Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4656 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 100
“sứ giả” giúp hâm nóng tình cảm

❊ ❊ ❊

Triệu Uyển Nhu nghe thím Hai nói thế thì vừa ngạc nhiên vừa ngượng ngùng. Hóa ra tình cảm mà Thái Lãnh Hàn dành cho cô đã đến mức mà một người làm theo thời vụ như thím Hai cũng biết rõ như thế à. Trong đầu ngẫm nghĩ, tay của Triệu Uyển Nhu múc cháo đưa vào miệng không ngừng. Chẳng mấy chốc, Triệu Uyển Nhu đã ăn xong bát cháo. Thím Hai vội thu dọn bát đĩa bẩn xuống. Vừa làm thím Hai vừa tiếp tục kể lể về ưu điểm của cậu chủ nhà mình để khẳng định tính xác thực cho thông tin mình vừa cung cấp:

- Cô nhất định phải tin tôi. Mấy năm trước, không, chỉ mới mấy tháng trước thôi, cậu chủ vẫn luôn vắng nhà, ý tôi là, cậu chủ không có mấy khi ở nhà đâu. Cậu ấy trông thế thôi chứ ăn uống tùy tiện lắm, ngủ nghỉ cũng tùy tiện nữa. Nhưng từ khi cô gật đầu đồng ý kết hôn với cậu ấy rồi thì ngày nào cậu chủ cũng về nhà. Cô có biết cậu ấy về nhà để làm gì không?

Thím Hai ngừng tay rửa bát, quay lại nhìn Triệu Uyển Nhu. Ngữ điệu của thím lại còn cố ý hạ thấp xuống để tăng tính hấp dẫn cho “câu chuyện”. Là một người chuyên sáng tác, Triệu Uyển Nhu chỉ có thể giả vờ như tò mò, hỏi hùa theo đoán ý để thím Hai có thể tiếp tục “kể chuyện”:

- Anh ấy về nhà để làm gì vậy thím?

Thím Hai hào hứng rửa nhanh cái bát bẩn rồi lau tay, ngồi xuống đối diện với Triệu Uyển Nhu và bắt đầu kể chuyện tiếp:

- Để trang trí nhà cửa chứ còn để làm gì nữa? Nhất là căn phòng tân hôn ấy. Cậu chủ đã bỏ công sức ra tận mấy tháng để trang hoàng, sắp xếp căn phòng rất cẩn thận. Từ màu sơn cho đến bàn ghế, tủ giường, từng viên gạch ốp tường cho tới từng tấm rèm,… tất cả đều do tự tay cậu chủ chọn lựa và sắp xếp đấy.

Triệu Uyển Nhu ngẩn người. Cô đúng là không biết việc này. Thím Hai nhìn nét mặt của Triệu Uyển Nhu thì hiểu ra, tâm ý của cậu chủ nhà mình không hề được biết đến. Trong lòng thím vừa tiếc vừa giận. Cậu chủ nhà này cái gì cũng tốt, chỉ có cái tính hay giấu giếm tâm sự là tật xấu mãi chưa thể sửa được. Nếu là thằng con trai của nhà thím thì hẳn là nó đã khoe khoang, kể lể với vợ không ngớt để được vợ cảm động và yêu thương nhiều hơn. Đằng này, cậu chủ của thím lại im lìm lặng lẽ mà làm như thế. Thím Hai chép miệng. Thôi vậy, cậu chủ đã không chịu nói thì để thím làm cái loa phát thanh, thay cậu ấy nói rõ ra hết một mảnh chân tình bị giấu kín vậy. Thế là thím Hai tiếp tục kể lể:

- Không chỉ như vậy đâu. Ở quê của tôi ấy à, sau khi sơn sửa phòng xong thì mấy thứ xà bần lung tung hết cả, mùi sơn cũng phải để đến cả tháng sau mới vào ở được, lại phải ở cả tháng nữa mới xem như có hơi người. Cô xem, khi cô vào ở trong căn phòng đó, có thấy gọn gàng sạch sẽ và ấm cúng không? Cậu chủ vẫn luôn ở trong phòng đó cho tới trước khi cô dọn vào một tuần đấy. Cậu ấy bảo là để cho phòng có hơi người, không bị lạnh lẽo, vì cậu ấy biết cô không thích sự lạnh lẽo.

Triệu Uyển Nhu chớp chớp mắt, xúc động. Thì ra Thái Lãnh Hàn đã tìm hiểu sở thích của cô tỉ mỉ như thế. Thảo nào khi ở trong căn phòng trên lầu ấy, dù là kiếp trước hay kiếp này, Triệu Uyển Nhu đều cảm thấy khá thoải mái, không hề có cảm giác bị lạ chỗ. Thím Hai thấy Triệu Uyển Nhu vẫn im lặng bèn tung ra tuyệt chiêu cuối cùng:

- Nhìn cô như thế này, chắc chắn là cậu chủ không hề nói gì về chuyện này cho cô biết rồi, đúng không?

- Vâng, anh ấy không nói. Hôm nay nhờ có thím kể ra thì cháu mới biết đấy.

Triệu Uyển Nhu khịt mũi thừa nhận khiến thím Hai cảm thấy tự hào vô cùng. Xem ra thím cũng có thể trở thành “sứ giả” giúp hâm nóng tình cảm cho hai vợ chồng cậu chủ rồi này. Thím Hai chép chép miệng, ra vẻ đạo mạo mà nói ra mấy câu vừa như chiêm nghiệm lại vừa như triết lý:

- Cậu chủ vẫn luôn ít nói như thế. Nhưng mà, cô tin tôi đi, tôi sống từng này tuổi đầu rồi, tôi thấy những người đàn ông mà ít nói thì thường họ làm rất nhiều và cũng đáng tin cậy hơn rất nhiều. Đàn ông như cậu chủ có thể là chỗ dựa rất vững chắc đấy.

Triệu Uyển Nhu mỉm cười, gật đầu đồng ý. Cô nhìn thím Hai đang cố hết sức để thay cậu chủ bày tỏ mà trong lòng vô cùng cảm động. Chỉ cần nhìn cái cách mà những người xung quanh Thái Lãnh Hàn cư xử với hắn cũng đã đủ để cho cô khẳng định bản chất của tảng băng ngốc nghếch này rất đáng để trân trọng. Chỉ là, không hiểu vì sao trong thâm tâm của Thái Lãnh Hàn vẫn cứ luôn tự ti ngầm và xem thường bản thân đến tận cùng như thế. Triệu Uyển Nhu uống hết ly sữa yến mạch, trong lòng âm thầm tăng thêm một quyết định. Xem ra cô phải tìm hiểu kỹ hơn về quá khứ của Thái Lãnh Hàn, để xem tại sao rõ ràng hắn là một chú cún to dễ tủi thân lại trở thành một gã “chó điên”, rồi lại trở thành một tảng băng lạnh ngắt như hiện tại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên