Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4648 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 80
liên tục nghĩ đến hắn

❊ ❊ ❊

Dù vậy, lâu ngày thành quen, Vương Thiên Bích đã rèn được cho bản thân kỹ năng đối phó với bản lĩnh càu nhàu của Triệu Uyển Nhu. Cô nàng cười hì hì, tỉnh bơ nói:

- Lâu lâu người ta mới hưởng thụ một lần mà. Với lại, tôi đâu có bao trọn tầng lầu đâu, chỉ đặt có một bàn này thôi. Chẳng qua là lúc này đầu tuần, còn là buổi sáng nữa, người ta chưa đến đông đúc nên cô thấy vắng thế thôi. Hơn nữa, nếu chỉ có bọn mình thôi thì càng tốt chứ sao. Nào, hôm nay chúng ta không say không về.

Vương Thiên Bích vừa nói vừa rót đầy rượu đỏ vào trong hai cái ly đang để trên bàn. Triệu Uyển Nhu cầm lấy một ly, cười cười hỏi:

- Sao tự nhiên hôm nay cậu lại muốn uống rượu vậy? Có chuyện gì đặc biệt sao?

- Có gì đâu, rảnh rỗi nên muốn mời cậu cùng thưởng thức món ngon vậy mà.

Vương Thiên Bích nói xong thì lắc lắc đầu, ngửa cổ lên uống một hơi hết sạch rượu đỏ trong ly. Triệu Uyển Nhu cũng nhấp một ngụm nhỏ, trong lòng của cô lại bất giác nhớ tới Thái Lãnh Hàn và âm thầm so sánh. Trong lúc Thái Lãnh Hàn và nhiều người khác còn đang phải vất vả làm việc, tham dự những cuộc họp nhàm chán khô khan và nặng nề, thì cô lại thảnh thơi ngồi đây ăn ngon uống say với bạn thân. Nghĩ lại thì hình như có chút bất công, cũng có chút… đau lòng.

Triệu Uyển Nhu hít sâu một hơi, nhìn lại thì Vương Thiên Bích đã rót thêm rượu vào đầy ly lần thứ hai. Triệu Uyển Nhu vội nhẹ giọng nhắc nhở:

- Cậu đừng uống nhiều quá. Uống khai vị một ít thôi, cẩn thận kẻo say.

- Cậu không biết tửu lượng của tôi sao? Tôi nói cậu mới đúng ấy, sao mà mới uống có một ngụm nhỏ xíu vậy, uống hết ly mới sảng khoái chứ, uống hết đi nào.

Vương Thiên Bích bất mãn nói. Triệu Uyển Nhu lắc đầu. Cô vốn không thích uống rượu. Hơn nữa, trong lòng của Triệu Uyển Nhu đã quyết định chỉ đi một chút rồi còn quay lại công ty xem có phụ giúp được gì cho Thái Lãnh Hàn hay không. Vả lại, trưa nay cô còn có hẹn Thái Lãnh Hàn ăn trưa, uống say rồi sẽ không tốt.

Triệu Uyển Nhu vẫn chưa nhận ra, chỉ trong một thời gian ngắn mà tâm trí của cô đã nghĩ đến Thái Lãnh Hàn rất nhiều lần rồi. Tuy nhiên, lúc này Triệu Uyển Nhu không có thời gian để suy ngẫm về tình cảm của bản thân, bởi vì Vương Thiên Bích đã ngửa cổ uống cạn ly rượu thứ hai. Triệu Uyển Nhu vội cầm lấy cái ly mà Vương Thiên Bích vừa đặt xuống bàn, nhanh chóng để qua chiếc ghế trống bên cạnh để giấu đi. Vương Thiên Bích bĩu môi bất mãn, ngoắc phục vụ mang món ăn ra, sẵn tiện nhờ lấy thêm một chiếc ly khác. Triệu Uyển Nhu cau mày, nghi ngờ hỏi:

- Cậu đang có chuyện gì không vui đúng không?

Cách uống rượu của Vương Thiên Bích không giống như đang khai vị mà giống như đang mượn rượu để giải sầu nhiều hơn. Vương Thiên Bích không trả lời ngay. Cô nàng xoay xoay chai rượu đã vơi một phần, ngước mắt lên nhìn Triệu Uyển Nhu, nhừa nhựa hỏi ngược lại:

- Tôi nghe nói Thái Lãnh Hàn đã đi công tác về rồi, đúng không?

Triệu Uyển Nhu hơi giật mình, gật đầu đáp lời:

- Đúng rồi. Sao cậu biết hay vậy?

Vương Thiên Bích cười cười, tiếp tục không trả lời mà hỏi ngược lại:

- Vậy anh ấy có mua quà gì về tặng cho cậu không?

Triệu Uyển Nhu ngẩn ra. Hôm nay Vương Thiên Bích đúng là rất kỳ lạ. Tuy nhiên cô vẫn thật thà trả lời:

- Không có.

Vương Thiên Bích đập bàn cái chát, gầm gừ:

- Sao lại như thế được? Lẽ nào anh ta đúng như lời đồn, không hề yêu cậu mà chỉ muốn chèn ép và làm nhục cậu nên mới tổ chức hôn lễ? Cho nên anh ta không hề quan tâm đến cậu, đúng không?

Triệu Uyển Nhu bật cười:

- Cậu nghĩ đi đâu thế? Anh ấy đi công tác chứ có phải đi chơi đâu? Sao lại có thể trách anh ấy như vậy được?

Vương Thiên Bích nhếch môi cười ranh mãnh:

- Triệu Uyển Nhu! Cậu đã bắt đầu bênh vực chồng mà phản bác bạn bè rồi đấy à? Đồ trọng sắc khinh bạn, hừ!

Triệu Uyển Nhu có cảm giác gương mặt nóng bừng. Cô nhỏ giọng đính chính:

- Đừng nói bậy! Tôi chỉ nói theo đúng lẽ công bằng mà thôi!

Vương Thiên Bích không thèm bắt bẻ Triệu Uyển Nhu. Lúc này phục vụ đã mang thức ăn và chiếc ly mới đến. Vương Thiên Bích gắp món ăn cho Triệu Uyển Nhu rồi lại rót rượu vào ly. Món ăn tỏa mùi hương thơm phức. Triệu Uyển Nhu gắp thử một miếng, còn chưa kịp ăn thì lại thấy Vương Thiên Bích nhấc ly rượu lên định uống. Cô vội đặt đũa xuống, vươn tay giật lấy ly rượu kia. Rượu đỏ sóng sánh tràn ra khỏi ly một chút, vài giọt đỏ thắm văng trúng ống tay áo của Triệu Uyển Nhu. Màu đỏ dính trên ống tay áo nhìn như m.á.u khiến Vương Thiên Bích giật mình. Cô nàng rối rít xin lỗi, bảo Triệu Uyển Nhu đi rửa tay. Tuy nhiên Triệu Uyển Nhu vẫn còn ngần ngừ. Cô không muốn chỉ rời đi vài phút, lúc trở lại đã thấy chai rượu bị cạn sạch. Vương Thiên Bích phải cam đoan rằng cô sẽ không lén uống rượu nữa, lại còn dùng lý do vệt màu đỏ này sẽ dọa người khác vì nghĩ rằng Triệu Uyển Nhu bị thương đổ máu, cô mới chịu đi rửa tay.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên