Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4633 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 90
lo lắng và hốt hoảng

❊ ❊ ❊

Trong lúc Thái Lãnh Hàn còn đang điều chỉnh chiếc máy quay mini thì Vạn Gia Bảo cũng đang bấn loạn tìm kiếm số điện thoại của Triệu Uyển Nhu. Hơn ai hết, Vạn Gia Bảo biết rõ bản tính hoang dã và bạo lực của Thái Lãnh Hàn. Suốt mười mấy năm trong quá khứ, gã đã nhiều lần gặm quả đắng khi bắt nạt Thái Lãnh Hàn. Nếu bây giờ để cho Thái Lãnh Hàn đến đây mà không có Triệu Uyển Nhu để giao ra, Vạn Gia Bảo không dám tưởng tượng đến bộ da và xương cốt của mình sẽ bị hành hạ thê thảm như thế nào.

Tuy nhiên, với điển hình của một con ch.ó cậy gần nhà, một con gà cậy gần chuồng, Vạn Gia Bảo ăn đau bao nhiêu lần vẫn chưa từng nhớ lâu. Hơn nữa, lần này là cơ hội để trả thù cả Thái Lãnh Hàn lẫn Triệu Uyển Nhu, mối nhục còn mới nguyên đã thôi thúc Vạn Gia Bảo liều lĩnh. Gã hỏi một vòng mấy tên đàn em và cả vòng quen biết của bọn chúng, cuối cùng cũng biết được số điện thoại của Triệu Uyển Nhu. Ngay lập tức, Vạn Gia Bảo gọi điện thoại cho Triệu Uyển Nhu, tiếp tục giở giọng đe dọa:

- Triệu Uyển Nhu, trong vòng mười lăm phút nữa cô phải có mặt tại đường X, hẻm Y. Nếu cô không tới, Thái Lãnh Hàn sẽ phải chịu đựng những gì, cô không tưởng tượng nổi đâu.

Nói xong, Vạn Gia Bảo cúp máy ngay. Đám đàn em vây quanh gã thoáng lo lắng:

- Làm vậy có ổn không Gia Bảo thiếu gia?

- Triệu Uyển Nhu sẽ tới chứ?

- Còn Thái Lãnh Hàn nữa, hắn sẽ chấp nhận chịu nhục thật sao?

Trước sự băn khoăn của lũ đàn em, Vạn Gia Bảo dương dương tự đắc:

- Bọn chúng chắc chắn sẽ đến. Đám người thích ra vẻ người tốt, thâm tình như bọn chúng chắc chắn sẽ không dám để bạn đời của mình có khả năng gặp nguy hiểm đâu. Cho dù chúng có nghi ngờ thì cũng sẽ đến. Bọn chúng luôn muốn mọi người công nhận là có tình có nghĩa, luôn quan tâm nhau mà. Quan trọng là bây giờ tụi bây phải bày binh bố trận cho tốt vào, đừng để lại bị bọn chúng phản công làm mất mặt nữa.

Lũ đàn em gật đầu, trong lòng ít nhiều đều bĩu môi. Đại ca à, kẻ bị mất mặt nhiều nhất và duy nhất chỉ có mày mà thôi. Tuy nhiên, Vạn Gia Bảo đã vung tiền ra nhiều như thế, lũ thanh niên hư hỏng chẳng dại gì mà nói ra tiếng lòng đầy khinh bỉ kia. Không chỉ vậy, bọn chúng cón ngoan ngoãn chia nhau ra, chuẩn bị gậy gộc, bày binh bố trận chờ “địch thủ” tới.

Quả đúng như Vạn Gia Bảo suy đoán, Triệu Uyển Nhu không hoàn toàn tin tưởng lởi đe dọa của gã. Tuy nhiên cô vẫn lo lắng hai chữ “ngộ nhỡ”. Dẫu biết rằng Thái Lãnh Hàn cao to rắn chắc hơn cô, nhưng trong suốt cả hai kiếp, Triệu Uyển Nhu chưa từng nhìn thấy Thái Lãnh Hàn đánh nhau bao giờ. Hơn nữa, trong ấn tượng của cô, những vị tổng giám đốc quen việc làm ăn sẽ vô cùng hạn chế việc động tay động chân. Trong số rất nhiều vị tổng giám đốc mà Triệu Uyển Nhu quen và biết, có lẽ chỉ có bố của cô, Triệu Chí Hải, là nóng tính và dễ vung tay múa chân mà thôi. Tuy nhiên, Triệu Chí Hải cũng chỉ ra tay khi tình hình khiến ông mất kiểm soát lý trí. Còn Thái Lãnh Hàn lúc nào mặt cũng lạnh như tảng băng trôi, hắn cũng sẽ có lúc mất kiểm soát lý trí sao? Triệu Uyển Nhu không chắc lắm.

Thêm vào đó, bầy đàn của Vạn Gia Bảo không phải là ít. Ban nãy Triệu Uyển Nhu có thể “hành hung” Vạn Gia Bảo như thế một phần là nhờ cô ra tay bất ngờ khi bọn chúng không chút đề phòng. Nhưng với thái độ thù địch mà Vạn Gia Bảo dành cho Thái Lãnh Hàn như thế, Triệu Uyển Nhu không cần đoán cũng biết bọn chúng chắc chắn sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng để đối phó với hắn.

Càng nghĩ, Triệu Uyển Nhu càng lo lắng. Cô lại gọi điện thoại cho Thái Lãnh Hàn một lần nữa để xác minh lời nói của Vạn Gia Bảo. Nhưng điện thoại vẫn không thể kết nối được. Điều này khiến cho khả năng Vạn Gia Bảo có thể bắt được Thái Lãnh Hàn càng thêm tăng cao. Và thế là, mặc dù trong lòng vẫn còn nghi ngờ, nhưng Triệu Uyển Nhu vẫn vội vã chạy xe máy đến địa điểm mà Vạn Gia Bảo đã cung cấp.

Cùng lúc đó, Thái Lãnh Hàn cũng đã bước xuống khỏi xe taxi.

Nhìn con hẻm không quá chật hẹp nhưng lại tối tăm và âm u, trong đầu của Thái Lãnh Hàn thoáng hốt hoảng. Hắn như nhìn thấy chuỗi ngày cơ cực thời thơ ấu và cả những tủi nhục, đau buồn đã từng trải qua. Năm ấy, Triệu Uyển Nhu đã xuất hiện, cho hắn một tia sáng để hắn có thể kiên trì vươn lên. Nếu bây giờ hắn lại liên lụy Triệu Uyển Nhu, khiến cô bị lôi xuống vũng bùn nhơ, khiến cô bị vấy bẩn hoặc phải chịu tủi thân,… Thái Lãnh Hàn thật sự không dám tưởng tượng tới hậu quả.

Bước vào con hẻm vắng vẻ, Thái Lãnh Hàn nhìn thấy Vạn Gia Bảo và đám đàn em đang lăm lăm gậy gộc chờ sẵn. Đặt chiếc cặp táp có chứa chiếc máy quay mini xuống một góc tường, Thái Lãnh Hàn trầm giọng hỏi:

- Triệu Uyển Nhu đâu?

Vạn Gia Bảo cười ngả ngớn để che dấu chột dạ:

- Muốn nhìn thấy Triệu Uyển Nhu thì anh phải thể hiện một chút lòng thành của mình đã chứ. Quỳ xuống bò đến đây, vừa bò vừa sủa như một con ch.ó xem nào!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên