắt lấy tay Tiểu Kinh "Tiểu Kinh! Bằng không ta nói với vương gia trước! Tiểu thư nhà nàng còn phải nghe Vương gia đấy!" Hắn sợ sự tình có biến cố! Một nam nhân ít nói như hắn có thể tìm được nữ nhân mình yêu vốn thật không dễ!

"Nói bậy!" Tiểu Kinh tức giận "Là Vương gia nhà chàng nghe tiểu thư nhà ta mới đúng!" Nàng chống nạnh, khí thế hung hăng!

"Phải...!" Trình Ngự Thiên cúi đầu không nói.

"Ngự Thiên!"

"Hử?"

"Xem tình huống, Vương gia và tiểu thư còn cần chút thời gian mới có thể giải trừ xong tương tư! Không bằng..... Chàng dẫn ta đi Uyên thành chơi!" Tiểu Kinh liếc mắt nhìn cửa phòng đóng chặt, nhẹ nhàng kéo tay áo Trình Ngự Thiên!

Ba tháng này, tâm tình mỗi người đều xuống thấp, Tiểu Kinh càng ăn không ngon ngủ không yên vì Thủy Liên Y! Chỉ hận không thể chết thay Thủy Liên Y.

"Được! Chúng ta đi ra ngoài!" Trình Ngự Thiên kéo tay Tiểu Kinh, đi tới tuấn mã của hắn. Trong vòng ba tháng mặc dù hai người đã đồng sinh cộng tử, nhưng hắn vẫn vĩnh viễn biểu đạt không hết tình yêu với Tiểu Kinh!

Hai người cởi tuấn mã chạy ra khỏi vương phủ.

Đồng thời, cửa phòng ngủ của Sở Mị Dạ mở ra!

Sở Mị Dạ mặc áo gấm màu đen, ôm Thủy Liên Y mặc áo trắng đi ra khỏi cửa phòng.

Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau cười một tiếng, chuyện vừa rồi Tiểu Kinh và Trình Ngự Thiên nói, bọn họ đều nghe được!

"Tiểu Dạ! Gả Tiểu Kinh nhà ta cho thủ hạ đắc lực của chàng, chàng có ý kiến gì không?" Thủy Liên Y ngẩng đầu nhìn gương mặt anh tuấn lãnh khốc của Sở Mị Dạ.

Bàn tay Sở Mị Dạ ôm eo nhỏ nhắn của nàng lại dùng lực, “Tiểu Y nói cái gì thì là cái đó! Tiểu Kinh không phải nói, ta nghe lời nàng sao!"

Thủy Liên Y cười ngọt ngào, Tiểu Kinh nói đúng, Tiểu Dạ nghe nàng! Cho nên...

"Tiểu Dạ! Cứ quyết định như vậy đi! Ta muốn tổ chức cho Tiểu Kinh một hôn lễ thật lớn, Trình Ngự Thiên là nam nhân có thể phó thác cả đời, hắn nhất định có thể chăm sóc Tiểu Kinh thật tốt!"

"Tiểu Y! Ta cũng là một nam nhân đáng giá phó thác cả đời! Ta có thể chăm sóc nàng cả đời, hai đời, thậm chí là mấy đời!"

Trời ạ! Thủy Liên Y lại bị ngọt ngào của hắn nhấn chìm, Tiểu Dạ đúng là tên ngốc!

Hắn ngọt ngào như thế, khiến nàng cảm thấy không chân thật, giống như là trong giấc mộng!

"Tiểu Y! Ta dẫn nàng đi xem Uyên thành ~! Về sau nơi này chính là nhà của nàng!" Sở Mị Dạ trực tiếp ôm lấy nàng. "Nàng phải ăn nhiều, ngủ nhiều, như vậy thân thể mới có thể mạnh khỏe hơn!"

"Tiểu Dạ! Nếu như mà ta biến thành heo, chàng còn yêu ta không?" Thủy Liên Y ảo tưởng đến kết quả ăn nhiều ngủ nhiều của mình! Vậy nhất định sẽ mập ra không còn dáng gì!

Sở Mị Dạ cúi đầu, hôn môi của nàng, nhẹ nhàng cắn cánh môi nàng một cái.

"Bất kể nàng biến thành cái gì, chỉ cần là nàng, ta vĩnh viễn đều thích! Vĩnh viễn yêu nàng!"

Xong rồi! Mình hoàn toàn bị hắn chinh phục! Thủy Liên Y ngọt ngào đến độ sắp ngán mà chết rồi!

"Tiểu Dạ! Dẫn ta ra ngoài đi dạo! Ta muốn xem chỗ về sau ta sống! Xem nhà của ta!"

"Ừ!" Sở Mị Dạ huýt sáo. Truy Tinh của hắn nghe được tiếng hắn liền chạy tới.

Ẵm Thủy Liên Y lên, hai người lãng mạn cùng cưỡi một con ngựa rời đi Sở vương phủ.

Tuấn mã mang theo hai người chạy tới chỗ cao nhất Uyên thành, đó là Phong Hỏa Nhai. Binh tướng thủ vệ thấy Sở Mị Dạ mang theo vương phi đi tới, đều lặng lẽ thối lui ra xa mười mét.

Đứng ở Phong Hỏa Nhai cao nhất Uyên thành, vịn lan can, có thể thấy ngoài thành đầy cát vàng.

Thủy Liên Y bị Sở Mị Dạ ôm cả eo, nhìn về phía mảnh đất hoang vu vô tận!

Mỗi khi có gió thổi qua liền có một trận bão cát, hít thở không thông làm cho Thủy Liên Y cảm thán sự đời bất công!

Bên ngoài Uyên thành thật rất gian khổ! Khó trách Đột Quyết và rất nhiều ngoại tộc đều muốn xâm lấn Sở Mặc quốc! Cách một cánh cổng thành, trong thành và ngoài thành thật quá khác biệt.

Cho thấy vấn đề nguồn nước cũng rước lấy phân tranh rất lớn.

Trong Uyên thành, vật chất phong phú, đất đai phì nhiêu, nguồn nước đầy đủ.

Nhưng ngoài Uyên thành, đất cằn cỗi, vấn đề nguồn nước vẫn không cách nào giải quyết.

Cho nên Uyên thành trở thành trở lực lớn nhất của ngoại tộc muốn tấn công Sở Mặc quốc! Sở Vương Uyên thành cũng thành cái đinh trong mắt, gai trong thịt của ngoại tộc!

Thủy Liên Y không biết, Sở Mị Dạ có bao nhiêu lần bị người ám sát, có bao nhiêu lần gặp thoáng qua thần chết.

Nàng càng không biết, Sở Mị Dạ làm sao từ một thiếu niên mười bốn tuổi, từng chút trở thành Chiến Thần khát máu chém giết. Trở thành thành chủ bảo vệ Uyên thành trăm trận trăm thắng!

"Tiểu Dạ!" Nàng tựa đầu trên ngực hắn, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

"Điều kiện nơi này không tốt! Tùy lúc đều có thể có nguy hiểm bị công thành! Thân lại ở biên quan, nơi này có vị trí rất quan trọng!" thanh âm Sở Mị Dạ sục sôi.

Thủy Liên Y ngẩng đầu lên, nhìn vị thành chủ trẻ tuổi, anh hùng bảo vệ quốc gia này.

Thân là nữ nhân của hắn, nàng thật rất may mắn, cũng rất vui vẻ! Nàng vô cùng đắc ý, nam nhân xuất sắc này là của nàng!

Nhìn cảnh sắc đầy mù mịt ngoài thành, Thủy Liên Y nhẹ nhàng kéo bàn tay Sở Mị Dạ!

"Tiểu Dạ! Bất kể về sau xảy ra chuyện gì, ta đều sẽ ở bên cạnh chàng! Vĩnh viễn ở bên cạnh chàng! Bởi vì ta yêu chàng!

Lúc tử sinh hay khi cách biệt,

Chẳng bỏ nhau lời quyết thệ rồi.

Cầm tay nàng hẹn mấy lời:

Sống bên nhau mãi đến hồi già nua.

Ôi lời hẹn trước khi xa cách,

Đành phụ nàng ta thác từ đây!

Đáng tin lời hẹn bấy nay,

Không thi hành được mảy may với nàng.!" [1]

Sở Mị Dạ bị nàng làm cho cảm động! Nhớ tới lần đầu tiên hắn gặp nàng ở hoàng cung Ngao Nam quốc, mặc dù cảm thấy kinh ngạc đối với dung mạo của nàng, nhưng chỉ là trầm mê dung mạo của nàng!

Cho đến đêm tân hôn nàng đả thương hắn rồi bị hắn ném tới Túy Phượng viện! Bởi vì hắn không có tình đối với nàng, cho nên mới vô tình.

Nhưng, kể từ lần đầu tiên gặp lại nàng ở Túy Phượng viện, hắn liền đánh mất trái tim của mình! Không biết vì sao, cùng một nữ nhân lại cho hắn hai loại cảm giác thật khác biệt!

Hắn yêu Tiểu Y, bất tri bất giác liền yêu! Không thể nói rõ hắn yêu nàng lúc nào, hắn chỉ biết trừ nàng, đời này hắn không bao giờ yêu nữ nhân nào khác nữa!

"Tiểu Y! Ta sẽ không để nàng rời đi ta! Vĩnh viễn đều không! Ta sẽ bảo vệ nàng, không để người khác khi dễ nàng!"

Thủy Liên Y bị lời ngọt ngào của hắn làm nổi da gà! Chỉ là, nàng thích!

"Tiểu Dạ! Nói hay lắm! Nếu như chàng làm không được, ta sẽ không để ý tới chàng nữa!" Nàng che miệng cười trộm. "Biết không? Đừng xem lão bà của chàng đã là danh hoa có chủ, vẫn có rất nhiều người muốn đấy!" Nhớ tới Ngao Cẩn Phong, nhớ tới Ân Thần Tinh, nàng còn nhớ đến Sở Húc Nhật ………..

Vừa nghĩ tới Sở Húc Nhật, thần sắc của nàng lại hơi đau thương rồi!

Nghe nàng nói, sắc mặt của Sở Mị Dạ khẽ biến, dùng sức ôm lấy nàng, nâng cằm của nàng lên, bá đạo hôn nàng.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]Đây là hai đoạn Kích cổ (đánh trống) 4 và 5 trong Kinh Thi của Khổng Tử, được dịch bởi Tạ Quang Phát. Bài gốc là:

Tử sinh khiết thoát,

Dữ tử thành thuyết.

Chấp tử chi thủ,

Dữ tử giai lão.

Hu ta khoát hề!

Bất ngã hoạt hề!

Hu ta tuân hề!

Bất ngã thân hề!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »