Hoa Khôi Nắm Quyền Vương Gia Người Thật Xấu!!

Lượt đọc: 3352 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 176
hai con sói phát uy..

❊ ❊ ❊

Thấy Vũ Văn Sâm tức muốn chết muốn sống, Thủy Liên Y vui vẻ, đắc ý! Không biết vì sao, nàng cực độ chán ghét vai phản diện ghê tởm này! Giống như đời trước có thù hận với hắn!

Vũ Văn Sâm cắn răng nghiến lợi, bảo quan binh tiến lên bắt người.

"Bắt nữ nhân xấu xa này lại cho ta, xem ta dọn dẹp nàng như thế nào!"

Thủy Liên Y thấy quan binh chung quanh đều giơ đao tới đây, trong lòng run run. Ít khó địch lại nhiều, hảo hán không chịu nổi nhiều người!

Không đợi đám người kia xông lại, Đại Bạch và Nhị Bạch, đã dựng đứng lỗ tai, lông sau lưng cũng dựng đứng hết, môi vểnh lên, răng cửa lộ ra, cong lưng gầm thét.

Bộ ngực của bọn chúng hóp vào, phần lưng và chân tráng kiện có lực.

Khi gầm thét, răng cửa, răng nanh, răng hàm toàn bộ bởi vì tức giận mà lộ ra.

Hai con sói tức giận, ảnh hưởng đến Tiểu Bạch, đừng xem nó mới lớn cỡ chân người, nhưng cũng bắt chước cha mẹ nó nhe răng trợn mắt.

Trong mắt bọn chúng phóng xạ ra ánh xanh lá cây, thật dọa người! Quan binh thấy bộ dáng và tư thế của hai con sói kinh khủng trước mặt, cũng dừng bước chân không dám tiến lên.

Vũ Văn Sâm vừa thấy bọn họ không tiến lên, cực kì tức giận mà mắng to.

"Các ngươi là đồ nhát chết! Nếu ai không đi lên bắt người, ta liền phế hắn!" Vũ Văn Sâm gào lên. "A...!" Hét thảm một tiếng, cúi đầu nhìn, con sói nhỏ nhất nhào tới cắn bắp chân của hắn.

"Tiểu Bạch!" Thủy Liên Y kêu lên, nàng không chú ý Tiểu Bạch sẽ nhào tới.

Vũ Văn Sâm tức giận rút bảo kiếm ra đâm về sói con cắn mình không thả.

"A...!" Thủy Liên Y thét lên, "Đừng...!" Hắn không thể giết Tiểu Bạch, nàng tức giận xông về Vũ Văn Sâm. Nếu hắn dám đả thương Tiểu Bạch, nàng dù phải liều mạng cũng muốn giết chết hắn.

Mắt thấy mũi kiếm kia sắp đâm vào thân thể Tiểu Bạch, Thủy Liên Y cảm thấy trước mặt bỗng tối sầm, thiếu chút nữa ngã xuống.

"A.....!" Không phải Tiểu Bạch kêu thảm thiết, phát ra tiếng kêu thảm thiết chính là Vũ Văn Sâm.

Tốc độ của Đại Bạch và Nhị Bạch mau như cao thủ võ lâm, trực tiếp đụng ngã Vũ Văn Sâm.

Phải biết tốc độ của sói lúc truy đuổi con mồi có thể cao đến gần 65 km mỗi giờ, lúc chạy nước rút, mỗi một bước có thể dài đến 5 thước. Cự ly ngắn ngủn này, hai con sói chỉ cần nhào tới hai bước đã đến trước mặt của Vũ Văn Sâm.

Thân hình dài hơn hai mét, thể trọng hơn một trăm cân, đè lên người Vũ Văn Sâm. Hai miệng sói đầy răng nhọn, phun ra mùi máu tanh gào thét hắn. Hù chết người!

"A..... Mau tới cứu ta!" Vũ Văn Sâm thiếu chút nữa sợ tới mức đái ra quần, sống an nhàn sung sướng gần ba mươi năm, có khi nào hắn gặp phải chuyện như vậy đâu!

Thủy Liên Y đi qua, ôm lấy Tiểu Bạch. Vừa rồi nàng thiếu chút nữa bị nó hù chết.

"Tiểu Bạch! Ngươi làm ta sợ muốn chết! Lần tới không cho làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa! Có biết hay không?"

"Ngao!" Tiểu Bạch ngao một tiếng, rúc ở trong ngực của nàng!

Quan binh bên cạnh vừa nhìn thấy Vũ Văn thiếu gia bị sói áp đảo, cũng sợ ném chuột vỡ bình không dám vọng động.

"Bảo tất cả bọn họ lui ra! Tất cả trở về nhà! Lo tìm mẹ đi!" Thủy Liên Y dùng chân đá đá Vũ Văn Sâm ngã trên mặt đất.

Sắc mặt Vũ Văn Sâm tái xanh, khổ nỗi bị sói kiềm chế.

"Các ngươi lui ra! Đều trở về hết cho ta!" Vũ Văn Sâm ra lệnh.

Đám quan binh kia nhìn nhau, lại nhìn thế cục trước mắt, rút binh khí về trong tay, rồi xoay người rời đi. Mấy người cuối cùng còn dư lại là chó săn của Vũ Văn Sâm.

"Mau... Thả thiếu gia của chúng ta ra! Các ngươi biết thiếu gia nhà chúng ta có lai lịch gì sao?". Chó săn vừa nhìn Thủy Liên Y và nam nhân mang mặt nạ là người vùng khác, còn mang theo ba con sói, khẳng định là không biết địa vị Vũ Văn gia ở Xích Thành.

"Ta quản hắn có lai lịch khỉ gió gì! Chết...!" Thủy Liên Y lại đá Vũ Văn Sâm một cước. Nàng đá nam nhân xấu xa này sẽ làm tâm tình của nàng tốt hơn.

"Lão gia nhà chúng ta là Thừa Tướng, đại tiểu thư nhà chúng ta là đương kim hoàng hậu nương nương, nhị tiểu thư của chúng ta là vương phi Sở Vương! Hôm nay Sở Vương tấn công Mặc thành, sau này hắn sẽ là hoàng thượng Sở Mặc quốc, nhị tiểu thư của chúng ta chính là hoàng hậu Sở quốc! Nữ nhân xấu xa! Nếu ngươi dám để cho hai súc sinh nhà ngươi đả thương thiếu gia nhà ta! Về sau Ân quốc và Sở quốc sẽ không có đất dung thân cho ngươi!"

Chó săn Vũ Văn phủ này chỉ sợ người khác không biết lai lịch Vũ Văn gia, từ lão gia nhà hắn, đến chó mèo bỏ vào quét sân, cũng giới thiệu một lần! Nước miếng bây đầy, nhìn thật ghê tởm, nghe chán òm!

Nghe xong lời của hắn, Thủy Liên Y ngây người trong nháy mắt, không biết vì sao trong lòng nàng buồn buồn, khó chịu, có chút không thở nổi!

Thân hình cao lớn của Sơ Dương đi tới trước mặt Thủy Liên Y, bởi vì mang mặt nạ nên không nhìn ra vẻ mặt của hắn. Nhưng Thủy Liên Y tựa hồ thấy được một tia hờ hững từ trong con ngươi sâu thẳm kia.

"Sơ Dương, ngươi làm sao vậy?"

"Tiểu Y! Chúng ta về vương phủ trước! Sơ Dương và Thần còn có chút chuyện phải nói!"

"Ừ!" Không trách được hắn đi rồi mà còn quay lại, thì ra là còn có chuyện tìm Tiểu Thần. Nàng thiếu chút nữa cho là hắn tới bảo vệ nàng!

Vương phủ? Vũ Văn Sâm không bỏ qua lời của Sơ Dương.

"Các ngươi là người của phủ Thần vương?"

"Hừ! Mắc mớ gì đến ngươi!" Thủy Liên Y đá một cước lên người hắn, nhìn thấy hắn bị đau, tâm tình tốt hơn rất nhiều.

"Chúng ta đi!". Thủy Liên Y nói với Đại Bạch và Nhị Bạch, "Nhưng ngàn vạn lần đừng cắn hắn, không cẩn thận ghê tởm chết các ngươi!"

Sơ Dương vẫn là bộ dạng cao cao tại thượng, Thủy Liên Y cũng đắc ý. Ba con sói đi theo phía sau, vừa đi vừa quay đầu lại nhe răng gầm thét.

Nhìn thấy bọn họ đã đi xa, chó săn của Vũ Văn Sâm vội vàng tiến lên đỡ hắn dậy.

"Thần vương phủ? Ân Thần Tinh?" Vũ Văn Sâm hằn học đọc lên, "Đi! Trở về phủ!", được mấy người dắt díu, hắn còn đắm chìm trong cơn ác mộng bị sói bổ nhào, một đường lảo đảo trở lại Vũ Văn phủ.

Khi Vũ Văn Sâm trở lại Vũ Văn phủ, thấy được trước cổng nhà mình có hơn mười chiếc xe ngựa dừng lại. Rất nhiều người từ trên xe ngựa chuyên chở đồ vào trong phủ.

"Có chuyện gì xảy ra?" Gọi lại một người làm trong phủ Vũ Văn.

"Hồi thiếu gia! Là nhị tiểu thư từ Uyên thành trở lại! Mang về rất nhiều đặc sản phương bắc!"

"Tiểu Thiển trở lại?" trên mặt Vũ Văn Sâm lộ ra nụ cười, thật là trời giúp hắn!

Sải bước đi vào trong phủ, biết Vũ Văn Thiển ở đại sảnh, hắn không kịp chờ đợi liền vọt tới.

Trong đại sảnh có Vũ Văn Thừa Tướng, Vũ Văn phu nhân, còn có Vũ Văn Thiển mới đường xa trở về!

"Tiểu Thiển!". tình cảm của Vũ Văn Sâm và muội muội này cũng không tệ lắm, dù sao cũng là cá mè một lứa, hai người cũng từng cùng nhau gieo họa Xích Thành.

"Nhị ca!" trên mặt Vũ Văn Thiển không có nụ cười.

"Tiểu Thiển, muội trở lại là tốt rồi, nhị ca còn cần muội giúp một tay!"

"Sâm! Tiểu Thiển vừa mới trở lại, có chuyện gì sau này bàn tiếp!" gương mặt Vũ Văn Thừa Tướng nhìn xa trông rộng. "Hiện tại chúng ta cần nói chuyện tiểu Thiển!"

"Tiểu Thiển? Đã xảy ra chuyện gì?" Vũ Văn Sâm không hiểu, "Ngươi không phải là Sở Vương phi sao!"

Hắn vừa nói xong lời này, mắt Vũ Văn Thiển ngay lập tức đỏ lên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »