Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5047 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 59
chiếc khăn choàng cổ bị vứt đi rồi

❊ ❊ ❊

Lê Thiên Chi đùa một chút, phát hiện ra Thái Lãnh Hàn đã thật sự nổi giận, bèn thu lại điệu bộ ngả ngớn, nghiêm nghiêm nghị nghị mà lên giọng khuyên răn:

- Em làm có thể không giống Triệu Uyển Nhu, nhưng những cảm xúc và cảm nghĩ ấy, là đúng với tâm lý của một người bình thường đấy. Anh cứ thử đặt anh vào vị trí của Triệu Uyển Nhu mà nghĩ thử xem. Nếu sau đêm tân hôn, Triệu Uyển Nhu lại bỏ anh ở nhà một mình mà rời đi, thì anh có tủi thân không, có đau buồn không?

Thái Lãnh Hàn nghẹn lời, đứng sững ra. Gợi ý của Lê Thiên Chi quả thật rất khủng khiếp. Đêm qua, Triệu Uyển Nhu chỉ là không tỏ chút thái độ gì khi Thái Lãnh Hàn thông báo về chuyến công tác đã khiến hắn đau lòng không ngớt rồi. Dù sau đó niềm đau chôn giấu kia đã được chiếc khăn choàng cứu vớt lại một chút, nhưng giờ nghĩ lại, Thái Lãnh Hàn vẫn thấy xót xa. Và ngay sau đó, hắn hốt hoảng kêu lên:

- Khăn choàng của tôi đâu?

Hả? Khăn choàng gì? Lê Thiên Chi nhìn Phương Hiệp Hòa, khó hiểu. Phương Hiệp Hòa thở dài, kể sơ lược sự việc sáng nay mà anh ta đã nhìn lén qua kính chiếu hậu. Vốn là Phương Hiệp Hòa cũng muốn kể cho rõ ràng hơn một chút, Lê Thiên Chi cũng muốn thêm mắm dặm muối hơn một chút, nhưng Thái Lãnh Hàn đã luống cuống chạy ra ngoài. Khăn choàng của hắn, ban nãy hắn vẫn luôn quàng trên cổ, lúc vào gặp đối tác, hắn vẫn còn sờ thấy trên cổ. Tại sao sau khi đàm phán xong thì khăn choàng lại biến mất?

Thái Lãnh Hàn đi được một quãng thì nhớ ra. Lúc đối tác châm rượu cho hắn đã sơ ý làm ướt một phần của góc khăn choàng cổ. Thế nên hắn đã tháo ra, vắt vào thành ghế cạnh chiếc quạt gió để hong khô. Sau đó... sau đó không thấy khăn choàng đâu nữa.

Thái Lãnh Hàn đi như chạy quay trở lại căn phòng vừa gặp đối tác ban nãy thì phục vụ đã dọn dẹp căn phòng sạch sẽ, không hề thấy khăn choàng của hắn đâu. Thái Lãnh Hàn chạy đi tìm người phục vụ và dọn phòng kia thì họ đã tan ca. Thái Lãnh Hàn xin số điện thoại của họ, nhưng lại không liên lạc được. Đến khi Thái Lãnh Hàn tìm được người phục vụ nọ thì trời đã quá khuya. Và câu trả lời của anh ta khiến Thái Lãnh Hàn cảm thấy toàn thân lạnh ngắt.

Chiếc khăn choàng bị rơi xuống đất, ai đó đã giẫm lên, rất bẩn, cho nên người phục vụ tưởng là khách đã vứt đi. Anh ta đã dồn nó vào chung trong túi rác và đem bỏ rồi. Mà giờ này thì xe chở rác có lẽ đã mang số rác kia đến bãi rác rồi.

Thái Lãnh Hàn tái mét mặt mày, đứng ngẩn ra trong gió lạnh. Đây chính là ý trời sao? Ông trời muốn cảnh tỉnh hắn, để hắn đừng mơ mộng hão huyền về sự ấm áp mà hắn không xứng để có. Hay đây là quả báo của hắn, vì hắn đã để cho Triệu Uyển Nhu chịu đựng sự lạnh nhạt, cho nên bây giờ hắn cũng phải lạnh thấu tâm can thế này?

Đó vốn là chiếc khăn choàng cổ đan bằng len bình thường mà Thái Lãnh Hàn tiện tay mua trong một dịp nào đó chính hắn cũng không nhớ nữa. Bình thường khi ra cửa hắn cũng không nhớ mang theo, vẫn luôn là thím Hai nhắc nhở hoặc mang ra cho hắn. Nhưng hôm nay, chiếc khăn đó là do Triệu Uyển Nhu mang ra. Không chỉ vậy, cô còn tận tay choàng khăn lên cổ cho hắn, còn dặn hắn phải giữ gìn sức khỏe. Vậy mà bây giờ, chiếc khăn mất rồi. Không, chiếc khăn đã bị xem như rác thải mà vứt đi rồi.

Một cơn gió lạnh thổi qua, Thái Lãnh Hàn hắt hơi liền mấy cái, mặt mày xây xẩm. Lê Thiên Chi và Phương Hiệp Hòa lúc này mới nhớ ra, ban nãy Thái Lãnh Hàn vẫn chưa ăn được bao nhiêu, chỉ uống rượu. Cả hai vội đưa Thái Lãnh Hàn đến một quán ăn, nhưng ăn chưa được vài miếng, Thái Lãnh Hàn đã ôm bụng, gục xuống. Lê Thiên Chi và Phương Hiệp Hòa vội vã đưa Thái Lãnh Hàn vào bệnh viện.

Suốt đêm hôm đó, Thái Lãnh Hàn bị dạ dày hành hạ, lại bị cảm lạnh mà phát sốt. Lê Thiên Chi và Phương Hiệp Hòa còn nghĩ rằng, sau khi tỉnh lại hắn sẽ hỏi về chiếc khăn choàng, hoặc muốn quay về gặp Triệu Uyển Nhu. Nhưng không, sáng hôm sau, Thái Lãnh Hàn đã khôi phục bộ dáng lạnh lùng quen thuộc. Dù vẫn còn đang sốt và dạ dày vẫn còn âm ỉ đau, Thái Lãnh Hàn vẫn tiếp tục tiến hành đàm phán các hạng mục tiếp theo với đối tác.

Lê Thiên Chi băn khoăn, Phương Hiệp Hòa thì hoang mang. Tổng giám đốc có lẽ lại bị “sang chấn tâm lý” ở mức độ cao hơn rồi. Cả hai thậm thà thậm thụt bàn bạc với nhau. Cuối cùng, họ dựa vào trí nhớ của Phương Hiệp Hòa, đi tìm mua một chiếc khăn quàng cổ bằng len có cùng kiểu dáng, chất liệu, màu sắc với chiếc khăn quàng cổ kia, mang đến đưa cho Thái Lãnh Hàn.

Thế nhưng Thái Lãnh Hàn chỉ liếc mắt một cái liền nhận ra đó là “hàng giả”. Chiếc khăn này quá mới, hơn nữa, không có hương vị của Triệu Uyển Nhu. Dù Lê Thiên Chi có cam đoan rằng, cái gọi là hương vị kia vốn chỉ là do ám ảnh tâm lý của Thái Lãnh Hàn mà thôi. Thậm chí, Phương Hiệp Hòa còn đưa ra gợi ý, muốn chiếc khăn có hương vị của Triệu Uyển Nhu, thì Thái Lãnh Hàn chỉ việc mang về, sau đó đưa cho Triệu Uyển Nhu cầm lấy thì được rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên