Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5002 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 60
thái lãnh hàn muốn thảo đơn ly hôn

❊ ❊ ❊

Trước sự cố gắng thuyết phục và tấm lòng của hai người bạn, Thái Lãnh Hàn đành nhận lấy chiếc khăn choàng, nhưng rồi hắn lại nhét chiếc khăn ấy vào đáy va li chứ không choàng lên cổ nữa. Bởi vì Thái Lãnh Hàn hiểu rõ hơn ai hết, dù có cố gắng đến đâu thì chiếc khăn này cũng không thể so được với chiếc khăn cũ trong lòng của hắn, cũng giống như hắn, dù có cố gắng đến đâu thì cũng không thể xứng với Triệu Uyển Nhu.

Mạch suy nghĩ của Tổng giám đốc công ty Thắng Lợi đã rẽ ngang sang một hướng mà người bình thường không thể nào ngờ tới. Cho nên, sau khi chuyến công tác kết thúc, Thái Lãnh Hàn đã khôi phục lại bộ dáng ban đầu, toàn bộ những xúc cảm dư thừa đều bị hắn thanh lý sạch sẽ.

Bước xuống máy bay, Thái Lãnh Hàn không cho Phương Hiệp Hòa lái xe nữa mà đuổi bạn thân về với vợ con. Lê Thiên Chi cũng đã lên xe riêng, vội vã rời đi. Thái Lãnh Hàn ngồi sau vô – lăng một lúc vẫn chưa khởi động xe. Bỗng nhiên hắn cảm thấy sợ về nhà. Hắn sợ Triệu Uyển Nhu sẽ hỏi chiếc khăn quàng cổ đâu, như thế thì hắn không biết phải trả lời thế nào. Thế nhưng, Thái Lãnh Hàn lại càng sợ hơn chính là Triệu Uyển Nhu không hỏi gì về chiếc khăn ấy cả.

Mấy ngày nay Thái Lãnh Hàn suy nghĩ rất nhiều. Hắn chợt nhận ra rằng, sự ấm áp và dịu dàng của Triệu Uyển Nhu trong buổi sáng hôm ấy có thể chỉ là do hắn ảo tưởng mà thôi, còn cô thì chỉ tiện tay làm một việc việc tốt, không chỉ vậy, việc tốt kia cũng có thể không hề hướng về hắn mà rất có thể, Triệu Uyển Nhu chỉ nghĩ rằng giúp thím Hai mang đồ ra cho hắn, để thím đỡ phải chạy tới chạy lui mà thôi. Và nếu như thế, nếu như Triệu Uyển Nhu vốn chỉ là tiện tay giúp thím Hai mà hắn lại vui mừng và sung sướng như vậy, đó chẳng phải là một trò cười hay sao?

Thái Lãnh Hàn tự cười bản thân mình. Những lời mà bố mẹ vợ nói trong bệnh viện hôm ấy lại vang lên trong đầu hắn. Thái Lãnh Hàn lấy điện thoại ra, gọi cho Lê Thiên Chi:

- Cậu giúp tôi thảo một tờ đơn ly hôn, người đứng đơn là Triệu Uyển Nhu, thời gian là ba năm sau, lý do cậu cứ tùy tiện đưa ra, kể xấu về tôi một chút. Sáng mai mang đơn đó đến văn phòng của tôi.

Thái Lãnh Hàn không cho Lê Thiên Chi cơ hội phản ứng, nói xong một hơi liền tắt máy. Lê Thiên Chi suýt nữa thì ném luôn cả điện thoại. Anh ta vào công ty Thắng Lợi là để làm cố vấn pháp luật cho việc kinh doanh cơ mà. Tại sao bây giờ anh ta lại phải thảo đơn ly hôn cho Tổng giám đốc thế hả? Đó là còn chưa kể, Lê Thiên Chi biết rõ, nếu nhìn thấy tờ đơn ly hôn kia, Thái Lãnh Hàn sẽ đau lòng muốn chết. Còn anh ta, thì sẽ tiếc nuối muốn chết. Thằng bạn ngốc nghếch của anh ta, khó khăn lắm mới cướp được cô gái mà bản thân yêu thầm nhiều năm như vậy, vừa mới kết hôn được mấy ngày đã muốn thảo đơn ly hôn, lại còn để cho vợ đứng tên ly hôn hắn nữa. Lê Thiên Chi vừa lo lại vừa tức.

Ngược lại với cảm xúc dâng trào của Lê Thiên Chi, tâm trạng của Thái Lãnh Hàn được che giấu khá tốt. Khi hắn về đến nhà, nhìn thấy Triệu Uyển Nhu, mặc dù có chút sửng sốt, nhưng ngay sau đó đã có thể trở lại dáng vẻ lạnh lùng, lạnh nhạt gật đầu với vợ xem như chào hỏi rồi im lặng.

Triệu Uyển Nhu cảm nhận được bộ dáng của Thái Lãnh Hàn đã trở lại quen thuộc như ba năm trong kiếp trước, trong lòng liền nổi lên cảnh giác. Chẳng lẽ trong chuyến công tác một tuần kia đã xảy ra chuyện gì sao? Nếu không, vì sao Thái Lãnh Hàn lại trở về bộ dáng của tảng băng đáng ghét như kiếp trước rồi? Cô khó khăn lắm mới làm tan chảy được một phần nhỏ của tảng băng, mới xa cách có một tuần mà kết quả đã đổ sông đổ biển hết rồi ư.

Trong lúc Triệu Uyển Nhu đang âm thầm tiếc nuối và nghi ngại, thì Thái Lãnh Hàn căng thẳng quan sát cô. Hắn đang chờ, chờ xem cô có hỏi về chiếc khăn quàng cổ kia không. Thế nhưng lần này hắn đã đoán đúng. Triệu Uyển Nhu vốn không đặt nặng chiếc khăn quàng cổ trong lòng, vì trong tâm trí của cô, thái độ và cảm xúc của Thái Lãnh Hàn mới là điều đáng để quan tâm, chiếc khăn kia chỉ là phương tiện để cô tiếp cận tảng băng mà thôi. Nếu không có chiếc khăn thì sẽ có chiếc áo, chiếc nón,... Triệu Uyển Nhu trước nay làm việc không kể quá trình, chỉ xem kết quả. Cho nên, cô vốn không hề để ý rằng Thái Lãnh Hàn không còn đeo chiếc khăn quàng cổ mà cô tự tay choàng lên cho hắn trong buổi sáng của một tuần trước.

Điều này khiến Thái Lãnh Hàn ảo não không thôi. Thế nhưng lần này, cảm xúc đã lấn át lý trí, khiến Thái Lãnh Hàn không còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi linh tinh. Đầu óc của Thái Lãnh Hàn lúc này không nghĩ được gì nữa cả, chỉ có một nỗi buồn bã bi thương sâu đậm cứ từng chút từng chút lan tràn và nhấn chìm hắn vào trong vũng lầy của sự tự ti và chán nản.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên