Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5008 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 37
thái lãnh hàn muốn ôm ôm

❊ ❊ ❊

Khi xe đã ngừng lại trong sân của cửa hàng bán cây kiểng, Thái Lãnh Hàn tạm ngừng những suy nghĩ linh tinh trong đầu lại. Bởi vì trước mắt của hắn và trong tâm trí của hắn đã ngập tràn hình ảnh Triệu Uyển Nhu đang chăm chú chọn lựa chậu cây. Dưới ánh nắng vàng óng ả, giữa những chiếc lá xanh mướt, dáng vẻ thanh tú của Triệu Uyển Nhu như ngời lên một thứ ánh sáng kỳ diệu. Ánh sáng ấy giúp Thái Lãnh Hàn cảm thấy cuộc đời của hắn bớt u ám hơn.

Một lát sau, Triệu Uyển Nhu chọn lấy trong những hàng kiểng ra một chậu cây nhỏ xinh. Sau khi trả tiền xong, cô mang chậu cây xinh xắn ấy ra xe và đặt vào trong tay của Thái Lãnh Hàn. Như một phản xạ tự nhiên không hề đề phòng, Thái Lãnh Hàn không chút nghĩ ngợi đưa tay nhận lấy. Nhưng sau đó hắn lại ngạc nhiên nhìn cái chậu trồng một loại cây gì đó mà hắn không biết tên, không hiểu Triệu Uyển Nhu đưa cái này cho hắn để làm gì. Bộ mặt ngơ ngác của Thái Lãnh Hàn khiến Triệu Uyển Nhu bật cười. cô nhẹ giọng giải thích:

- Lát nữa anh đưa cái này cho mẹ, nhớ nói là em và anh cùng nhau chọn để tặng cho mẹ.

Thái Lãnh Hàn hiểu ra dụng ý của Triệu Uyển Nhu, cô đang giúp hắn tranh thủ kéo gần khoảng cách, có được thiện cảm của Lâm Thanh Liên. Hiểu ra rồi, Thái Lãnh Hàn lại len lén mừng thầm. Hắn khẽ khàng cất tiếng:

- Cảm ơn...

- Không cần khách sáo.

Triệu Uyển Nhu học theo cách nói của Thái Lãnh Hàn, nhưng cô đang rất vui vẻ nên câu nói vốn cứng nhắc kia lại trở nên tràn đầy cảm xúc. Không chỉ vậy, Triệu Uyển Nhu còn tươi cười rạng rỡ, cả miệng và khóe mắt đều cong cong, trông tươi tắn xinh đẹp như tinh linh trong truyện cổ tích.

Thái Lãnh Hàn có cảm giác hắn sắp không kiềm chế được cảm xúc. Để tránh cho bản thân bị xúc động mà làm ra hành vi gì đó không nên, Thái Lãnh Hàn sa sầm mặt, cúi đầu nhìn chậu hoa trong tay, lưng thẳng đơ cứng ngắc. Đột ngột bị Thái Lãnh Hàn cho một gương mặt lạnh, Triệu Uyển Nhu kinh ngạc tắt hẳn nụ cười. Nhưng rất nhanh sau đó, khóe môi của cô lại nhếch lên, tủm tỉm vì những tiếng lòng xôn xao của tảng băng nào đó vang lên bên tai:

[Uyển Nhu đưa chậu cây này cho mình, để mình lấy lòng mẹ. Điều này chứng tỏ Uyển Nhu cũng mong muốn mình và người nhà của em ấy có quan hệ tốt hơn đúng không? Hay là… biết đâu… Uyển Nhu đang muốn mình trở thành người một nhà với em ấy?]

[Uyển Nhu còn cười với mình tươi tắn và rạng rỡ như thế, có phải em ấy đã bớt ghét mình rồi không?]

[Mình… mình có nên ôm em ấy một cái không? Ôm một cái thôi. Chỉ ôm một cái, chắc là không sao đâu nhỉ?]

[Hay là thôi đi. Mình chỉ mới đoán thế thôi, chắc gì đã đúng. Ngộ nhỡ mình đoán sai rồi làm bậy, Uyển Nhu sẽ ghét mình nhiều hơn.]

[Nhịn đi, Thái Lãnh Hàn. Mau nhịn xuống. Đừng có giở trò thô bỉ khiến Uyển Nhu kinh tởm. Mày không ôm em ấy và mày không được em ấy cười với mày, cái nào quan trọng hơn?]

[Không được nhìn Uyển Nhu. Đừng nhìn. Cố gắng một chút, đợi bình tĩnh lại đã. Bây giờ mà mình nhìn em ấy thì mình không kìm chế nổi mất.]

[Nhìn chậu cây này này. Chậu này là chậu gì thế nhỉ? Cái cây này bé thế mà lá lại dày thế nhỉ? Mình… mình không ôm Uyển Nhu nữa mà chỉ nắm tay thôi thì có được không nhỉ?]

Thái Lãnh Hàn băn khoăn trăn trở như thế khiến Triệu Uyển Nhu bật cười. Cô hắng giọng, ra vẻ thản nhiên nói:

- Chúng ta... đi thôi.

- Được.

Thái Lãnh Hàn gật đầu, bình thản bước theo sau lưng Triệu Uyển Nhu, nhưng trong lòng của hắn vừa tức giận lại vừa ủ rũ. Những suy nghĩ của hắn lại có dịp líu ríu:

[Thái Lãnh Hàn, mày đúng là cái đồ ngu ngốc, vừa rồi làm ra dáng vẻ như vậy, có phải là đã khiến cho Uyển Nhu cảm thấy khó xử và không vui rồi không? Mày đúng là thứ hèn nhát và vô dụng. Uyển Nhu cười tươi như thế, mày không dám nhìn thì thôi đi, lại còn dám sầm mặt, làm cho em ấy mất hứng. Đúng là... mày đúng là cái thứ luôn khiến người ta cảm thấy chán ghét và khinh bỉ.]

Triệu Uyển Nhu thật ra vốn không hề cảm thấy khó chịu. Gương mặt lạnh lẽo cứng đờ của Thái Lãnh Hàn như thế, với cô, mới là bình thường. Nhưng chính những suy nghĩ của Thái Lãnh Hàn mới khiến Triệu Uyển Nhu không vui. Cô không nén được xúc động, đưa tay nắm lấy ngón út của Thái Lãnh Hàn. Cảm nhận được sự cứng đờ của hắn, trong lòng Triệu Uyển Nhu như chứa đủ ngũ vị tạp trần. Cô siết nhẹ ngón tay của Thái Lãnh Hàn một cái rồi kéo kéo nhẹ vài cái. Thái Lãnh Hàn có cảm giác trong đầu của hắn như có gì đó nổ ầm một cái, toàn bộ suy nghĩ của hắn như bị đình trệ, tâm trí trắng xóa, đặc quánh như hồ dán.

Thái Lãnh Hàn đờ đẫn ngẩn ngơ cho đến khi Triệu Uyển Nhu nhỏ giọng giục hắn khởi động xe thì mới sực tỉnh. Cẩn thận đặt chậu cây vào hộc xe, Thái Lãnh Hàn không dám nghĩ ngợi linh tinh gì nữa, tập trung toàn bộ tinh thần và sức lực để lái xe.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên