Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5009 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 82
tức giận vì hắn

❊ ❊ ❊

Trong kiếp trước, cả nhà họ Vạn đã từng đi khắp nơi gieo rắc tin đồn rằng mẹ của Thái Lãnh Hàn là tiểu tam chen vào muốn phá hoại gia đình bọn họ, rằng Thái Lãnh Hàn chỉ là đứa con hoang không được nhà họ Vạn thừa nhận. Thế nhưng, ngay trong kiếp trước, Triệu Uyển Nhu đã từng nhìn thấy hồ sơ ly hôn của mẹ Thái Lãnh Hàn và người đàn ông họ Vạn kia. Hơn nữa, Vạn Gia Bảo là con trai lớn của nhà họ Vạn, nhưng lại nhỏ hơn Thái Lãnh Hàn đến ba tuổi. Thế nên, trong cuộc hôn nhân của thế hệ trước, là ai đã phản bội ai, ai đã lừa dối ai, có lẽ không khó để nhận ra được sự thật.

Dù vậy, mẹ con Vạn Gia Bảo vẫn luôn cắn chặt không nhả cái lập luận rằng bọn họ mới đúng là chính thất và chính thức. Kiếp này cũng vậy. Khi nghe cô gái kia nhắc tới hai chữ “anh trai”, Vạn Gia Bảo đã nhảy dựng lên như gà chọi, gầm gừ:

- Ai nói Thái Lãnh Hàn là anh của tôi vậy? Hắn chỉ là thằng con hoang, hắn không xứng làm anh trai của tôi đâu!

Đáp lại phản ứng quyết liệt của Vạn Gia Bảo là tràng cười hô hố của đám thanh niên xung quanh. Một thanh niên nhuộm tóc màu đỏ chót không hề sợ hãi mà bắt bẻ lại:

- Gia Bảo thiếu gia, cậu còn mạnh miệng nói không nhận Thái Lãnh Hàn là anh trai sao? Vậy tại sao cha của cậu lại giao toàn bộ tập đoàn Thắng Lợi cho hắn quản lý vậy?

Vạn Gia Bảo nghẹn họng không cãi được. Triệu Uyển Nhu đứng bên ngoài nghe lỏm cũng gật gù đồng ý. Đừng nói là tập đoàn Thắng Lợi, hiện tại ngay cả việc ăn ở mặc của cả nhà họ Vạn, đặc biệt là thói ăn chơi sa đọa và phung phí của Vạn Gia Bảo đều hoàn toàn phụ thuộc vào lợi nhuận mà Thái Lãnh Hàn vất vả tạo ra. Thế nên, Vạn Gia Bảo có muốn khăng khăn phủ nhận vai trò của Thái Lãnh Hàn cũng không được nữa. Dù vậy, gã ta vẫn mạnh miệng:

- Hừ, cho dù tôi có chịu nhận thì đã sao? Thái Lãnh Hàn căn bản không phải là cùng một loại người với chúng ta. Hắn không chỉ là con hoang mà còn là một kẻ ti tiện, thấp hèn, bẩn thỉu,…

Bộ dáng của Vạn Gia Bảo khi thốt ra những từ ngữ miệt thị Thái Lãnh Hàn trông vô cùng đáng ghét. Triệu Uyển Nhu có cảm giác m.á.u nóng của mình đang dồn hết lên trên đầu, khiến mặt cô nóng ran, lý trí cũng phát hỏa. Triệu Uyển Nhu phải dùng toàn bộ nhẫn nại của mình, cộng thêm lời tự nhắc nhở bản thân không được đánh người thân của Thái Lãnh Hàn, không được để hắn đau lòng… thì cô mới có thể kìm chế bản thân không xông vào căn phòng kia để “thanh lý” đám rác rưởi trong đó. Bởi vì cho đến hiện tại, tính luôn cả kiếp trước, Triệu Uyển Nhu vẫn chưa thể xác định được rõ ràng tình cảm của Thái Lãnh Hàn với gia đình nhà họ Vạn rốt cuộc là sâu đậm đến mức độ nào. Dù sao thì ở cả hai kiếp Triệu Uyển Nhu chưa từng chứng kiến sự mâu thuẫn hay va chạm gì giữa Thái Lãnh Hàn và người trong gia đình họ Vạn.

Nhưng xét thái độ của Vạn Gia Bảo ở hiện tại, Triệu Uyển Nhu có thể đoán được, chắc chắn giữa Thái Lãnh Hàn và những người họ Vạn kia đã xảy ra không ít xích mích. Cho dù Thái Lãnh Hàn không chủ động gây sự thì với loại người như Vạn Gia Bảo và mẹ của cô ta, bọn họ cũng không dễ dàng bỏ qua cho hắn. Hơi thở dài của Triệu Uyển Nhu nặng nề tuôn ra. Cô không cần phải nghĩ nhiều cũng có thể đoán được, sở dĩ cô không hề biết gì về mối quan hệ không mấy thuận thảo giữa Thái Lãnh Hàn và gia đình của nhà họ Vạn chì có thể là vì hắn đã che giấu quá tốt, và cũng có thể vì cô đã quá vô tâm.

Tuy nhiên, Triệu Uyển Nhu vẫn luôn nhắc nhở bản thân không được manh động. Bởi vì cô đã hiểu được phần nào sự thiếu thốn tình cảm của Thái Lãnh Hàn. Với những người thiếu thốn tình cảm như thế, tạm thời Triệu Uyển Nhu chưa nghĩ ra được cách cư xử cho phù hợp, vì cô chưa từng phải trải qua. Từ nhỏ Triệu Uyển Nhu vẫn luôn được sống trong tình yêu thương của bố, mẹ và bạn bè. Dù thế, Triệu Uyển Nhu cũng có thể đoán được, và cô lo lắng rằng Thái Lãnh Hàn sẽ vì thiếu thốn tình cảm mà càng thêm trân trọng tình thân gia đình với nhà họ Vạn. Vậy nên hắn mới có thể che giấu không cho cô biết về những ác cảm mà hắn phải gánh chịu từ những kẻ được gọi là người thân kia.

Triệu Uyển Nhu hít sâu một hơi, trong lòng thầm nghĩ, cô phải tìm cách để tách rời những kẻ xấu xa kia ra khỏi Thái Lãnh Hàn trước. Sau đó, cô sẽ bù đắp cho hắn không còn cảm thấy bị thiếu thốn tình cảm đến mức có thể chấp nhận những người thân không hề yêu thích mình như thế. Chỉ khi nào đạt được điều đó rồi thì Triệu Uyển Nhu mới có thể mạnh tay “thanh lý rác rưởi” được.

Thế nhưng Triệu Uyển Nhu vẫn chưa nghĩ đến rằng Vạn Gia Bảo không hề biết đến điểm dừng. Ngay khi Triệu Uyển Nhu đã có thể tự trấn áp được cảm xúc của mình xuống và định rời đi thì, bên trong phòng, Vạn Gia Bảo lại tiếp tục cao giọng dè bĩu Thái Lãnh Hàn, thành công châm ngọn lửa giận của Triệu Uyển Nhu bốc lên cao ngút.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên