Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5010 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 30
tổng giám đốc bị “sang chấn tâm lý”?

❊ ❊ ❊

Nụ cười của Thái Lãnh Hàn khiến không ít cô nàng nhân viên cảm thấy tâm hồn thiếu nữ nổi đầy bong bóng màu hồng đến khiến xuân tâm chao đảo. Đồng thời, đa số những nhân viên từng theo Thái Lãnh Hàn từ những ngày đầu lập nghiệp càng thêm vui mừng và xúc động. Tổng giám đốc của bọn họ cuối cùng cũng đã biết cười rồi.

Tuy nhiên, dáng vẻ vui cười khác thường của Thái Lãnh Hàn lại khiến cho Phương Hiệp Hòa hoang mang lẫn lo sợ. Lẽ nào việc sắp phải rời xa vợ mới cưới để đi công tác vào ngày mai đã khiến Tổng giám đốc của anh bị “sang chấn tâm lý” đến phát điên luôn rồi? Suýt nữa là Phương Hiệp Hòa đã gọi điện cầu cứu Lê Thiên Chi và kêu gào ép buộc Thái Lãnh Hàn phải tới bệnh viện khám bệnh. May mà Thái Lãnh Hàn đã mở lời hỏi anh ta về vấn đề cần phải mua quà gì để tặng mẹ vợ khi đi thăm bệnh.

Phương Hiệp Hòa len lén thở phào. Hóa ra là Tổng giám đốc sắp được đến diện kiến “gia đình vợ” nên mới mừng vui như thế, báo hại anh ta hốt hoảng hồi lâu. Để bù lại cho việc đã nghi ngờ Tổng giám đốc phát điên ban nãy, Phương Hiệp Hòa phát huy hết công năng của một thư ký tận tụy, liệt kê ra một bản danh sách dài gồm những món quà mà bố mẹ vợ của anh ta rất thích, theo nguyên tắc lấy bụng bố mẹ vợ của ta suy ra bụng bố mẹ vợ của người.

Nhìn bản danh sách quà tặng dài như cái sớ Táo quân mà Phương Hiệp Hòa đưa ra, Thái Lãnh Hàn quyết định vô cùng nhanh gọn và dứt khoát:

- Mua hết!

Phương Hiệp Hòa hà hốc mồm trong một giây rồi ngậm miệng lại, cam chịu. Mua hết số quà này đã là gì, Tổng giám đốc của nhà anh thậm chí còn vung hẳn mười tỷ ra cho gia đình vợ kia mà. Thế này chả thấm vào đâu. Phương Hiệp Hòa thấu hiểu rõ ràng, ngoan ngoãn gọi điện đến vài cửa tiệm quen, đặt mua quà theo tờ sớ của chính mình lập ra.

Rất nhanh đã đến buổi trưa, Thái Lãnh Hàn dồn hết công việc của cả hai ngày giải quyết trong một sáng, có chút choáng váng nên nhờ Phương Hiệp Hòa lái xe chở về. Sức khỏe của Tổng giám đốc là vô cùng quan trọng, Thái Lãnh Hàn không cần tìm cớ, cũng không cần nói thêm lần thứ hai, Phương Hiệp Hòa đã dùng tốc độ của một shipper chuyên nghiệp, nhanh như hiệp sĩ tia chớp, chỉ trong nửa tiếng anh đã gần như “đóng gói” Thái Lãnh Hàn mang về giao tận nhà.

Thái Lãnh Hàn quả thật đã thấm mệt. Suốt một tuần lễ trước đó hắn phải vừa đấu tranh với mấy ông bác hói đầu trong công ty để gom cho đủ mấy chục tỷ, vừa phải tất bật chuẩn bị cho đám cưới. Cả ngày hôm qua hắn phải đứng suốt trong buổi tiệc cưới, uống rượu cũng không ít, đến tối còn vì một cái bình thủy và một ly nước chanh mật ong giải rượu mà thao thức suốt đêm không ngủ. Sáng nay còn đón nhận niềm vui sướng bất ngờ từ thái độ của Triệu Uyển Nhu nên Thái Lãnh Hàn tạm quên hết mệt nhọc. Nhưng sau khi công việc đã tạm xong, cơ thể của hắn mới bắt đầu thấm mệt, rã rời rũ rượi như tàu lá héo, mặc cho Phương Hiệp Hòa khiêng, vác, kéo, đẩy...

Ấy thế mà, khi vừa vào đến phòng khách, Thái Lãnh Hàn đã tỉnh như sáo.

Bởi vì, nghe tiếng xe vào cổng, Triệu Uyển Nhu đã từ trên lầu đi xuống. Khi ấy cô mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng tươi, đơn giản nhưng tôn lên những đường nét của cơ thể và làm nổi bật làn da trắng ngần. Mái tóc đen dài xõa ra, uốn lượn mượt mà trông vừa đĩnh đạc lại vừa dịu dàng. Gương mặt thanh tú thoáng nét cười nhẹ nhàng khiến vẻ đẹp của cô vừa tươi sáng vừa thánh thiện chẳng khác gì một tinh linh bước ra từ trang sách.

Thái Lãnh Hàn ngắm vợ đến ngẩn ngơ. Phương Hiệp Hòa đã bỏ về từ khi nào hắn cũng không hay biết. Nhìn gương mặt đờ đẫn của Thái Lãnh Hàn, trong lòng Triệu Uyển Nhu thoáng xót xa. Hình như anh rất mệt mỏi. Cô nhẹ nhàng hỏi:

- Anh mệt sao? Có cần nằm nghỉ một chút rồi hãy đi không?

Câu nói tỏ vẻ quan tâm của Triệu Uyển Nhu như tiêm cho Thái Lãnh Hàn mấy mũi thuốc tăng lực. Hắn bỗng thấy bản thân tràn trề sức sống, hừng hực khí thế, vội vã đứng bật dậy, hiên ngang lẫm liệt cất tiếng:

- Không cần đâu! Chúng ta đi ngay thôi, kẻo hết giờ thăm bệnh.

Triệu Uyển Nhu gật đầu, tủm tỉm bước theo chồng ra sân. Thái Lãnh Hàn cố gắng ép bản thân dứt ánh mắt ra khỏi dung nhan của vợ, mạnh mẽ nện từng bước ra sân, nén lòng mở cửa xe và ngồi ghế tài xế.

Triệu Uyển Nhu ngoan ngoãn đứng chờ ở cửa. Một cơn gió thổi ngang qua, khiến mái tóc mềm mại của cô bị uốn lượn lay động. Triệu Uyển Nhu đưa tay lên vén mái tóc bị thổi đến bù xù của mình, mỉm cười đón cơn gió mát.

Lúc này Thái Lãnh Hàn lái xe đến trước cửa, lại một lần nữa ngẩn ngơ xuyên qua lớp kính xe mà ngắm Triệu Uyển Nhu. Dù chỉ đứng yên lặng một chỗ, nhưng Triệu Uyển Nhu lại có thể khiến cho người khác có cảm giác cao quý trang nhã.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên