Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5055 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 42
tự khinh bỉ bản thân

❊ ❊ ❊

Triệu Uyển Nhu len lén đưa mắt nhìn Thái Lãnh Hàn một cái. Nào ai có thể ngờ được bên dưới gương mặt lạnh ngắt như tảng băng trôi ngàn năm của hắn lạ là những tình cảm nồng cháy và đầy mâu thuẫn như thế. Triệu Uyển Nhu khịt mũi, xúc động đến muốn khóc. Hóa ra bấy lâu nay cô vẫn luôn hiểu lầm Thái Lãnh Hàn.

Thì ra Thái Lãnh Hàn đã yêu cô đến như thế, nhưng ngay cả bây giờ lẫn kiếp trước, hắn vẫn luôn cố gắng che giấu, không dám để cho Triệu Uyển Nhu biết rằng hắn yêu cô. Và Thái Lãnh Hàn cũng mong bố mẹ vợ có thể thương hắn như một đứa con trong gia đình, thế nhưng hắn lại không biết phải làm thế nào để bày tỏ tình cảm và tâm sự của bản thân. Thế nên, trước sự ghét bỏ dù đã cố nén vẫn vô cùng lộ liễu của bà Lâm Thanh Liên, Thái Lãnh Hàn chỉ thấy bùi ngùi, tủi thân và lo lắng chứ không hề có một chút hờn giận nào.

Trong đầu của Triệu Uyển Nhu, những suy nghĩ ồ ạt hiện ra, dồn dập như sóng vỗ bờ. Nếu Thái Lãnh Hàn lúc này đã yêu thương cô và cả người thân của cô đến như thế, tại sao trong kiếp trước hắn lại nỡ lòng hãm hại bọn họ thê thảm như vậy? Nếu Thái Lãnh Hàn có tâm hồn ấm áp và luôn biết nghĩ cho người khác như thế, tại sao trong kiếp trước, hắn lại tàn nhẫn và độc ác với những người xung quanh đến như vậy, ngay cả một đứa trẻ sơ sinh và một con ch.ó mà hắn cũng không bỏ qua? Triệu Uyển Nhu bỗng nhiên cảm thấy, lẽ nào trong kiếp trước cô cũng đã hiểu lầm Thái Lãnh Hàn rồi?

Trong lúc Triệu Uyển Nhu đang miên man suy nghĩ thì tâm trạng của Thái Lãnh Hàn cũng rối như tơ vò. Hắn thật sự rất khó chịu khi bị bà Lâm Thanh Liên hầm hầm ghét bỏ như thế. Hắn cũng muốn tìm thử xem có ai giúp đỡ hoặc khuấy động không khí một chút để chuyển bớt sự chú ý của bà Lâm Thanh Liên. Nhưng Thái Lãnh Hàn vừa ngẩng lên thì đã chạm ngay gương mặt sa sầm của ông Triệu Chí Hải. Hắn bối rối nhìn sang bên cạnh, lại thấy Triệu Uyển Nhu đang trầm ngâm. Như có tia sét bổ thẳng vào đầu, trong lòng Thái Lãnh Hàn xoắn hết cả lại, trắng xóa không nghĩ được gì, trong bụng của hắn lại càng thêm hốt hoảng. Lẽ nào hắn đã làm gì đó sai rồi nên khiến cho cả gia đình vợ đều không vui như thế này? Không được, Thái Lãnh Hàn siết chặt nắm tay, cố gắng trấn tĩnh. Và hắn nhận ra, trong tay của mình vẫn còn đang cầm một chậu cây nhỏ.

Như có tia sáng lóe lên trong đêm đen, Thái Lãnh Hàn nhìn thấy chậu cây mà như trông thấy cứu tinh của cuộc đời mình. Và trong nỗ lực muốn cứu vãn hình tượng “con rể thật ra không quá đáng ghét” trong lòng và trong mắt của bố mẹ vợ, Tổng giám đốc của công ty Thắng Lợi lần đầu tiên trong cuộc đời phải trông cậy vào một chậu cây nhỏ xinh quyết định số phận của mình.

Thái Lãnh Hàn vẫn nhìn chằm chằm chậu cây trong tay, nhẹ giọng nói:

- Thưa... cái này... là Triệu Uyển Nhu muốn tặng...

Thái Lãnh Hàn ấp úng ba lần mới nói xong một câu không trọn vẹn ý nghĩa, thật muốn đập đầu vào cái chậu cây luôn cho rồi. Không hiểu sao, trước ánh mắt của bà Lâm Thanh Liên, hắn lại không đủ can đảm để gọi chị hai tiếng “mẹ” như đã từng vừa dũng cảm gọi Triệu Chí Hải là “bố”. Có lẽ vì cùng là đàn ông thì dễ cảm thông với nhau hơn. Cũng có lẽ là vì sự căm ghét của Lâm Thanh Liên bộc lộ ra ngoài rõ hơn. Hơi thở dài nghẽn ngang trong ngực, Thái Lãnh Hàn vừa ảo não vừa tự khinh bỉ bản thân.

[Khốn kiếp thật! Thái Lãnh Hàn, mày đúng là chẳng làm được gì nên hồn cả! Thế này thì mẹ sẽ càng khinh ghét mình mất. Phải làm thế nào bây giờ?]

Ngược lại với sự tự khinh bỉ bản thân sâu sắc của Thái Lãnh Hàn, Triệu Uyển Nhu lại có chút cảm động khi nhìn thấy vị Tổng giám đốc mặt lạnh từng là nỗi sợ của không ít nhân viên lẫn đối thủ lại bối rối và lúng túng đến ấp a ấp úng trước mặt mẹ của cô. Lần này, Triệu Uyển Nhu đã có thể chắc chắn về tình cảm mà Thái Lãnh Hàn dành cho gia đình cô. Đó là thứ tình cảm có thật, chân thành và sâu đậm. Và như thế, Triệu Uyển Nhu không cảm thấy hối hận khi đặt vào tay Thái Lãnh Hàn chậu cây kia.

Lâm Thanh Liên vốn đã tỏ ra vô cùng không vui khi nghe câu nói nhát gừng của Thái Lãnh Hàn. Nhưng khi nhìn thấy chậu cây trong tay của con rể, bà lại càng thêm khó chịu. Bà kinh ngạc đưa mắt nhìn Thái Lãnh Hàn đầy sửng sốt.

Sau khi thấy Triệu Uyển Nhu hướng về phía mình gật đầu mỉm cười xác nhận, Lâm Thanh Liên mới nhìn Thái Lãnh Hàn, cất giọng lãnh đạm:

- Cảm ơn!

Thái Lãnh Hàn len lén thở phào, cứng nhắc đi vào trong phòng. Nhìn quanh một vòng, hắn liền hiểu vì sao Triệu Uyển Nhu lại đưa chậu cây này cho hắn làm quà tặng cho mẹ vợ. Trong phòng có rất nhiều chậu trồng rất nhiều cây cỏ hoa lá, đặt ở xung quanh giường của Lâm Thanh Liên và trên bệ cửa sổ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên