Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4634 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 86
tiềm chất bạo lực

❊ ❊ ❊

Vạn Gia Bảo gào lên thảm thiết vì sợ hãi. Tuy nhiên, bàn chân của Triệu Uyển Nhu chỉ giẫm vỡ chiếc cốc, cách đũng quần của Vạn Gia Bảo chừng vài mi li mét.

Vạn Gia Bảo kinh hoàng đến thở hổn hển. Từ đũng quần của gã ta, một dòng nước ấm nóng, vàng vọt chảy ra. Triệu Uyển Nhu tỏ ra kinh tởm, vội vàng rụt chân lại. Cô chà xát đế giày xuống tấm thảm gần đó, mắt vẫn nhìn chằm chằm Vạn Gia Bảo, giọng nó vẫn nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay:

- Tiếc thật, giẫm hụt rồi. Nhưng tôi nói cho cậu biết, lần này là tôi cố ý giẫm hụt đấy. Nếu còn để tôi biết được cậu dám có bất cứ lời nói thối tha nào về Thái Lãnh Hàn nữa, hoặc là dám nảy sinh ý đồ khốn nạn nào hãm hại anh ấy nữa thì tôi đảm bảo với cậu, tôi sẽ không giẫm hụt nữa đâu. Hơn nữa, tôi cũng sẽ không chỉ giẫm một cái. Bi của cậu có cứng rắn hơn cái cốc này hay không, cậu tự hiểu rõ lấy.

Vạn Gia Bảo xanh mét mặt mày, gật đầu như giã tỏi. Triệu Uyển Nhu vẫn còn chưa hài lòng lắm. Cô gằn giọng:

- Gật đầu cái gì? Không biết nói à? Không phải ban nãy cậu sủa to lắm à? Nói ra thành lời cho tôi nghe xem nào!

Vạn Gia Bảo há hốc miệng chưa kịp thốt ra thành lời thì Triệu Uyển Nhu đã bị Vương Thiên Bích nhào đến túm lấy. Cô nàng quan sát Triệu Uyển Nhu từ trên xuống dưới, từ trước ra sau một lượt rồi mới dồn dập hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì? Lũ khốn này ức h.i.ế.p cô phải không? Bọn chúng hành hung cậu hả? Hay là mắng cậu? Không được, tôi phải báo cảnh sát bắt hết bọn chúng!

Vạn Gia Bảo uất ức trợn trắng mắt. Gã ta vẫn còn chưa kịp làm gì cả thì đã bị đập cho bầm dập thế này rồi, thậm chí suýt chút xíu nữa còn bị giẫm nát bi, thế mà bây giờ lại còn bị vu khống là hành hung Triệu Uyển Nhu, còn bị dọa sẽ báo cảnh sát bắt. Đúng là vừa uất vừa ức mà.

Triệu Uyển Nhu níu lấy tay của Vương Thiên Bích, ngăn cô nàng bấm điện thoại gọi cảnh sát. Nhà hàng này nằm trong chuỗi sản nghiệp của nhà họ Vương, nếu để cảnh sát đến vì có xảy ra ẩu đả thì sẽ ảnh hưởng không tốt đến việc làm ăn. Đó cũng là lý do mà Triệu Uyển Nhu đã đóng cửa phòng lại trước khi lật bàn, cũng là lý do cô cố ý giẫm chân xuống chệch đi vài mi li mét. Đó cũng là lý do mà sự ồn ào náo động chỉ lọt vào tai của Vương Thiên Bích ở căn phòng đang mở cửa gần đó chứ không đánh động tới người khác.

Vương Thiên Bích hiểu được mối bận tâm của Triệu Uyển Nhu. Trong lòng cô vô cùng cảm kích, nhưng cũng chính vì thế mà cô càng không thể và không muốn bỏ qua cho những kẻ đã dám gây sự với bạn thân của cô ngay trong chính địa bàn của cô. Vì vậy, Vương Thiên Bích vẫn cương quyết muốn báo cảnh sát:

- Không được! Lũ côn đồ này quen thói bạo lực rồi. Nếu cậu nhịn chúng nó một lần, chúng nó sẽ trèo lên đầu của chúng ta mà nhảy nhót. Lũ khốn chúng mày dám gây rối trong địa bàn của nhà họ Vương, lại còn dám động tới bạn thân của bà đây. Bà đây mà không cho chúng mày đi dạo một vòng vào đồn cảnh sát thì bà đây còn mang họ Vương làm gì nữa? Chúng mày chuẩn bị sẵn nước mắt đi!

Vương Thiên Bích càng nói càng hăng, càng nói càng giận dữ. Cô nàng thậm chí còn muốn xông tới cào vào mặt của Vạn Gia Bảo, bất chấp hình tượng thục nữ của bản thân đang nứt vỡ. Triệu Uyển Nhu vừa cảm động vừa bất đắc dĩ lôi kéo Vương Thiên Bích lại. Cô nói nhỏ vào tai bạn:

- Cậu bình tĩnh một chút đã! Thật ra, người hành hung bọn chúng là tôi.

- Cậu bảo tôi làm sao mà bình tĩnh cho được? Cậu hành hung bọn chúng như thế thì… Hả? Cậu nói gì? Cậu hành hung bọn chúng? Cậu á?

Vương Thiên Bích ngơ ngác bàng hoàng. Vạn Gia Bảo và đám bạn gật đầu lia lịa. Thấy không? Rõ ràng là ngay cả bạn thân của Triệu Uyển Nhu cũng không hề biết và không thể nào ngờ được rằng cô cũng có tiềm chất bạo lực như thế còn gì. Vạn Gia Bảo đảo mắt mấy vòng, trong lòng thầm suy tính. Gã sẽ tìm cách để cho Thái Lãnh Hàn thấy rõ bản chất bạo lực này của Triệu Uyển Nhu, để xem tình yêu giữa hai người đó sẽ trở thành như thế nào. Bản mặt đang có suy tính xấu xa của Vạn Gia Bảo bại lộ rất rõ. Triệu Uyển Nhu nhìn thấy thì sa sầm mặt. Cô lại bước sang trái hai bước, giơ chân phải giẫm mạnh vào một cái cốc khác ở gần đó.

Ánh mắt của Triệu Uyển Nhu sắc lại, nhìn chằm chằm Vạn Gia Bảo khiến gã vô thức nuốt ực một ngụm nước miếng. Triệu Uyển Nhu gằn giọng cảnh cáo:

- Thu hồi những suy nghĩ bẩn thỉu của cậu lại ngay đi. Tôi nhắc cho cậu nhớ, chân của tôi trước nay một khi đã nhắm vào thứ gì rồi gì khi giẫm xuống sẽ không bị chệch đi quá nhiều đâu. Nhớ chưa?

- Nhớ… nhớ… nhớ rồi!

Vạn Gia Bảo lắp bắp. Triệu Uyển Nhu tiếp tục hỏi:

- Sau này cậu còn dám kể xấu về Thái Lãnh Hàn nữa không?

- Không… không… không dám nữa.

- Còn muốn chơi c.h.ế.t anh ấy, làm nhục anh ấy nữa không?

- Không… không… không dám…

- Cút đi!

Vạn Gia Bảo và đám bạn nghe câu xua đuổi của Triệu Uyển Nhu mà như được ân xá. Cả bọn vội vã vừa bò vừa chạy ra khỏi căn phòng đã bắt đầu bốc mùi khai ngây ngấy. Vương Thiên Bích cũng ngửi được mùi khó nói kia, liền gọi điện bảo người đến dọn dẹp và kéo Triệu Uyển Nhu về phòng bao của mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên