Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4629 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 45
đau đớn và chua xót

❊ ❊ ❊

Thái Lãnh Hàn dù đang đứng trước bồn rửa tay trong nhà vệ sinh, nhưng hai tai của hắn có thể nghe được rõ ràng những lời mà bố và mẹ vợ muốn Triệu Uyển Nhu ly hôn với hắn. Vậy mà vợ hắn lại im lặng. Trái tim của Thái Lãnh Hàn thắt lại vì đau đớn và chua xót. Không phải người ta vẫn thường hay lý luận rằng, im lặng chính là ngầm chấp nhận hay sao? Đầu óc trắng xóa không nghĩ ngợi được gì nữa, cũng không dám nghĩ ngợi thêm gì nữa, Thái Lãnh Hàn c.h.ế.t lặng cầm rổ trái cây, như kẻ không hồn dật dờ bước ra khỏi phòng vệ sinh.

Khi Thái Lãnh Hàn bưng chỗ hoa quả đã được rửa sạch trở ra, thái độ của Lâm Thanh Liên đối với hắn quả nhiên đã tốt hơn rất nhiều. Nhưng Thái Lãnh Hàn vẫn cứ lơ mơ và u ám vì câu “con ly hôn với nó đi” mà bà đã ghim vào trong tim hắn ban nãy. Thế nên, bộ mặt của Tổng giám đốc vốn đã chẳng có mấy biểu cảm lại càng trở nên lạnh đẽo đến đờ đẫn, vô hồn.

Lâm Thanh Liên vì lời hứa với Triệu Uyển Nhu nên đã cố gắng hết sức để hòa nhã với Thái Lãnh Hàn, nhưng nhìn cái bản nhặt như cá ươn ướp nước đá của con rể mà lửa giận của bà cứ hừng hực trong lòng. Triệu Uyển Nhu biết thời biết thế, bèn đứng dậy, nhanh chóng tạm biệt bố mẹ và kéo đấng ông chồng đang trong tình trạng chẳng khác gì khối băng của mình ra về. Trong đầu Triệu Uyển Nhu tiếp tục đưa ra một quyết định, rằng cô phải tìm cách nào đó để cho khối băng này tan chảy trước đã, rồi mới có thể tính tới chuyện kéo gần quan hệ giữa bố mẹ vợ với con rể được. Nếu không, tình hình này chắc chắn đôi bên sẽ lưỡng bại câu thương.

Thái Lãnh Hàn thấy Triệu Uyển Nhu vừa mới ngồi một chút, còn chưa nói năng gì được nhiều, chỉ nghe mẹ mắng hắn vài câu đã vội vã muốn ra về, trong lòng hắn lại càng nặng nề. Hơn ai hết, Thái Lãnh Hàn biết Triệu Uyển Nhu yêu quý và thương bố và mẹ vô cùng. Cô chính là bé mèo luôn được cưng chìu của mẹ, là viên ngọc luôn được trân trọng của bố, là tinh linh bé nhỏ luôn được nâng niu của cả gia đình. Thế nhưng mà, vì hắn, cô lại không thể được thoải mái ở bên cạnh bố và mẹ. Càng nghĩ càng cảm thấy có lỗi, Thái Lãnh Hàn từ một cục nước đá bình thường, trở thành cục nước đá dưới địa ngục luôn rồi, vừa lạnh lẽo vừa âm u vừa đáng sợ.

Bộ dáng của con rể khiến cho Triệu Chí Hải không thể yên tâm được. Ông gọi giật lại:

- Này!

Thái Lãnh Hàn khựng lại. Hắn biết, bố vợ gọi trống không với giọng điệu cao gần một quãng tám thế kia thì không thể là gọi con gái cưng cưng của ông được, mà nhất định là đang gọi hắn, thằng con rể mà ông không ưa. Triệu Uyển Nhu cũng dừng lại. Triệu Chí Hải xua xua tay với con gái cưng, dịu giọng:

- Con vào với mẹ con một chút nữa đi. Bố có chuyện muốn nói với nó.

- Chuyện gì ạ? Con không thể nghe được sao?

- Chuyện của đàn ông với nhau, con nghe làm gì?

Triệu Chí Hải nghiêm giọng. Triệu Uyển Nhu lo lắng liếc Thái Lãnh Hàn. Để hai người đàn ông này nói chuyện riêng với nhau là một vấn đề rất đáng quan ngại. Một người thì nóng như lửa, một người thì lạnh như băng. Ngộ nhỡ bố cô nổi nóng lên mà đánh Thái Lãnh Hàn thì phải làm sao bây giờ.

Như hiểu được nỗi lòng của vợ, Tổng giám đốc nhỏ giọng:

- Em cứ vào trong đi, đừng để bố, ý tôi là, đừng để bố của em tức giận. Yên tâm, dù ông ấy có đánh tôi, tôi cũng sẽ không tránh, ông ấy mắng tôi, tôi cũng sẽ không đáp trả.

Triệu Uyển Nhu liếc Thái Lãnh Hàn trắng mắt. Chính vì biết anh sẽ như thế nên cô mới càng thêm lo lắng đấy. Triệu Chí Hải thấy con gái cưng cứ chần chừ, mặt đã bắt đầu sa sầm. Thái Lãnh Hàn đành dùng tay đẩy nhẹ khủy tay của vợ, giọng lạnh ngắt:

- Đừng lo! Tôi chính là thằng bị đánh, bị mắng mà lớn lên, bố của em không làm khó tôi được đâu.

Triệu Uyển Nhu vẫn còn ngần ngừ. Trong lòng Thái Lãnh Hàn cuống hết cả lên, tiếng lòng lại bắt đầu bấn loạn:

[Uyển Nhu đang lo lắng cho mình sao? Thật ra thì mình không sao đâu đâu, thật mà. Mặc dù là, nếu bị bố vợ đánh và mắng, thì sẽ đau hơn so với bị người dưng hành hung, nhưng mình rất tự tin, mình có thể chịu đựng được. Chỉ cần nghĩ là ông ấy có đánh chửi mình cũng chỉ vì ông ấy quá yêu thương Uyển Nhu thì mình đều có thể chịu được những cách cư xử tệ nhất của bố, à, bố vợ.]

[Hay là… Uyển Nhu không tin mình? Em ấy không dám rời khỏi vì sợ mình sẽ làm bố bị thương sao? Mình thật sự sẽ không cãi lại, không đánh trả đâu mà.]

Triệu Uyển Nhu nghe được những suy nghĩ ảm đạm đó của Thái Lãnh Hàn mà trong lòng vừa đau vừa xót. Có lẽ cô không nên nán lại, nếu không tảng băng ngốc này sẽ lại nghĩ linh tinh, cho rằng không không tin tưởng hắn. Mà thật ra, chỉ mới cách đây không lâu thôi, Triệu Uyển Nhu quả thật vẫn còn luôn nghi ngờ và sợ hãi Thái Lãnh Hàn sẽ làm hại đến người thân của cô còn gì. Trong bụng của Triệu Uyển Nhu không tránh khỏi có chút chột dạ, áy náy. Hơn nữa, Triệu Uyển Nhu cũng hiểu ra rằng, cô càng nấn ná, càng không vâng lời, cơn giận của Triệu Chí Hải sẽ càng lớn, và hậu quả mà “tấm thớt” mang tên Thái Lãnh Hàn phải hứng chịu sẽ càng nặng nề hơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên