Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4596 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 17
thái lãnh hàn đang đè nén đau đớn?

❊ ❊ ❊

Thái Lãnh Hàn đứng ngẩn ra nơi cửa phòng, nhìn bóng dáng thanh tú của Triệu Uyển Nhu thoăn thoắt như một chú sóc con tiến về phòng bếp. Mãi một lúc sau Thái Lãnh Hàn mới chậm chạp hiểu ra dụng ý và sự quan tâm của Triệu Uyển Nhu dành cho hắn. Trong lòng của hắn mừng như điên. Thái Lãnh Hàn không quan tâm đến cái dạ dày đang đau đớn, cũng không quan tâm đến thân thể đã mệt mỏi rã rời, hắn lảo đảo chống tay vào tường, xiêu xiêu vẹo vẹo bước về phía phòng bếp, tầm mắt vẫn chưa từng rời khỏi thân hình yêu dấu đang di chuyển như con thoi ở nơi đó.

Triệu Uyển Nhu quả thật đang rất bận rộn. Cô chạy xuống tới căn bếp rồi mới nhớ ra mình đã mang bình thủy đựng nước nóng để ở phòng cho Thái Lãnh Hàn rồi. Nhưng lúc này, Triệu Uyển Nhu vẫn còn ngại ngùng, chưa muốn giáp mặt với Thái Lãnh Hàn. Thế nên cô không đi lên phòng để lấy bình thủy mà vặn một chút nước vào ấm và bắc lên bếp. Sau đó, Triệu Uyển Nhu đi đến tủ, lấy ra chai mật ong. Cô thầm ước lượng số nước và số chanh còn lại trong ly rồi cẩn thận đong thêm vài muỗng mật ong vào đó. Nước trong ấm đã nhanh chóng sôi lên, Triệu Uyển Nhu nhấc lấy ấm, chế một chút nước nóng châm thêm vào ly nước để hòa tan mật ong và giúp số nước kia ấm hơn lên. Lúc Triệu Uyển Nhu đang dùng muỗng để khuấy đều ly nước thì Thái Lãnh Hàn đã loạng choạng tiến vào.

Tầm mắt của Triệu Uyển Nhu chạm phải gương mặt tái nhợt của Thái Lãnh Hàn mà trái tim nhỏ bé của cô thót lên một cái, đau xót. Ở kiếp trước, Triệu Uyển Nhu đã chung sống với Thái Lãnh Hàn suốt ba năm dài đăng đẳng, ngay cả khi chỉ còn là một linh hồn trong suốt, Triệu Uyển Nhu cũng bám theo Thái Lãnh Hàn đến mấy tháng không rời. Thế nên, bộ dáng tái nhợt, rũ rượi này của Thái Lãnh Hàn đã khá quen thuộc với Triệu Uyển Nhu. Đó là dấu hiệu báo rằng Thái Lãnh Hàn đang đè nén cơn đau, thường là đau dạ dày. Trong lòng của Triệu Uyển Nhu bỗng hẫng đi một nhịp. Không phải vì Thái Lãnh Hàn đã uống ly nước chanh nhiều hơn mật mà cô đã làm nên khiến cơn đau dạ dày bị tái phát đấy chứ?

Lúc Triệu Uyển Nhu định thần lại thì cô đã buột miệng nói lên điều mình bận tâm suy nghĩ thành câu hỏi cho Thái Lãnh Hàn rồi. Thái Lãnh Hàn sửng sốt một chút rồi gắng gượng lắc đầu, lấp liếm, phủ nhận:

- Không đâu, đây là bệnh cũ của anh, à, của tôi. Không phải lỗi tại em. Đừng lo nghĩ nhiều.

Triệu Uyển Nhu mím môi, không tin tưởng một chút nào. Cô vẫn còn chưa quên những tiếng lòng mà Thái Lãnh Hàn tự làm “công tác tư tưởng” với chính hắn trong căn phòng ban nãy đâu. Ngẫm nghĩ một lát, Triệu Uyển Nhu quen đường thuộc nẻo, thuận tay mở tủ đựng thức ăn ở trong bếp, muốn tìm thứ gì đó để nấu nhanh cho Thái Lãnh Hàn lót dạ. Thế nhưng, lúc này trong tủ không có nhiều loại thức ăn như trong kiếp trước Triệu Uyển Nhu luôn nhìn thấy.

Triệu Uyển Nhu ngạc nhiên, đưa mắt nhìn quanh căn tủ trống trải. Cô nhớ rất rõ, trong kiếp trước, căn tủ này chất đầy những món ăn vặt, mì gói, mì ly cao cấp và đủ loại bánh ngọt luông được thay đổi thường xuyên nhiều loại với hạn sử dụng mới nhất. Tại sao lúc này trong tủ lại chỉ có vài gói cháo ăn liền chỏng chơ bơ vơ như thế này?

Thái Lãnh Hàn đứng tựa vào tường, cố gắng thở nhẹ để giảm bớt cơn đau thì thấy Triệu Uyển Nhu lục lọi trong ngăn tủ. Hắn ngập ngừng cất tiếng:

- Em… đói bụng sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên