Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5038 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 58
thái lãnh hàn muốn đánh bạn bè

❊ ❊ ❊

Dù hiểu được tính cách và sự phản ứng của Triệu Uyển Nhu như thế là hợp lý, Vương Thiên Bích vẫn cảm thấy uất ức thay cho bạn. Cô nàng gầm gừ:

- Thái Lãnh Hàn đúng là tên khốn! Hắn rõ ràng là xem thường cậu, muốn hạ nhục cậu, để mọi người cười chê cậu!

Vương Thiên Bích càng nói càng tức, mắt cũng đã ửng đỏ lên. Triệu Uyển Nhu vừa tốt đẹp vừa tài giỏi, tính tình lại hiền lành nhân hậu đến như thế, vậy mà hết lần này đến lần khác lại bị Thái Lãnh Hàn ức hiếp. Ban đầu là ép hôn, rồi bây giờ còn để cho bạn của cô phải chịu mang tiếng là người bị hắt hủi, không được chồng yêu thương.

Nhìn bộ dáng cô bạn đang tủi thân thay cho mình, Triệu Uyển Nhu vừa cảm động vừa buồn cười. Triệu Uyển Nhu vội vàng lên tiếng, thay Thái Lãnh Hàn giải thích, cũng là để cho bạn bớt xúc động:

- Việc này cũng không thể trách anh ấy được. Đó là kế hoạch của công ty đã lập ra từ trước khi bọn mình kết hôn. Cô cũng đâu thể bảo một Tổng giám đốc như anh ấy vì việc riêng mà bỏ việc chung được, đúng không?

Những lời bào chữa này của Triệu Uyển Nhu, nếu lọt vào tai của Phương Hiệp Hòa và Lê Thiên Chi thì chắc chắn rằng một kẻ thì bò lăn ra cười, một người thì nghiêm túc phản đối. Tổng giám đốc của họ đã vì chuyện riêng mà bỏ mặc việc chung không phải chỉ một lần, không phải chỉ là một chuyến công tác thôi đâu. Ngay cả lương tâm của Thái Lãnh Hàn, nếu nghe được lời kia của Triệu Uyển Nhu, hẳn cũng vô cùng xấu hổ. Thật sự thì hắn đã từng nghĩ đến việc không đi công tác nữa để ở lại bên cạnh cô rồi còn gì.

Thế nên, lý lẽ đó của Triệu Uyển Nhu cũng không thể thuyết phục được Vương Thiên Bích. cô nàng bĩu môi, khinh thường nói:

- Đó chỉ là cái cớ thôi! Cậu không nghe người ta nói à? “Muốn thì tìm cách, không muốn thì tìm cớ”! Mình thấy, hắn chẳng qua là không muốn ở bên cạnh cậu mà thôi. Nói cho chính xác hơn là, hắn muốn chứng tỏ cho người ta thấy, hắn chỉ lấy cậu trên danh nghĩa thế thôi, chứ hắn không yêu cậu, không thương cậu, không quan tâm đến cậu.

Triệu Uyển Nhu thở dài. Thật ra thì, kiếp trước cô cũng đã từng nghĩ như thế, cũng đã từng lập luận như thế. Thậm chí, đối tượng mà Thái Lãnh Hàn muốn bày tỏ sự chứng minh rằng “hắn không yêu vợ” cũng đã được Triệu Uyển Nhu mặc định rằng chính là cô gái hay chàng trai nào đó mà hắn yêu thầm. Vậy nên, trong kiếp trước, chuyến công tác này đúng là đòn chí mạng, bổ một nhát nặng nề vào cuộc hôn nhân lỏng lẻo của họ, để lại rất nhiều vết rạn nứt mà những sự việc tiếp theo, những lạnh nhạt và giấu giếm của Thái Lãnh Hàn chỉ là tác động thêm vào cho vết nứt lan rộng ra, trở thành đổ vỡ.

Thật ra thì, cùng một ý lập luận với Vương Thiên Bích còn có một người ở cách đó mấy giờ máy bay, Lê Thiên Chi. Sau khi buổi gặp mặt đối tác vừa kết thúc, Lê Thiên Chi liền quấn lấy Thái Lãnh Hàn hỏi vặn hỏi vẹo:

- Thái Lãnh Hàn! Anh thật sự đúng như người ta đồn à: Anh yêu thầm một người nào khác chứ không hề yêu mẹ, à, em dâu, à, chị rể, à,… nói tóm lại là anh yêu thầm ai đó chứ không hề yêu Triệu Uyển Nhu hả?

Câu hỏi của Lê Thiên Chi còn vang, ánh mắt của Thái Lãnh Hàn sắc như d.a.o đã phóng tới. Phương Hiệp Hòa ngán ngẩm đỡ trán. Anh ta vốn đã nín nhịn chuyện này đến tức hết cả bụng mà còn không dám hỏi Tổng giám đốc, cái gã họ Lê nổi danh là luật sư mồm mép tép nhảy này lại còn hỏi ra, lại còn hỏi theo cái kiểu xóc óc như thế, lại còn chọn ngay thời điểm Tổng giám đốc vẫn đang bị “sang chấn tâm lý” mức độ cao thế này. Bỗng nhiên Phương Hiệp Hòa cảm thấy tự nể phục bản thân vô cùng khi có thể kết bạn, lại còn chơi thân được với hai gã quái dị như thế này.

Trước mặt anh ta, Lê Thiên Chi vẫn tiếp tục không sợ c.h.ế.t mà xông tới hỏi tiếp:

- Anh trừng mắt hung dữ như vậy làm gì! Anh đừng trách em nhiều chuyện! Việc anh yêu thầm Triệu Uyển Nhu, cả em và anh Hiệp Hòa đều biết, nhưng mọi người thì lại không ai biết. Quan trọng nhất là, Triệu Uyển Nhu cũng không biết. Anh có nghĩ là, Triệu Uyển Nhu thấy anh đi công tác vào lúc này thì sẽ có cảm nhận như thế nào không?

Ánh mắt của Thái Lãnh Hàn lại lia tới, lần này đã mang theo d.a.o động. Lê Thiên Chi cười khẩy, vung tay làm một bộ dáng lan hoa chỉ, uốn éo đãi giọng mà thể hiện nỗi niềm của một oán phụ:

- Trời ơi! Chồng của tôi... ngay sau đêm tân hôn anh ấy lại bỏ tôi ở nhà một mình cô đơn lẻ loi vò võ mà đi công tác. Đi một lần là đến cả một tuần! Trời ơi! Chồng của tôi không hề yêu tôi. Ôi, tôi nhục nhã quá! Tôi đau lòng quá! Ôi!

Lê Thiên Chi quả thật rất nhập tâm, rất nhập vai, diễn xuất nhập thần đến mức Phương Hiệp Hòa vốn điềm đạm cũng phụt ra, cười đến văng cả nước miếng. Còn Thái Lãnh Hàn thì đanh mặt lại, xắn tay áo lên. Hắn muốn đánh nhau. Hắn muốn đánh cái thằng bạn thân dám giễu nhại vợ của hắn. Triệu Uyển Nhu sao lại có thể có bộ dáng kinh tởm như thế được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên