Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4644 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 29
thái lãnh hàn trở mặt

❊ ❊ ❊

Thái Lãnh Hàn hưng phấn đến nỗi không nghĩ được gì nữa, trong đầu hắn đều là nụ cười của Triệu Uyển Nhu cùng với hai cụm từ “em ở nhà chờ anh về” và “đi thăm mẹ”. Sáng sớm đầu tiên sau khi tân hôn, Thái Lãnh Hàn hết lần này tới lần khác cảm nhận được thái độ thân thiện và hòa hợp của Triệu Uyển Nhu, đây có phải biểu thị rằng cô cũng không tới mức chán ghét cuộc hôn nhân này không?

Bởi vì hưng phấn quá mức, vậy nên Thái Lãnh Hàn suýt chút nữa quên đi Ha Ha đang ở trong sân. Lúc hắn mang thức ăn cho chó đến, Ha Ha đã đói đến ủ rũ, trông thấy Thái Lãnh Hàn, cô chàng cuống cuồng chui ra khỏi ổ chó, kích động sủa liên hồi. Thái Lãnh Hàn thoáng áy náy với “con trai”, dịu giọng dỗ dành:

- Đói bụng rồi phải không, ăn nhiều một chút đi.

Thái Lãnh Hàn đem thức ăn cho chó đổ vào trong chậu của Ha Ha. Sau đó hắn ngồi xổm một bên sờ lấy đầu chú, khoe khoang vẫn khen ngợi:

- Con biết không, vợ của cha nói với cha là cảm thấy con rất đáng yêu đó. Vợ của cha của con còn khen là cha của con rất khéo chọn, cũng rất khéo nuôi nữa đó.

Ha Ha ăn được mấy miếng, nghe tiếng lải nhải, quay đầu nhìn Thái Lãnh Hàn một chút rồi lại vùi đầu vào chậu, ăn đến quên cả đất trời. Thái Lãnh Hàn bật cười. Từ sau khi Triệu Uyển Nhu cất lời khen, Thái Lãnh Hàn càng nhìn càng thấy Ha Ha đáng yêu, đẹp trai chẳng kém gì hắn.

Reng... reng... reng...

Thái Lãnh Hàn còn đang ngẩn người ngắm dung nhan của “con trai” thì bỗng giật mình vì tiếng chuông điện thoại vang lên réo rắt. Thái Lãnh Hàn lấy điện thoại di động của mình ra xem, hoá ra là Lê Thiên Chi gọi tới.

Thái Lãnh Hàn bấm nút nhận cuộc gọi của Lê Thiên Chi, nhướng mày hỏi:

- Có chuyện gì?

- Anh quên rồi hả? Không phải anh để cho em tới đón Ha Ha sao?

Lê Thiên Chi hùng hồn hỏi ngược lại. Thái Lãnh Hàn nhìn Ha Ha đang ăn vui vẻ trước mặt một chút, mỉm cười. Hắn đưa tay xoa xoa đầu chó con, rồi nói vào điện thoại:

- Cậu không cần tới nữa.

- Cái gì mà không cần tới chứ, em đã gần tới nới rồi. Chỉ còn một ngã tư nữa là tới nhà anh rồi đấy.

- Tôi không đưa Ha Ha cho cậu nữa.

Thái Lãnh Hàn nói rất bình tĩnh mà khiến cho Lê Thiên Chi muốn nhảy dựng. Cô chàng gào lên qua điện thoại:

- Không đưa nữa? Tại sao? Em đã mua rất nhiều thức ăn với mấy thứ đồ chơi cho chó rồi. - Lê Thiên Chi khoe khoang. -Tất cả đều sẵn sàng, chỉ thiếu mỗi Ha Ha thôi.

Thái Lãnh Hàn mỉm cười, dịu giọng giải thích, cũng pha lẫn chút khoe khoang:

- Triệu Uyển Nhu không có sợ chó, cô ấy nói Ha Ha rất đáng yêu. Cô ấy còn khen tôi khéo chọn chó, lại rất khéo nuôi nữa. Tôi không đưa Ha Ha cho cậu nữa đâu.

- ...

Lê Thiên Chi nghẹn lời một lúc rồi lại gào lên trong điện thoại:

- Thái Lãnh Hàn! Anh là thằng khốn! Anh vì vợ anh mà trở mặt với bạn bè còn nhanh hơn nướng bánh tráng thế à? Còn đống thức ăn cho chó và đồ chơi cho chó chất đầy ở nhà tôi thì phải làm sao đây? Chả có nhẽ tôi tự dùng à?

Thái Lãnh Hàn nhếch môi, nghiêm giọng:

- Pháp luật không có cấm cậu tự dùng!

- Anh!

- Nếu cậu không muốn dùng thì cứ gửi chúng sang đây cho Ha Ha. Nhưng bây giờ thì không được, tôi sắp phải đi làm rồi, buổi chiều tôi và Uyển Nhu cũng phải ra ngoài có việc, sáng mai tôi còn đi công tác. Cậu gởi qua đây bằng đường bưu điện đi.

Lê Thiên Chi giận đến mức cúp điện thoại trước. Lần đầu tiên trong cuộc đời làm luật sư của mình, Lê Thiên Chi phải gặp cảnh cạn lời không nói được thành câu như thế. Cậu chàng trợn mắt nhìn trừng trừng vào chiếc điện thoại, trong lòng hừng hực lửa giận. Cậu muốn tuyệt giao với Thái Lãnh Hàn. Cậu không thèm kết bạn với loại người trở mặt nhanh như lật sách thế, cậu không muốn làm việc với một Tổng giám đốc tráo trở như thế. Nhưng mà... Lê Thiên Chi thở dài. Cậu lại không nỡ. Tiền lương mà Thái Lãnh Hàn trả quả thật rất cao, tình nghĩa mà Thái Lãnh Hàn đã trao ra cũng còn quá sâu nặng. Nếu chỉ vì chuyện của một con ch.ó mà cậu dám trở mặt với Thái Lãnh Hàn, Phương Hiệp Hòa nhất định sẽ đay nghiến cậu đến tận cuối đời mất.

Trong lúc Lê Thiên Chi đang tự mình tìm cớ để không phải nói lời tuyệt giao với bạn bè, thì trong sân vườn, Thái Lãnh Hàn đã cất điện thoại, ôm đầu của Ha Ha dùng sức xoa cho đến khi bộ lông của chú chó xù lên như nhúm bông rối thì mới chịu ngưng. Sau đó hắn vào ga – ra, tự mình lái xe đến công ty mà trong lòng vui phơi phới.

Suốt buổi sáng hôm đó, cả công ty Thắng Lợi như ngập tràn trong mùa xuân tươi đẹp với nắng vàng óng ánh và sắc hoa xinh thắm. Bởi vì nếu như bình thường, gương mặt lúc nào cũng lạnh ngắt như tảng băng trôi của Tổng giám đốc mà bọn họ vẫn luôn cảm thấy đang đi làm giữa mùa đông rét buốt thì hôm nay trên tảng băng trôi ấy lại liên tục nở một hoa hàm tiếu như sắp vào xuân, khi Tổng giám đốc cứ tủm tỉm cười mãi không thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên