Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4978 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 76
tổng giám đốc hóa thành cún to

❊ ❊ ❊

Lời lầm bẩm của Triệu Uyển Nhu lọt vào tai của Thái Lãnh Hàn như tiếng sấm nổ sát bên tai. Hắn vội vã đứng phắt dậy. Đôi chân mày vừa dài vừa đậm của Thái Lãnh Hàn cau nhẹ, giọng nói của hắn trầm xuống, để lộ tâm tình không vui:

- Em vẫn còn chưa ăn sáng sao?

Nếu Triệu Uyển Nhu còn có thể nghe được tiếng lòng của Thái Lãnh Hàn thì hẳn là lúc này cô đã nghe được những lời tự trách sâu sắc của hắn rồi. Hiện tại, Thái Lãnh Hàn cảm thấy bản thân thật sơ suất, thật vô tình và vô ý. Sáng nay hắn không chỉ đi như chạy trốn ra khỏi nhà, không nán lại cùng ăn sáng với Triệu Uyển Nhu; mà đến tận bây giờ, hắn lại còn chỉ biết nghĩ đến niềm vui sướng của bản thân mà không hề chú ý rằng cô vẫn chưa ăn sáng. Triệu Uyển Nhu không bị bệnh về bao tử, nhưng đường huyết của cô không cao lắm, nếu không ăn uống đầy đủ, cô có thể sẽ bị xây xẩm mặt mày, có lúc còn ngất xỉu. Thế nên Thái Lãnh Hàn vội vã kéo Triệu Uyển Nhu ngồi xuống, ngay đúng vào vị trí mà hắn vừa đứng lên. Nét mặt của Thái Lãnh Hàn vẫn cứng đờ, lạnh ngắt, giọng nói cũng nghiêm nghị cứ như đang ra lệnh:

- Vậy em mau ăn một chút gì đi. Lát nữa anh Hòa mua sữa và hạt dinh dưỡng mang vào, em nhớ phải ăn cho hết.

Triệu Uyển Nhu khẽ mím môi, trong lòng ấm áp vì nhận ra sự quan tâm ẩn đằng sau dáng vẻ khô cứng lạnh lẽo của tảng băng nhà mình. Ngược lại, trong lòng Thái Lãnh Hàn thì từng chút từng chút lạnh dần đi khi thấy Triệu Uyển Nhu vẫn ngần ngừ chưa chịu chạm vào bữa sáng. Có lẽ sự hiện diện của hắn trong căn phòng này đã khiến cho cô ngại ngùng. Hoặc cũng có thể, bản mặt khó ưa của hắn khiến cô cảm thấy chán ghét, buồn nôn nên nuốt không trôi? Thái Lãnh Hàn không dám nghĩ tiếp nữa, vội hắng giọng, tìm cớ cho chính mình:

- Em… cứ ngồi đây, từ từ ăn. Tôi… đến phòng họp một chút.

Nói rồi Thái Lãnh Hàn lùi lại mấy bước, định quay lưng rời khỏi căn phòng. Nhưng chân của hắn chỉ mới nhấc lên vài cái đã khựng lại, cứng đờ. Bởi vì Triệu Uyển Nhu đã yếu ớt cất tiếng:

- Anh… không muốn ăn cùng tôi sao?

Hả? Cái gì? Thái Lãnh Hàn ngẩn ra. Triệu Uyển Nhu đang nói gì vậy nhỉ? Cô muốn hắn cùng ăn sáng với cô hay sao? Nhìn dáng lưng thẳng tắp như vừa bị hóa đá của Thái Lãnh Hàn, trong lòng Triệu Uyển Nhu vừa buồn cười vừa thương thương. Cô khịt mũi một cái, giả vờ ra vẻ đáng thương, lầm bầm lầu bầu:

- Tôi… tôi lỡ tay nấu nhiều quá. Một mình tôi sẽ không thể nào ăn hết được. Nếu bỏ thừa thức ăn thì thật không tốt một chút nào. Hay là mình cứ cố gắng ăn hết nhỉ? Nhưng như thế sẽ vỡ bụng mất. Nhưng mà… không có ai muốn cùng ăn với mình hết…

Triệu Uyển Nhu còn chưa lẩm bẩm hết những câu thoại mà cô vừa nghĩ trong đầu thì Thái Lãnh Hàn đã quày quả quay ngược trở lại. Hắn đứng ngay trước mặt của Triệu Uyển Nhu, nghiêm túc vừa phủ định vừa đính chính:

- Không phải như vậy!

- Hả? Không phải cái gì?

Triệu Uyển Nhu bị “cướp thoại”, ngơ ngác ngước lên. Chạm phải nét mặt nghiêm nghị của Thái Lãnh Hàn, cô thoáng giật mình. Tảng băng ngốc này không phải đang tức giận chứ?

Quả thật Thái Lãnh Hàn đang tức giận. Hắn không chấp nhận có bất cứ người nào tỏ ra ghét bỏ Triệu Uyển Nhu, cho dù là chính bản thân cô tự ghét mình cũng không được. Hít mạnh một hơi, đè nén cảm xúc đang trào dâng trong lòng xuống, Thái Lãnh Hàn hậm hực nói thêm:

- Không phải là không có ai muốn ăn cùng em. Không phải tôi không muốn ăn cùng em. Tôi… tôi chỉ sợ em nhìn thấy tôi sẽ…

Thái Lãnh Hàn nói hớ một chút, hối hả ngắt ngang câu nói, nuốt luôn mấy chữ “buồn nôn đến nuốt không trôi” vào trong bụng rồi ngậm chặt miệng. Triệu Uyển Nhu sa sầm mặt mũi. Không cần nghe được tiếng lòng cô cũng đã đoán được nhất định tảng băng ngốc nghếch nhà mình lại suy nghĩ linh tinh và tự xem thường bản thân nữa rồi. Dù vậy, Triệu Uyển Nhu cũng rất sáng suốt, không truy hỏi tới cùng. Cô không muốn xoáy sâu vào tâm trạng tiêu cực của Thái Lãnh Hàn. Việc trước mắt cô cần làm là phải khiến cho hắn chịu ăn sáng cùng cô một cách vui vẻ. Thế nên Triệu Uyển Nhu nhẹ giọng nói nhanh:

- Vậy thì anh mau ngồi xuống cùng ăn với tôi đi. Món này để nguội sẽ không ngon đâu.

Được lời như cởi tấc lòng, Thái Lãnh Hàn nhanh như chớp với tay qua vị trí gần cánh cửa, kéo chiếc ghế dựa quen thuộc của Phương Hiệp Hòa đến bên cạnh bàn Tổng giám đốc rồi ngoan ngoãn ngồi xuống. Trên bàn vốn đang để một chiếc máy tính, lại còn mấy xấp hồ sơ chiếm chỗ, chỉ còn một khoảng trống trước mặt của Triệu Uyển Nhu là đủ để đặt chiếc hộp giữ nhiệt. Triệu Uyển Nhu lại không muốn để cho Thái Lãnh Hàn phải cầm thức ăn bằng tay. Thế nên trong căn phòng Tổng giám đốc của tập đoàn Thắng Lợi diễn ra một cảnh vô cùng ấm áp: Tổng giám đốc của tập đoàn Thắng Lợi, nổi danh là lạnh lùng, quyết đoán lại đang ngồi nép ở một bên bàn làm việc của mình, để cho một cô gái trẻ hơn hắn gần mười tuổi đút từng miếng bánh mì chẳng khác gì một chú cún to đang chờ được chủ cho ăn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên