Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4636 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 43
cảm thấy tội lỗi

❊ ❊ ❊

Thái Lãnh Hàn đảo mắt, ngắm “tọa độ” rồi mở miệng xin phép:

- Vậy... chậu này... để ở cửa sổ... được không?

- Ừm.

Lâm Thanh Liên khẽ gật đầu. Thái Lãnh Hàn có chút không được tự nhiên đi về phía bệ cửa sổ. Hắn không phải chỉ là ngượng ngùng vì không quen giao tiếp với trưởng bối, mà còn vì trong lòng hắn biết rõ, ở trong phòng này hắn thật ra chỉ là người ngoài.

Triệu Uyển Nhu nhìn bóng lưng cứng ngắc của Thái Lãnh Hàn, lại quay sang nhìn gương mặt lạnh lùng của mẹ mình, cô muốn dựa vào một chậu cây có thể thay đổi thiện cảm của mẹ hiền lành nhà mình đối với Thái Lãnh Hàn, nhưng hình như cũng hơi khó thật. Cô cầm lấy giỏ hoa quả không biết của ai tặng đang đặt trên bàn, quay ra nói với Thái Lãnh Hàn:

- Thái Lãnh Hàn, anh có thể giúp em rửa mấy trái cây này được không?

- Được.

Thái Lãnh Hàn mang theo rổ hoa quả đi vào bên trong phòng tắm của phòng bệnh, nơi có vòi nước và bệ rửa tay.

Lâm Thanh Liên cố gắng nín nhịn đến khi nghe tiếng nước xả xuống mới nhỏ giọng hỏi con gái cưng:

- Sao nó lại tới đây?

Triệu Uyển Nhu cau mày, vừa thương vừa bực hỏi ngược lại:

- Mẹ, bây giờ anh ấy là chồng của con, mẹ ngã bệnh, anh ấy có thể không tới được sao?

Dĩ nhiên là không được. Lâm Thanh Liên bĩu môi. Trong lòng của bà mâu thuẫn như thế đấy. Nếu Thái Lãnh Hàn không tới, bà nhất định sẽ rất tức giận, rất uất ức, rất tủi thân. Nhưng lúc này Thái Lãnh Hàn tới thăm, thì bà cũng không vui.

Cơn khó chịu cứ để trong lòng vô cùng ấm ách, Lâm Thanh Liên tìm cách xả ra:

- Nó tới là được rồi. Sao con lại còn đưa chậu cây đó cho nó cầm? Con có biết cây đó là cây gì không?

Triệu Uyển Nhu nhoẻn cười. Cô chờ câu hỏi này chờ đến muốn nôn nóng luôn rồi. Hắng giọng, dùng ngữ điệu nghiêm nghị, trịnh trọng nhất của mình, Triệu Uyển Nhu nói rành rọt từng chữ:

- Mẹ, con biết. Đó là cây sống đời! Mẹ, con muốn sống đời với anh ấy!

Lâm Thanh Liên há hốc mồm một lúc mới gắt lên:

- Con đừng nói bừa! Con đừng quên, chính nó đã ép buộc con phải gả cho nó, con vốn không hề quen biết với nó, càng không hề yêu nó, vậy mà, con phải làm vợ của nó. Con có biết mấy ngày nay... mẹ lo lắng đến thế nào, mẹ đau lòng đến thế nào, con có biết không? Mẹ không dám thắp hương cho ông bà của con! Mẹ sợ… ông bà cũng sẽ đau lòng, sẽ trách bố mẹ không thể chăm sóc và bảo vệ tốt cho con… Con có biết không, Uyển Nhu?

Lâm Thanh Liên càng nói càng kích động, giọng của bà vang ra đến mức ba người trong phòng đều nghe thấy, mà Thái Lãnh Hàn vừa lúc tắt vòi nước cũng nghe rõ ràng. Thái Lãnh Hàn đứng ngẩn ra trong nhà tắm, nhìn vào trong gương thấy gương mặt tái mét của chính mình mà trong lòng vừa khinh vừa ghét. Hắn đúng là rất xấu xa, rất hèn hạ. Hắn đã ép buộc Uyển Nhu, đã khiến cho một người mẹ thương con như Lâm Thanh Liên đau lòng, cũng khiến cho một người bố đáng kính như Triệu Chí Hải phải tổn thương. Bỗng nhiên Thái Lãnh Hàn cảm thấy, hắn đúng là tội ác ngập đầy đầu.

Trong lúc Thái Lãnh Hàn còn đang đứng ngây ra tự căm ghét bản thân thì ngoài kia, Triệu Uyển Nhu cũng giật thót cả mình khi tiếng nước trong nhà tắm im bặt. Cô lo lắng, không biết Thái Lãnh Hàn có nghe được những lời mà mẹ cô vừa nói hay không. Nếu nghe được... Triệu Uyển Nhu bỗng có chút chờ mong. Cô mong chờ Thái Lãnh Hàn sẽ bước ra, sẽ giải thích với mẹ cô, sẽ đính chính với người thân của cô về tình yêu mà hắn dành cho cô và tình cảm hắn dành cho người nhà họ Triệu.

Nhưng Triệu Uyển Nhu chờ một lúc vẫn không thấy Thái Lãnh Hàn xuất hiện. Cộng với việc có lẽ là khoảng cách khá xa nên cô cũng không nghe được tiếng lòng của hắn. Sự lo lắng của Triệu Uyển Nhu tăng lên. Nhưng trước mặt cô chỉ trông thấy mẹ của mình tức đến thở hổn hển. Triệu Uyển Nhu đành phải nén lo nhẹ giọng xoa dịu tâm trạng cho Lâm Thanh Liên:

- Mẹ, con không sao đâu, mẹ đừng lo lắng.

- Mẹ có thể không lo lắng được sao? - Lâm Thanh Liên vẫn chưa hết xúc động, gắt. - Tại sao con phải gả cho nó chứ? Nó có thể ra bất kì điều kiện gì, chúng ta có thể đem hết cổ phần của nhà họ Triệu cho nó cũng được, tại sao nó lại hết lần này tới lần khác muốn cưới con? Cuộc hôn nhân này rốt cuộc có nhận được sự chúc phúc thật lòng của ai đâu cơ chứ? Cuộc hôn nhân này chỉ khiến cho con bị người ta chê cười, khinh bỉ và chỉ trích mà thôi. Bản thân của thằng khốn đó bị mọi người khinh rẻ và căm ghét một mình còn chưa đủ, còn muốn lôi kéo con cùng rơi xuống bùn theo hắn, để con phải chịu tiếng xấu, chịu sự bẩn thỉu chung với hắn. Đúng là ác độc mà!

Lâm Thanh Liên nói một hơi dài nhất trong đời của mình từ trước đến giờ. Nói xong, bà vẫn còn chưa hả tức, vỗ n.g.ự.c thở hổn hển. Triệu Uyển Nhu không khuyên được mẹ, ngước nhìn bố cầu cứu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên