Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4575 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 51
hỗn độn rất nhiều cảm xúc

❊ ❊ ❊

Nghĩ xong rồi, quyết định rồi, Thái Lãnh Hàn càng cảm thấy nặng nề. Ba năm sắp tới đây, hắn vừa háo hức vui mừng vì có thể được sống cùng Triệu Uyển Nhu, có thể nhìn thấy cô mỗi ngày. Nhưng đồng thời, Thái Lãnh Hàn vẫn luôn tồn tại sự lo âu và bi ai khi nghĩ về cái kết của ba năm sau đó.

Nói tóm lại, trong lòng của Thái Lãnh Hàn ngay từ lúc mở miệng ép hôn Triệu Uyển Nhu đã là một mớ hỗn độn rất nhiều cảm xúc phức tạp mâu thuẫn nhau lại đan xen nhau. Thái Lãnh Hàn đã phải huy động toàn bộ định lực của nửa đời còn lại để có thể vẫn giữ vững được sự trầm ổn và lạnh nhạt khi ở bên cạnh Triệu Uyển Nhu. Trong kiếp trước, khả năng đó đã giúp cho gương mặt băng sơn vạn năm của Thái Lãnh Hàn gần như trở thành “kim cương bất hoại”, hù dọa được vô số đối thủ trên thương trường, lừa gạt được khá nhiều đối tác trong làm ăn, giúp việc kinh doanh ngày càng phát triển.

Nhưng ở kiếp này, Thái Lãnh Hàn đã không ít lần bị mất cân bằng cảm xúc trước thái độ nồng ấm của Triệu Uyển Nhu. Lần này cũng vậy. Hơn nữa, trong thời điểm hiện tại, Thái Lãnh Hàn không chỉ phải lo ứng phó với nguy cơ bị lộ cảm xúc trước mặt Triệu Uyển Nhu, mà hắn phải đối phó với một đối thủ đặc biệt và vô cùng lợi hại.

Khi Thái Lãnh Hàn vừa định lái xe vào ga – ra thì đã bị “tập kích”. Hung thủ chính là “đại vệ sĩ” mang cái tên đầy tính tượng thanh: Ha Ha.

Lúc Thái Lãnh Hàn vừa dừng xe trước cổng biệt thự để chờ thím Hai mở cửa, Ha Ha đang ở trong sân chơi đùa. Sau đó, xe chạy vào sân, Ha Ha nghe được tiếng động cơ quen thuộc, lập tức kích động như vừa tìm thấy tri kỉ, hối hả từ bãi cỏ chạy như bay tới phía chiếc xe, sau đó bám lấy cửa xe hưng phấn kêu không ngừng.

Thái Lãnh Hàn xuống xe, dở khóc dở cười bất đắc dĩ đón lấy Ha Ha rồi mới có thể mở cửa xe cho Triệu Uyển Nhu bước xuống.

Triệu Uyển Nhu ngồi yên trên xe, nhìn Thái Lãnh Hàn lịch lãm bước xuống mở cửa xe cho cô. Tuy nhiên, không hiểu sao, khi nhìn nét mặt của Thái Lãnh Hàn, khả năng đoán cảm xúc của Triệu Uyển Nhu lại dấy lên một linh tính chẳng lành. Dường như tảng băng ngốc của nhà cô không hề thay đổi ý định.

Triệu Uyển Nhu thở dài bước lên lầu, cô cũng không lấy làm hụt hẫng quá nhiều. Tính tình của Thái Lãnh Hàn rất cố chấp, quyết đoán. Nếu cô có thể thay đổi được việc mà hắn đã quyết định chỉ bằng vài câu vu vơ liên hệ đến một quyển truyện nào đó thì mới là chuyện lạ. Nhưng dù sao đi nữa, Triệu Uyển Nhu cũng cảm thấy an ủi rằng ít ra cô đã có thể khiến Thái Lãnh Hàn nghĩ lại được một lần.Thời hạn ba năm không phải là quá dài, nhưng cũng không ngắn, Triệu Uyển Nhu tự tin cô có thể khiến Thái Lãnh Hàn nghĩ lại nhiều lần nữa cho tới khi hắn phải đổi ý hoàn toàn.

Vừa nghĩ, Triệu Uyển Nhu vừa thay một bộ đồ gọn nhẹ ở nhà rồi bước xuống. Chân còn chưa đi hết các bậc cầu thang, mắt của Triệu Uyển Nhu vừa lướt ra đến cửa liền chạm phải một túm lông màu vàng nâu đang lúc lắc không ngừng trong vòng tay của Thái Lãnh Hàn. Tiếp đó là một đôi mắt long lanh nhìn cô vừa thích thú vừa tò mò. Đáng yêu quá đi. Triệu Uyển Nhu cũng giương đôi mắt to tròn của mình lên, “đấu nhãn pháp” với túm lông kia.

Thái Lãnh Hàn vốn đang dở khóc dở cười vì “thằng con trai” đột ngột phóng ra tự để lộ tung tích, còn chưa kịp điều chỉnh cơ mặt lại cho đúng với dáng vẻ lạnh lùng quen thuộc thì lại tiếp tục sửng sốt khi thấy Triệu Uyển Nhu nhìn chằm chằm vào Ha Ha trên tay hắn. Trong bụng của Thái Lãnh Hàn lại bắt đầu cuộn trào vô số suy đoán và suy diễn.

[Uyển Nhu nhìn chằm chằm Ha Ha như thế, có phải là em ấy sợ Ha Ha không? Em ấy có tức giận khi trông thấy mình đang bế Ha Ha không? Liệu em ấy có muốn mình phải mang Ha Ha rời đi không? Nếu mình muốn giữ Ha Ha lại, Uyển Nhu có tức giận và ghét mình thêm nữa không?]

Thím Hai không hổ danh là người giúp việc lâu năm cho Thái Lãnh Hàn, nhìn gương mặt lạnh ngắt của hắn mà thím có thể thấy được sự căng thẳng, lo lắng. Nhớ lại lời của Thái Lãnh Hàn từng dặn dò rằng Triệu Uyển Nhu rất sợ chó, thím Hai vội vàng chạy tới “cứu viện”. Thím ôm Ha Ha ra khỏi tay của Thái Lãnh Hàn, mặc kệ “đại vệ sĩ” giãy giụa kêu gào thê lương, kiên quyết ôm túm lông màu vàng nâu kia cách xa Triệu Uyển Nhu. Tuy nhiên, Triệu Uyển Nhu không hề tỏ ra sợ hãi mà lại tỏ ra ngạc nhiên, cất tiếng hỏi:

- Con chó này là của Lê Thiên Chi đúng không? Anh ta vẫn chưa qua đón nó sao?

Thái Lãnh Hàn không biết nên trả lời như thế nào, chỉ có thể phát huy công năng “mặt không đổi sắc”, nghiêm nghị nói:

- Cậu ấy bảo là không cần nuôi nó nữa, cho nên,... cho nên anh định giữ nó lại đây nuôi, có... có được không?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên