Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 5028 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 88
không thể liên lạc

❊ ❊ ❊

Cuộc điện thoại bị ngắt đột ngột, cộng thêm những từ như “ngất xỉu”, “cấp cứu” càng khiến tình hình có vẻ nghiêm trọng hơn. Thái Lãnh Hàn tái xanh mặt mày, đầu óc đặc quánh không nghĩ được gì nữa. Biểu hiện của Thái Lãnh Hàn khiến cho Phương Hiệp Hòa đã hoảng lại càng hoảng. Anh vội vã trấn an:

- Tổng… tổng giám đốc, anh bình tĩnh một chút. Tôi… tôi sẽ gọi lại cho cậu ấy. Có lẽ… có lẽ có nhầm lẫn gì chăng.

Mấy lời của Phương Hiệp Hòa như nhắc nhở Thái Lãnh Hàn. Hắn lập cập lấy điện thoại ra, bấm số gọi cho Triệu Uyển Nhu. Trong lòng Thái Lãnh Hàn thầm hy vọng Triệu Uyển Nhu sẽ bắt máy. Như thế nghĩa là cô không bị làm sao, thông tin vừa rồi chỉ là nhầm lẫn. Nhưng Thái Lãnh Hàn bấm gọi liên tục vẫn không thể kết nối liên lạc được với Triệu Uyển Nhu. Tiếng nhạc chờ vẫn vang lên réo rắt, nhưng không có ai bắt máy. Lòng của Thái Lãnh Hàn càng lúc càng lạnh. Tay của hắn run lên, chiếc điện thoại rơi xuống đất đánh bốp, rạn nứt.

Lúc này, Triệu Uyển Nhu đang vội vã đưa Vương Thiên Bích lên xe cấp cứu. Cô nàng uống quá nhiều rượu, lại bị sợ hãi nên choáng váng ngất xỉu. Vương Thiên Bích đã từng có tiền sử ngất xỉu rồi hôn mê rất lâu nên Triệu Uyển Nhu khá lo lắng. Cô níu lấy một người khách đang gọi điện thoại ngoài hành lang nhờ gọi giùm cấp cứu. Loay hoay một buổi, khi Vương Thiên Bích đã được bác sĩ ổn định sức khỏe, nằm ngủ ngon lành trên giường bệnh thì Triệu Uyển Nhu mới có thời gian và tâm trí xem xét điện thoại của mình.

Khi mở điện thoại lên, Triệu Uyển Nhu giật mình nhìn thấy có đến mấy chục cuộc gọi đến từ số máy của Thái Lãnh Hàn. Cô nhớ ra mình đã chuyển máy về chế độ rung nên không thể nghe được tiếng chuông. Triệu Uyển Nhu vội vàng gọi lại cho Thái Lãnh Hàn. Nhưng lúc này điện thoại của Thái Lãnh Hàn đã hỏng, không thể kết nối được. Triệu Uyển Nhu muốn gọi cho Phương Hiệp Hòa hoặc Lê Thiên Chi, nhưng cô lại không biết số điện thoại của họ. Không còn cách nào khác, Triệu Uyển Nhu đành gọi cho bố.

Triệu Chí Hải nhận được cuộc gọi của Triệu Uyển Nhu thì trong lòng cảm thấy tức giận. Thái Lãnh Hàn lại dám cắt liên lạc với con gái cưng của ông sao? Thế nên Triệu Uyển Nhu mới phải gọi cho ông để hỏi số liên lạc của hắn và bạn bè của hắn? Triệu Chí Hải nghiến răng, nói với Triệu Uyển Nhu rằng ông cũng không biết. Không chỉ vậy, khi Phương Hiệp Hòa gọi đến ngay sau đó, Triệu Chí Hải cũng khẳng định chắc nịch rằng ông không biết gì về tình hình hiện tại của Triệu Uyển Nhu, cũng không liên lạc được với cô.

Lúc này, tại công ty, Phương Hiệp Hòa rối như gà mắc tóc. Cuộc họp của tập đoàn Thắng Lợi không thể bị gián đoạn, nhưng Thái Lãnh Hàn đã không còn tâm trạng nào để giải quyết công việc. Không chỉ vậy, hắn còn giao lại trọng trách tiếp quản cuộc họp cho anh và Lê Thiên Chi rồi bỏ đi đâu mất. Phương Hiệp vừa lo lắng Thái Lãnh Hàn sẽ có hành động thiếu suy nghĩ, lại vừa phải vắt óc ra tiếp tục cuộc họp trong khi cái gã Lê Thiên Chi ấy đến tận bây giờ vẫn chưa thấy mặt mũi đâu cả. Vất vả suốt hai tiếng đồng hồ, Phương Hiệp Hòa mới có thể tạm ổn định được công việc theo chiều hướng tốt nhất. Anh lấy điện thoại ra gọi cho Thái Lãnh Hàn thì mới nhớ ra, điện thoại của hắn đã bị hỏng. Phương Hiệp Hòa gọi lại cho cậu trợ lý, biết được sự thật rằng người bị ngất xỉu không phải là Triệu Uyển Nhu, thế nhưng lúc này anh lại không thể báo tin mừng này cho Thái Lãnh Hàn để trấn an tâm lý đang bị sang chấn của hắn. Nỗi lo lắng bất an của Phương Hiệp Hòa càng lúc càng lớn.

Trong lúc đó, Thái Lãnh Hàn đang ngồi trên xe taxi, đi tìm khắp các bệnh viện trong thành phố. Dĩ nhiên là hắn chẳng thể nào tìm được bệnh viện nào có bệnh nhân là Triệu Uyển Nhu, đơn giản bởi vì cô không hề nhập viện. Loanh quanh mãi đến trưa, ngọn lửa trong lòng Thái Lãnh Hàn cháy càng lúc càng lớn. Hắn gọi điện cho Vạn Gia Bảo:

- A lô, là tao, Thái Lãnh Hàn. Bây giờ mày đang ở đâu?

Bên kia đầu dây, Vạn Gia Bảo vô cùng hậm hực. Sự việc ban nãy đã khiến gã ta mất sạch toàn bộ mặt mũi trước đám bạn kiêm đàn em của mình. Bấy lâu gã vẫn luôn huênh hoang khoác lác tỏ vẻ thượng đẳng mà khinh thường, sỉ nhục sau lưng Thái Lãnh Hàn không biết bao nhiêu mà kể. Vậy mà hôm nay gã lại bị “vợ” của Thái Lãnh Hàn dọa cho bài tiết không kiểm soát nổi như thế. Van Gia Bảo vừa giận vừa hận. Thế nên, khi Thái Lãnh Hàn gọi đến, Vạn Gia Bảo muốn lấy lại thể diện bằng cách giở giọng âm dương quái khí:

- Sao? Tôi ở đâu còn cần phải báo cáo lại với anh à? Con khốn Triệu Uyển Nhu đã khóc lóc mách lẻo gì với anh rồi, đúng không? Hừ, tôi nói cho anh biết, lần này tôi chưa làm thẳng tay mà thôi, nếu còn có lần sau, tôi nhất định sẽ khiến nó sống không bằng chết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên