Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5011 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 97
triệu uyển nhu ngã bệnh

❊ ❊ ❊

Triệu Uyển Nhu về đến nhà thì đã quá trưa. Nắng nóng gay gắt khiến cô hơi choáng váng, nhưng Triệu Uyển Nhu không có thời gian để nghỉ ngơi. Nếu muốn kịp làm thức ăn mang đến cho Thái Lãnh Hàn ăn chiều thì cô phải bắt tay vào chế biến ngay mới kịp.

Mở tủ lạnh ra, Triệu Uyển Nhu thấy chỉ có vài loại rau củ. Cô cảm thấy không hài lòng bèn trở ra ngoài, cưỡi xe máy đến siêu thị cách nhà vài km, mua thêm thịt nạc heo, thịt gà, cà rốt, nấm rơm và một số rau mùi. Cơn choáng váng của Triệu Uyển Nhu càng tăng hơn, nhất là khi cô từ bên ngoài đường nóng hầm hập bước vào siêu thị mát lạnh, rồi lại từ trong siêu thị mát lạnh bước ra ngoài đường nóng hầm hập. Dù vậy, Triệu Uyển Nhu vẫn thoăn thoắt bằm thịt, cắt nhỏ rau củ và nấu một nồi cháo thập cẩm với thịt gà, thịt heo, cà rốt và nấm rơm. Cô còn để không ít rau mùi và hành lá vào để tăng cường sức đề kháng cho người ăn.

Sau khi nấu xong cháo, Triệu Uyển Nhu mới nằm vật ra sa lông, chợp mắt một chút. Trước khi chìm vào giấc ngủ, Triệu Uyển Nhu còn cẩn thận cài đặt báo thức rồi mới khép mi lại. Thế nhưng khi tiếng chuông báo thức reo lên inh ỏi, Triệu Uyển Nhu lại có cảm giác không thể ngồi dậy nổi. Chuông reo rồi tắt; sau đó mười phút lại mặc định reo lên một lần nữa. Phải đến khi chuông báo thức cất lên lần thứ ba, Triệu Uyển Nhu mới uể oải gượng ngồi dậy. Nhìn vào màn hình, thấy đã hơn năm giờ chiều, Triệu Uyển Nhu giật mình đứng bật dậy. Nhưng ngay sau đó, cô lại lảo đảo ngồi xuống.

Nhớ lại những triệu chứng từ trưa đến giờ, Triệu Uyển Nhu đoán là mình đã bị bệnh rồi. Có lẽ do liên tục phải trải qua nhiều lần xúc động mạnh, cộng thêm việc ra vào những nơi có nhiệt độ chênh lệch quá cao đã khiến cho thân thể vốn không mấy khỏe mạnh của Triệu Uyển Nhu không thể chịu nổi. Cô ngồi yên một chỗ, cố gắng ổn định hơi thở rồi cầm điện thoại lên, định gọi cho Phương Hiệp Hòa để anh ta ghé qua nhà lấy cháo mang vào bệnh viện cho Thái Lãnh Hàn ăn. Nhưng mở điện thoại ra rồi, Triệu Uyển Nhu mới nhìn thấy có đến mười mấy cuộc gọi nhỡ đến từ số máy lạ. Trong khung tin nhắn còn hiển thị có tin mới đến. Triệu Uyển Nhu mở tin nhắn ra xem. Đó là tin nhắn đến từ dãy số đã liên tục gọi nhỡ cho cô. Nội dung tin nhắn rất ngắn gọn:

[Tôi có công tác đột xuất ra nước ngoài nên đã xuất viện, em không cần đến bệnh viện nữa. Nghỉ ngơi cho khỏe, đừng lo lắng. Tôi sẽ về sớm.]

Dù số điện thoại không có trong danh bạ, người nhắn tin cũng không nêu tên, nhưng Triệu Uyển Nhu không khó để đoán ra là Thái Lãnh Hàn đã liên lạc. Xem ra, trong lúc cô ngủ mê mệt ở nhà thì Thái Lãnh Hàn lại phải vất vả làm việc dù thân thể và sức khỏe vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Một nỗi thương cảm trào dâng trong lòng của Triệu Uyển Nhu khiến mũi của cô chua xót. Khi Thái Lãnh Hàn gọi cho cô đến mười mấy cuộc điện thoại mà không có ai bắt máy, chắc chắn trong lòng của tảng băng ngốc nghếch kia lại ủ ê buồn tủi không ít rồi.

Triệu Uyển Nhu vội vã gọi lại cho số điện thoại kia, nhưng tổng đài đã báo là không thể liên lạc được. Có lẽ Thái Lãnh Hàn đã lên máy bay rồi. Triệu Uyển Nhu liền nhắn lại một tin nhắn:

[Tôi đã biết rồi. Anh đi công tác nhớ giữ gìn sức khỏe. Tôi ở nhà đợi anh về.]

Triệu Uyển Nhu soạn xong tin nhắn, trong lòng thoáng phân vân một chút rồi bấm nút, xóa chữ “tôi” và đổi lại thành chữ “em”. Nếu đã quyết tâm phải hâm nóng cuộc hôn nhân này và sưởi ấm cho tảng băng ngốc kia, Triệu Uyển Nhu phải tự bắt đầu từ bản thân mình trước đã. Sau khi bấm gửi tin nhắn đi, Triệu Uyển Nhu vào bếp, múc một chén cháo vừa mới nấu xong vẫn còn âm ấm mà ăn tạm rồi lục tìm thuốc cảm uống vào hai viên. Sau đó cô vào phòng, mệt mỏi vùi vào giường, tiếp tục ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, Triệu Uyển Nhu lại bị đánh thức bởi những âm thanh lặp đi lặp lại liên hồi. Đó không phải là tiếng nhạc chuông báo thức, mà là tiếng sủa của Ha Ha.

Gâu, gâu, gâu, gâu,…

Triệu Uyển Nhu quay đầu nhìn về phía bên cạnh giường, quả nhiên nhìn thấy chú chó Ha Ha đang ngồi xổm nhìn cô.

- Gâu!

Ha Ha thấy Triệu Uyển Nhu đã tỉnh, kích động mà vẫy đuôi lia lịa. Nhìn hình ảnh này, không hiểu sao trong lòng của Triệu Uyển Nhu lại nhớ đến một gã cún to nào đó. Cô bất giác mỉm cười, đưa tay sờ sờ bộ lông xù của Ha Ha, nhẹ giọng hỏi:

- Ha Ha có thể đi lên lầu được à? Giỏi thế?

Dĩ nhiên là Ha Ha nghe không hiểu, nhưng cậu chàng đoán ra được là “vợ của cha” đang khen mình. Thế nên cái đuôi của cậu chàng lại càng vẫy tít mù. Triệu Uyển Nhu không đùa với Ha Ha nữa. Cô cầm lấy chiếc điện thoại di động ở đầu giường nhìn thời gian thì mới phát hiện bây giờ đã mười giờ sáng. Triệu Uyển Nhu thoáng giật mình, sao cô lại ngủ quên đến tận trưa như thế này chứ?

Triệu Uyển Nhu xoa xoa hai bên thái dương đang đau nhức. Nhìn lại trang phục vẫn là bộ quần áo mặc từ hôm qua, Triệu Uyển Nhu cố gắng đứng dậy, đi đến phòng tắm để đánh răng chải đầu, tắm nhanh, thay đồi rồi mới xuống lầu. Ha Ha cũng tung tăng theo chân “vợ của cha” đi xuống lầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên