Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4613 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 24
cùng nhau ăn sáng

❊ ❊ ❊

Trước tiên, Thái Lãnh Hàn đi đến phòng bếp, mở mấy chiếc hộp đựng thức ăn ra, xếp các món ăn ra dĩa rồi bày trí trên bàn ăn. Sắp xếp xong xuôi, Thái Lãnh Hàn đang do dự xem có nên gọi Triệu Uyển Nhu xuống ăn sáng hay không, thì cũng đúng lúc Triệu Uyển Nhu mặc một bộ áo ngủ màu xanh nhạt đi xuống lầu. Trong ánh nắng ban mai, chiếc áo màu xanh như ngọc ngà kia càng làm tôn lên nước da trắng ngần của Triệu Uyển Nhu, khiến cô chẳng khác gì một tiểu tinh linh lạc xuống trần gian. Thái Lãnh Hàn ngẩn ngơ ngắm “vợ”, suýt chút làm rơi cả đôi đũa đang cầm trên tay.

Triệu Uyển Nhu trông thấy Thái Lãnh Hàn bên cạnh bàn ăn liền gật đầu mỉm cười, nhẹ nhàng cất lời chào:

- Chào buổi sáng! Anh thức sớm thế.

Thái Lãnh Hàn một lần nữa bị nụ cười của Triệu Uyển Nhu làm cho sửng sốt, lắp bắp đáp lại:

- Chào... buổi sáng... Bữa sáng anh… tôi mua hai phần. Em có muốn... cùng ăn không?

Triệu Uyển Nhu đi xuống cầu thang, đi đến phía bàn ăn, nhìn các món nóng hổi, thơm phức trên bàn rồi khen:

- Nhìn ngon quá!

Thái Lãnh Hàn trong bụng mừng thầm, ngoài mặt vẫn lạnh ngắt, im lặng giả vờ như thuận tay cầm đôi đũa còn lại trên bàn đưa cho Triệu Uyển Nhu.

- Cảm ơn.

Triệu Uyển Nhu nhận lấy đôi đũa rồi lễ phép nói lời cảm ơn. Thái Lãnh Hàn cũng lịch sự đáp lại:

- Không cần khách sáo.

Triệu Uyển Nhu ngồi xuống ghế, cô vừa ăn vừa suy nghĩ một vấn đề. Trong kiếp trước, cô kết hôn cùng Thái Lãnh Hàn cũng đã hơn ba năm, cho tới bây giờ, sau khi trải qua sinh ly tử biệt, lúc Thái Lãnh Hàn đưa cho cô một đôi đũa, cô theo phép lịch sự nói lời cảm ơn. Thái Lãnh Hàn cũng lịch sự đáp lại “không có gì/ không cần khách sáo”. Nhưng rõ ràng, cách cư xử giữa bọn họ như thế mới đúng là khách sáo.

Trong kiếp trước, suốt cả ba năm dài đăng đẳng Triệu Uyển Nhu cùng chung sống với Thái Lãnh Hàn dưới một mái nhà nhưng tâm hồn nguội lạnh và chán chương nên cô không hề cảm thấy cách cư xử này có gì kỳ quái. Nhưng vừa rồi, cô đột nhiên ý thức được, hôm nay là ngày đầu tiên sau khi tân hôn, cảm giác lạ lẫm của hai người là có thể lý giải. Nhưng trải qua ba năm ở chung, cô và Thái Lãnh Hàn đều lễ phép trả lời nhau như ngày hôm nay, nói cho văn vẻ là tôn trọng nhau như khách, tương kính như tân; nhưng đã ở thời đại này rồi, giữa hai “vợ chồng” còn giữ kẽ như thế, thì chỉ chứng tỏ rằng tình cảm của đôi bên vô cùng hời hợt, vô cùng lạnh nhạt. Nếu vậy thì, Triệu Uyển Nhu bỗng cảm thấy hoang mang về tình cảm mà Thái Lãnh Hàn dành cho cô. Đây là cách cư xử của một người đàn ông với người mà anh ta dành tình yêu cho à?

Triệu Uyển Nhu suy tư, ánh mắt cô không tự chủ được cứ nhìn về phía người đàn ông đang cúi đầu ăn điểm tâm ở đối diện. Thật đáng ghét. Sao anh ta lại có thể đẹp trai đến như thế cơ chứ. Trong lòng của Triệu Uyển Nhu như có hai luồng đối chọi nhau, một bên là lửa nóng âm ỉ hy vọng trong lòng kéo dài từ kiếp trước, một bên là băng lạnh bị lây lan từ gương mặt đẹp trai kia.

Thái Lãnh Hàn cảm nhận được ánh mắt của Triệu Uyển Nhu rơi trên người mình từ lâu. Ban đầu hắn giả vờ như không biết, cứ cúi đầu ăn, thế nhưng qua một hồi lâu, ánh mắt đó vẫn không hề dịch chuyển, cái nhìn kia nóng bỏng đến mức khiến Thái Lãnh Hàn liền có chút không được tự nhiên cho lắm. Tuy nhiên Thái Lãnh Hàn vẫn có phong độ của một Tổng giám đốc mặt lạnh, hắn che giấu cảm xúc của bản thân rất tốt. Nếu không, trong kiếp trước Triệu Uyển Nhu cũng không tới nỗi sống chung ba năm mà không phát hiện được tình cảm của “chồng” mình.

Tuy nhiên, lúc này đây, bên tai của Triệu Uyển Nhu đang vang lên không ngớt những tiếng lòng hớn hở hò reo tíu tít của Thái Lãnh Hàn.

[Uyển Nhu đang ngồi cùng ăn sáng với mình thật này.]

[Như thế có phải là em ấy đã bớt ghét mình đi một chút rồi không?]

[Mình có nên cười với em ấy một cái không? Mình vui quá đi mất!]

[Nhưng mà… mình cười lên sẽ không dọa đến Uyển Nhu chứ? Thôi, tốt nhất là cứ cố nhịn đi vậy. Đừng để Uyển Nhu cảm thấy mình có ý đồ xấu xa gì…]

[Nhưng mà mình vui quá. Mình muốn cười quá.]

[Ối mẹ ơi, véo vào thịt đùi non đúng là đau quá. Nhưng cũng may, có thể nhịn cười được rồi.]

[Mà… tại sao Uyển Nhu cứ nhìn mình mãi thế? Em ấy có điều gì muốn nói với mình mà cảm thấy khó mở lời sao?]

Triệu Uyển Nhu bị những lời líu ríu trong lòng của Thái Lãnh Hàn không ngừng vang lên bên tai làm phân tâm. Thấy Triệu Uyển Nhu lộ ra dáng vẻ lơ đãng như đang ngẫm nghĩ suy tư, Thái Lãnh Hàn bèn ra vẻ thản nhiên để đũa xuống, dùng khăn ăn lau nhẹ khóe miệng, điềm tĩnh ngẩng đầu lên hỏi:

- Em có chuyện gì muốn nói sao?

- Hả?

Triệu Uyển Nhu bây giờ mới nhận ra, cô vừa rồi suy nghĩ đến xuất thần, cho nên đã nhìn Thái Lãnh Hàn chằm chằm. Liệu anh ta có đang nghĩ rằng cô si mê nhan sắc của anh ta không nhỉ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên