Trác Bội Bội cảm thấy mình dập đầu lâu như vậy, đột nhiên từ trên trời giáng xuống một cục đường lớn, hạnh phúc đến sắp ngất đi.
Lê Tri nhìn Trác Bội Bội, chớp mắt: "Cậu kích động vậy làm gì?"
Trác Bội Bội ngớ người: "Cái này không nên kích động sao?"
Nghe Trác Bội Bội nói, Lê Tri theo bản năng nhìn về phía Hà Chi Ngọc.
"Cậu không nói với Bội Bội à?"
Lần này đến lượt Trác Bội Bội ngơ ngác.
Đây là diễn biến gì vậy?
Trác Bội Bội nhìn Hà Chi Ngọc, chỉ thấy cô nàng cười ngượng ngùng.
Trác Bội Bội lập tức hiểu ra.
Cậu dám ăn một mình hả!!
Trước ánh mắt soi mói của hai người, Hà Chi Ngọc rụt cổ, kể lại tình hình.
"Thật ra... thật ra Chi Ngọc với Thẩm Nguyên đã sớm nắm tay rồi, chỉ là ở ngoài trường thôi."
Trác Bội Bội lúc này vẫn còn sốc vì chuyện Hà Chi Ngọc ăn một mình, mặt mày đau khổ.
Hà Chi Ngọc nhìn hội trưởng đại nhân, ôm đầu yếu ớt giải thích: "Cái này... Cái này là do họ uy hiếp tớ. Họ uy hiếp tớ không được nói ra."
Trác Bội Bội hít sâu một hơi, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại.
"Ấy? Ngoài trường học? ỒI? Bảo sao trước đó tớ cứ thấy bầu không khí của hai người lạ lại Thì ra sớm đã có tình huống!"
Theo lẽ thường, việc hai người yêu nhau nắm tay là chuyện rất bình thường.
Có những người yêu đương hận không thể để cả thế giới biết, nhưng Lê Tri và Thẩm Nguyên hiển nhiên thuộc tuýp người kín tiếng.
Nhưng tại sao hôm nay đột nhiên lại "công khai" thế này?
Trác Bội Bội nhớ đến chuyện chiều nay.
"Vậy buổi chiều các cậu đang bàn chuyện công khai sao?"
"Hả?"
Lê Tri chớp mắt.
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Lê Tri, Trác Bội Bội không nhịn được hỏi: "Buổi chiều ấy, lúc tan học tiết ba, Thẩm Nguyên chặn cậu ở chỗ ngồi, hai người lộc cộc thương lượng cái gì đấy?"
Nghe Trác Bội Bội nói, trong đầu Lê Tri phảng phất lại vang lên giọng nói kia.
”Isundere...”
Mặt cô nàng đỏ bừng.
"Thôi thôi đừng nói nữa! Ăn cơm trước! Hỏi nữa tuyệt giao!" Giọng cô gái cố tỏ ra hung dữ nhưng lại mang theo sự ngượng ngùng rõ rệt vọng ra từ trong mũ trùm.
Hà Chi Ngọc và Trác Bội Bội nhìn nhau, bật cười khúc khích.
Nhìn con đà điểu Lê Tri đang dúi đầu vào lớp lông xù, nụ cười trên mặt hai người còn rạng rỡ hơn ánh đèn phòng ăn.
Thẩm Nguyên đang bưng hai khay đồ ăn đi về phía này.
Còn A Kiệt và Dương Trạch mỗi người bưng hai khay, rõ ràng là sẽ ăn cùng Hà Chi Ngọc và Trác Bội Bội.
Ba người vây quanh Thẩm Nguyên, vẫn không ngừng lên án hành vi vứt bỏ tổ chức đáng xấu hổ của Thẩm Nguyên.
Nghe những âm thanh đó, khóe miệng Lê Tri khẽ nhếch lên một độ cong nhỏ bé.
Có lẽ vì đã "công khai" nên Lê Tri không còn ngượng ngùng như trước.
Đến giờ tự học buổi tối, Lê Tri đã hoàn toàn chấp nhận chuyện này.
Giờ cô đã ngầm đồng ý để Thẩm Nguyên nắm tay mình ở trường.
Còn về mối quan hệ của hai người...
Lê Tri không cảm thấy giữa mình và Thẩm Nguyên có gì tiến triển cả.
Cô chỉ đồng ý có thể nắm tay ở trường thôi!
Đèn lớp tự học buổi tối sáng trưng, nhưng tâm trí cô gái đã bay xa.
Chiếc bút trong tay cô treo trên trang sách bài tập, một vệt mực lặng lẽ loang ra thành một mảng xanh nhạt, mà cô không hề hay biết.
Đầu ngón tay Lê Tri vô thức vuốt ve mép trang giấy.
Hình ảnh buổi chiều lặp đi lặp lại trong đầu cô —
Chạy trốn cả buổi trưa, né tránh hai lần truy hỏi, đến lần thứ ba bị hắn chặn ở chỗ ngồi, Lê Tri cảm thấy tim mình đập mạnh đến mức gần như lấn át cả tiếng ồn ào của lớp học.
Câu "tsundere" nhẹ nhàng của Thẩm Nguyên giống như hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, khiến vành tai cô nóng bừng, suýt chút nữa thì bỏ chạy.
Thật mất mặt.
Cô lặng lẽ cắn môi dưới.
Lê Thiếu đây khi nào lại bị một câu nói bức đến chật vật thế này?
Đáng hận hơn là, nụ cười trên khóe miệng hắn rõ ràng là chắc chắn phần thắng!
Như thể hắn đã nhìn thấu sự giãy giụa của cô trong những quy tắc, chỉ chờ cô tự chui đầu vào rọ.
Nhưng quy tắc là do chính cô đặt ra.
Câu "không yêu người dưới 650 điểm" vốn chỉ là lời nói bâng quơ, giờ lại trở thành sợi dây trói buộc chính mình.
Một nỗi không cam tâm đột nhiên trào dâng.
Sự xấu hổ bị cưỡng ép kìm nén khi bị chặn ở chỗ ngồi lúc này bùng nổ.
Cười cô tsundere à?
Một ý niệm lóe lên phá tan màn sương mù, mang theo quyết tâm hờn dỗi.
Vậy thì hãy để Thẩm Nguyên nếm thử cảm giác bị đánh úp bất ngờ, khiến tim đập loạn nhịp.
Nghĩ đến đây, Lê Trí thậm chí đã bắt đầu dự đoán hình ảnh đó.
Cửa sổ kính phản chiếu đôi mắt cô ánh lên vẻ rạng rỡ, một tia tỉnh nghịch lặng lẽ hiện lên trên khóe miệng.
Hừ hừ!
Cứ chờ đấy Sa Tệ Thẩm Nguyên!
Lần này, đến lượt cậu đón chiêu.
Đồng hồ tích tắc nhẹ nhàng, ngoài cửa sổ bóng đêm đậm đặc.
Lê Tri đưa mắt nhìn những bóng cây chập chòờn ngoài cửa sổ, nhịp tim lặng lẽ tăng tốc, nhưng lại bị một cảm giác hưng phấn khác thường bao trùm.
Cô đột nhiên bắt đầu mong chờ biểu cảm của Thẩm Nguyên.
Tiếng chuông tan học tiết cuối cùng vang lên đúng giờ.
Sự ồn ào náo nhiệt quen thuộc lại một lần nữa quét sạch hành lang.
Thẩm Nguyên lần này không có mở ra chuyên chú, dù sao cũng nên là muốn nghỉ ngơi một ngày a!
Hắn chỉ lắng lặng thu dọn sách vở, ánh mắt lại như đán chặt vào Lê Tri.
Lê Tri cũng chậm rì rì thu dọn cặp sách.
Học sinh trong lớp không vội rời đi, vẫn còn rất nhiều người ngồi tại chỗ.
Lê Tri đưa cặp cho Thẩm Nguyên, hai người như thường lệ đi ra khỏi lớp.
Cái lạnh của đêm đông vẫn chưa tràn vào phòng học.
Thẩm Nguyên còn đang nghĩ lát nữa ra ngoài sẽ nắm tay Lê Tri, ngay lúc đó, một bàn tay mềm mại hơi lạnh, bất ngờ từ phía sau vòng tới, chuẩn xác tìm đến bàn tay đang buông thõng bên người Thẩm Nguyên.
Một giây sau, những ngón tay thon dài mang theo một lực không cho phép từ chối, lập tức tách những kẽ tay hắn ra, mạnh mẽ nhưng có chút run rẩy nắm chặt lấy tay Thẩm Nguyên!
Trong khoảnh khắc bị nắm lấy, lực đạo của bàn tay kia đột nhiên siết chặt.
Thẩm Nguyên thậm chí có thể cảm nhận được những móng tay vì khẩn trương mà hằn lên mu bàn tay mình, mang đến một chút nhói nhói.
Nhưng cơn đau đó chợt bị sự ấm áp đột ngột trào dâng trong lòng bàn tay hoàn toàn lấn át.
Ngay khi Thẩm Nguyên còn đang chấn động vì sự chủ động bất ngờ này, chưa kịp quay đầu lại nhìn, bóng dáng cao gầy của Lê Tri đã nhanh chóng nghiêng người tới gần.
Cô gái kéo tay hắn, hơi nhón chân lên, đôi mắt long lanh dưới ánh đèn phòng học phút chốc đến gần, chạm vào ánh mắt tràn đầy kinh ngạc của Thẩm Nguyên.
Khóe miệng Lê Tri nhếch lên một nụ cười cực kỳ rạng rỡ lại mang chút tinh nghịch, với giọng chỉ đủ để hai người nghe thấy, cô nói: