Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4605 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 62
có sữa uống

❊ ❊ ❊

Mặc dù trong lòng vô cùng bối rối, Thái Lãnh Hàn vẫn thấp giọng nói nhanh:

- Vào đi!

Triệu Uyển Nhu bước vào, trên tay cầm ly sữa. Thái Lãnh Hàn giả vờ nhìn chằm chằm vào màn hình, nhưng dư quang nơi khóe mắt đã dính chặt vào hình dáng xinh đẹp kia. Triệu Uyển Nhu đặt ly sữa lên bàn, nhẹ giọng nói:

- Anh uống sữa đi. Chuyến công tác vất vả lắm đúng không? Trông anh gầy đi và hơi xanh xao đấy!

Thái Lãnh Hàn chớp mắt, trong lòng vui mừng như điên. Tiếng lòng của hắn lại bắt đầu phục hồi sinh lực, ríu ra ríu rít:

[Uyển Nhu chú ý đến vẻ ngoài của mình, cho nên em ấy mới phát hiện ra mình gầy đi và xanh xao, đúng không. Như thế cũng có nghĩa là em ấy cũng không đến mức chướng mắt gương mặt lạnh lẽo khó ưa của mình, đúng không. Quan trọng hơn nữa, Uyển Nhu lại còn pha sữa mang đến cho mình đây này.]

Thái Lãnh Hàn nuốt khan một cái. Dư vị chua ngọt của ly mật ong chanh hôm trước như vẫn còn trong khoang miệng, Thái Lãnh Hàn hình dung, hương vị của ly sữa hôm nay chắc chắn sẽ còn ngọt hơn nhiều.

Thái Lãnh Hàn cố gắng dùng phong thái tự nhiên và điềm tĩnh nhất bước đến cầm ly sữa, nếm thử một ngụm. Đúng là rất ngọt, cũng rất thơm. Tổng giám đốc từ khi còn bé đến giờ chưa từng được uống sữa, đến lúc lớn lên cũng không thích sữa, chỉ quen uống cà phê và rượu. Nhưng trong buổi sáng hôm đó, Thái Lãnh Hàn quyết định, sau này hắn sẽ chuyển sang uống sữa.

Triệu Uyển Nhu nghe được quyết định chuyển đổi thức uống của Thái Lãnh Hàn, lại quan sát nét mặt của Thái Lãnh Hàn giãn ra khi uống sữa mà trong lòng vừa buồn cười vừa thương thương. Cô tận dụng thời cơ, thăm dò:

- Chuyến công tác có vấn đề gì không?

- ...

Thái Lãnh Hàn đang ngậm ngụm sữa thứ hai trong miệng, nghe Triệu Uyển Nhu hỏi, vội lúng túng nuốt xuống. Tuy nhiên, hắn lại chưa trả lời Triệu Uyển Nhu mà còn băn khoăn.

[Vì sao Uyển Nhu lại hỏi mình về chuyến công tác như thế? Em ấy đã biết gì rồi sao? Nếu Uyển Nhu biết chiếc khăn choàng em ấy tự tay quàng lên cổ mình đã bị vứt vào một bãi rác nào đó nơi nước ngoài xa xôi, liệu em ấy có tức giận không, em ấy… có lấy lại ly sữa này không?]

Thái Lãnh Hàn khẽ cau mày. Không được. Ly sữa này Triệu Uyển Nhu đã cho hắn, hắn sẽ không để bị đánh mất vật cô đã trao cho hắn lần nào nữa đâu. Nghĩ quanh quyết gọn, Thái Lãnh Hàn ngửa cổ uống ừng ực một hơi hết cả ly sữa nóng.

Triệu Uyển Nhu còn đang hoang mang khi nghe được tình hình của chiếc khăn quàng cổ thì đã giật mình khi thấy Thái Lãnh Hàn uống sữa nóng như kẻ sắp c.h.ế.t khát như thế, cô vội kêu lên:

- Còn nóng đấy! Anh uống từ từ thôi!

Thái Lãnh Hàn hút vào một hơi không khí, lén lút giải nhiệt cho vòm miệng và cái lưỡi đang nóng bỏng đến ran rát, trong lòng thầm sung sướng và đắc ý.

[Ha ha ha… Mình đã uống hết sữa mà Uyển Nhu đưa cho rồi, em ấy sẽ không thể đòi lại được. Hơn nữa, mình còn có thể nghe được giọng nói đầy quan tâm của Uyển Nhu nữa. Cho dù có bị bỏng cũng đáng giá.]

Tia đắc ý trong mắt Thái Lãnh Hàn lóe lên rất nhanh, nhưng vẫn bị Triệu Uyển Nhu đang chằm chằm nhìn hắn phát hiện được. Tiếng lòng đầy thỏa mãn của hắn vẫn còn vang lên bên tai của cô đây này. Triệu Uyển Nhu bĩu môi, vừa buồn cười vừa ấm ức. Tảng băng ngốc này đắc ý cái gì chứ? Vì hắn đã uống sạch ly sữa, hay vì không phải trả lời câu hỏi của cô? Đừng nhìn Triệu Uyển Nhu có vẻ ngoài dịu ngoan mềm mại mà lầm, thật ra sự cố chấp của cô cũng rất cao. Đổi một giọng buồn buồn, Triệu Uyển Nhu thở dài nói:

- Xin lỗi! Tôi không nên hỏi về công việc của anh! Là do tôi nhiều chuyện!

- Không phải như vậy!

Thái Lãnh Hàn nghe Triệu Uyển Nhu thở dài thì giật mình, vội vàng muốn giải thích. Nhưng trước mặt vợ, phương diện ngôn ngữ của Tổng giám đốc vẫn luôn lùi về số âm. Thế nên, hắn giải thích mà cũng như không. Triệu Uyển Nhu cố ý bắt bẻ:

- Không phải như vậy là không phải cái gì?

- Em không phải nhiều chuyện. Cũng không phải không được hỏi đến công việc của tôi.

- Vậy tại sao khi em hỏi, anh lại không trả lời?

- Vì không có vấn đề gì hết. Hơn nữa, tôi tưởng là em không thích việc kinh doanh?

Thái Lãnh Hàn hỏi lại, trong giọng điệu và cả trên nét mặt đều không thể che giấu được sự ngạc nhiên. Triệu Uyển Nhu chớp mắt. cô đúng là không thích kinh doanh, cho nên mới không thể giúp gì được cho bố khi công ty Hải Hà gặp sự cố. Ngay cả quán cà phê thú cưng, cô cũng chỉ hỗ trợ pha thức uống và chăm sóc các bé mèo bé chó, còn việc quản lý kinh doanh này nọ đều do Vương Thiên Bích đảm nhiệm cả. Vậy mà hôm nay cô lại chủ động hỏi thăm chuyến công tác của Thái Lãnh Hàn. Trong lòng Triệu Uyển Nhu giật thót một cái. Tảng băng ngốc này sẽ không nghĩ ngợi suy diễn linh tinh chứ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên