Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4606 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 31
triệu uyển nhu suy đoán

❊ ❊ ❊

Thái Lãnh Hàn ngưỡng mộ lẫn ái mộ nhìn cô. Và bên tai của Triệu Uyển Nhu lại vang lên tiếng lòng của ông chồng mặt lạnh nhà mình:

[Vợ của mình đẹp thật. Em ấy đúng là con nhà gia giáo, cốt cách trang nhã vô cùng tự nhiên, vô cùng chân thực khiến ai nhìn cũng phải kính nể và quý mến. Chả bù cho mình. Haizzz… Thái Lãnh Hàn, cho dù mày có ngụy trang tốt đến đâu, thì bản chất bên trong của mày cũng chỉ là một thằng thất học thô bỉ hèn kém mà thôi…]

Ngẫm lại chính mình, Thái Lãnh Hàn thở dài. Thái Lãnh Hàn vừa nghĩ miên man vừa đậu xe bên cạnh Triệu Uyển Nhu. Sau đó hắn học theo những quý ông lịch lãm trên tivi, xuống xe giúp cô mở cửa sau ra.

Triệu Uyển Nhu ngẩn người, nhìn Thái Lãnh Hàn một hồi, không hề ngồi vào xe như hắn tưởng tượng. Sao cô chưa từng biết rằng trong lòng của Thái Lãnh Hàn lại tồn tại những ý nghĩ tự ti và tự khinh thường bản thân đến như thế? Thất học, thô bỉ, hèn kém,… Sao Thái Lãnh Hàn lại tự nghĩ về bản thân như thế? Nếu như vậy, trong kiếp trước, khi cô lạnh nhạt và xa cách với Thái Lãnh Hàn, có phải hắn sẽ cho rằng cô đang khinh thường hắn như hắn đã tự khinh thường chính bản thân mình hay không? Có phải vì thế mà Thái Lãnh Hàn mới ôm hận trong lòng và trả thù cô bằng cách hãm hại bố và mẹ của cô hay không? Vậy thì,…

Triệu Uyển Nhu chớp chớp mắt, thầm suy đoán, nếu kiếp này cô đối xử với Thái Lãnh Hàn tốt một chút, thân thiết và nồng nhiệt một chút, có lẽ hắn sẽ không cảm thấy ấm ức, tức giận mà trút những đòn thù lên đầu những người thân yêu của cô nữa, đúng không?

Triệu Uyển Nhu không lên xe khiến Thái Lãnh Hàn vừa hoang mang vừa lo lắng. Lẽ nào cô đã đổi ý, không muốn cho hắn đi cùng để đến thăm mẹ, à, thăm mẹ của cô nữa rồi sao? Trong n.g.ự.c hơi nghẽn lại một chút, Thái Lãnh Hàn cố gắng giữ giọng thản nhiên, giả vờ hỏi:

- Em sao thế? Sao không lên xe? Em để quên thứ gì sao? Em lên xe đi, để anh vào lấy cho.

- Không phải.

Triệu Uyển Nhu lắc đầu, cô thấy Thái Lãnh Hàn nghi ngại nhìn mình, trong lòng cũng đoán được ít nhiều về lo lắng của anh. Nhoẻn miệng cười với Tầm Tĩnh một cái, Triệu Uyển Nhu nhanh nhẹn bước lên phía trên, mở cửa ghế lái phụ ra, ngồi vào đó thò đầu ra nói với Thái Lãnh Hàn:

- Em sẽ ngồi ở đây.

Thái Lãnh Hàn ngơ ngác một chút. Thật ra, trong lòng hắn vô cùng mong chờ có thể được ngồi cạnh Triệu Uyển Nhu như thế. Tuy nhiên, hắn đoán rằng cô sẽ không thích nên chấp nhận làm tài xế cho cô, để cô ngồi ở ghế sau cho thoải mái. Nhưng có lẽ vì cô đã được giáo dục rất tốt, dù là ngồi xe cũng không được thất lễ, cũng có thể là không muốn để bố mẹ của cô cảm thấy phiền lòng khi nhìn thấy vợ chồng của cô xa cách, cho nên cô đã cư xử khéo léo như thế. Thái Lãnh Hàn càng nghĩ càng cảm thấy mình đúng là vụng về và nông cạn hơn vợ quá nhiều.

Triệu Uyển Nhu không hiểu được những cảm xúc linh tinh hỗn loạn trong đầu Thái Lãnh Hàn, cô thấy hắn ngồi vào ghế tài xế thì cười đề nghị:

- Chúng ta đến chỗ nào đó để ăn cơm trước, sau đó rồi hãy đi thăm mẹ. Được không?

- Được.

Thái Lãnh Hàn nổ máy, hai mắt nhìn thẳng về phía trước, tập trung lái chiếc xe hòa vào dòng người trên đường.

- Thái Lãnh Hàn.

Lúc xe vừa chạy được một lúc, Triệu Uyển Nhu bỗng nhiên lên tiếng gọi tên Thái Lãnh Hàn. Hắn giật mình một chút, quay sang nhìn cô, lo lắng hỏi:

- Sao vậy?

- Anh quên thắt dây an toàn kìa.

Triệu Uyển Nhu giơ ngón trỏ, chỉ chỉ vào thân trên của Thái Lãnh Hàn, nhẹ nhàng nhắc nhở.

- À... Anh quên mất.

Thái Lãnh Hàn ngượng ngùng, hôm nay hắn cứ mải thất thần như thế, nếu Triệu Uyển Nhu không nhắc, chắc chắn hắn cũng không chú ý đến vấn đề an toàn cơ bản này rồi. Thái Lãnh Hàn đảo mắt, muốn tìm một chỗ dừng xe để thắt dây an toàn. Nhưng ngoài đường đông như mắc cửi, Thái Lãnh Hàn nhất thời không tìm được chỗ nào để dừng xe.

Triệu Uyển Nhu thấy xe đã chạy ngay giữa đường, trên đường xe cộ rất nhiều, cô nghĩ một lát rồi nghiêng người, cầm lấy dây an toàn từ tay Thái Lãnh Hàn, đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của hắn, dịu dàng nói:

- Anh cứ tập trung lái xe đi, em sẽ giúp anh thắt.

- Không... Không cần đâu.

Thái Lãnh Hàn vui mừng đến hốt hoảng, buột miệng từ chối xong rồi hối hận đến muốn đập đầu vào bánh lái cho xong. May mà Triệu Uyển Nhu đã hạ quyết tâm nên không thuận theo lời dối lòng của Thái Lãnh Hàn. Thậm chí cô còn nhỏ nhẹ thuyết phục hắn:

- Chúng ta không thể dừng xe ở giữa đường được, với cả trên đường có rất nhiều xe, không có chỗ để đỗ xe lại đâu. Anh cứ lái đi, em sẽ giúp anh thắt. Sẽ rất nhanh thôi.

Triệu Uyển Nhu nói xong câu đề nghị kia thì vẫn chưa dám có hành động ngay. Cô cần phải có được sự chấp thuận của đối phương trước khi có hành vi có khả năng sẽ động chạm đến thân thể nhau như thế.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên