Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4608 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 53
âm thầm ghen tị

❊ ❊ ❊

Cố gắng dùng giọng lạnh nhạt, nhưng Thái Lãnh Hàn vẫn không nén nổi tự hào khi giới thiệu tên của “con trai” kiêm chức “đại vệ sĩ”:

- Ha Ha. Tên của nó là Ha Ha.

- Ha Ha? Một cái tên rất đặc biệt, cũng rất đáng yêu.

Triệu Uyển Nhu sửng sốt, nhìn dáng vẻ vàng vàng nâu nâu xù xù của chú chó, lại nhìn cái mõm cứ vểnh lên như đang cười của con vật mà trong lòng lại nghẹn ngào muốn khóc. Bởi vì cô đã có thể hiểu ra, trong kiếp trước của mình, một tràng tiếng “ha ha” mà Thái Lãnh Hàn bật ra khỏi miệng không phải là tiếng cười khoái trá. Chắc chắn là lúc đó hắn đang gọi tên của chú chó mà thôi. Vậy thì… bờ vai run rẩy của Thái Lãnh Hàn khi đó, chắc chắn cũng không phải là vì đang cười.

Trái tim nhỏ bé của Triệu Uyển Nhu nhói lên một cái, nghẹn thắt. Chỉ cần nhớ đến nụ cười tươi rói và nét mặt vui vẻ của Thái Lãnh Hàn khi chơi cùng chú chó, Triệu Uyển Nhu thậm chí còn có thể hình dung được tâm trạng của Thái Lãnh Hàn sẽ tệ hại đến thế nào khi tận mắt nhìn thấy t.h.i t.h.ể của con vật sau tai nạn. Vậy mà cô lại còn nghi ngờ hắn chính là hung thủ hại c.h.ế.t chú chó, còn cảm thấy khinh ghét và căm giận hắn.

Càng nghĩ, Triệu Uyển Nhu càng cảm thấy áy náy và chột dạ. Cô cứ ngẩn ra, mắt đăm đăm nhìn vào chú chó nhỏ, trong đầu suy nghĩ miên man.

Ha Ha cảm nhận được ánh nhìn của “vợ của cha”, cũng giương đôi mắt to tròn lên nhìn lại. Triệu Uyển Nhu mềm nhũn hết cả lòng dạ trước ánh mắt long lanh và bộ dáng xù xù mềm mại của Ha Ha. Cô cẩn thận sờ lên một bên má xù xù kia vuốt nhẹ một cái.

Ha Ha đưa đôi mắt tròn xoe ngoái nhìn “cha” một chút rồi lại quay sang nhìn “vợ của cha” một chút, cuối cùng chú ta bạo dạn thè chiếc lưỡi hồng hồng ra, l.i.ế.m lấy lưng bàn tay của Triệu Uyển Nhu một cái.

- A...! - Triệu Uyển Nhu giật mình kêu lên một tiếng.

- Sao thế? - Thái Lãnh Hàn hốt hoảng nắm lấy tay Triệu Uyển Nhu đưa lên xem xét.

- Không có việc gì, chỉ là bị nó l.i.ế.m một cái... hơi giật mình chút thôi.

Triệu Uyển Nhu ngượng ngùng giải thích, cô cảm thấy khá mất mặt khi chỉ bị một chú chó nhỏ l.i.ế.m một cái mà đã kêu lên như thế. Sau đó, Triệu Uyển Nhu lại càng ngượng ngùng hơn, bởi vì cô nhận ra, bàn tay của cô đang nằm gọn trong tay của Thái Lãnh Hàn.

Triệu Uyển Nhu nhìn chằm chằm hai bàn tay đang giao nhau mà gương mặt bỗng chốc nóng bừng lên. Trong suốt ba năm hôn nhân của kiếp trước, Thái Lãnh Hàn mặc dù đã từng sinh hoạt vợ chồng với cô, nhưng việc nắm tay và hôn môi là chưa từng thực hiện. Thậm chí, ngay cả việc phát sinh quan hệ kia cũng là vì gặp phải sự cố mới có. Sau đó, thỉnh thoảng mỗi lần quan hệ vợ chồng với cô xong, Thái Lãnh Hàn đều u ám nói một câu xin lỗi. Điều đó khiến cho Triệu Uyển Nhu càng thêm tin chắc rằng Thái Lãnh Hàn đang yêu một người nào khác. Và mỗi lần vì cô mà sa ngã, Thái Lãnh Hàn lại cất lời xin lỗi người đã được hắn trân trọng đặt trong lòng kia, vì đã phản bội tình yêu với người ta.

Thế nhưng mà lúc này, Thái Lãnh Hàn lại đang nắm lấy tay của Triệu Uyển Nhu, nâng niu như đang cầm một bái vật. Bàn tay của hắn thô ráp, sần sùi cọ vào bàn tay mềm mại mịn màng của cô tạo ra cảm giác ngưa ngứa, ran rát. Triệu Uyển Nhu ngượng ngùng co ngón tay lại, cào nhẹ vào lòng bàn tay đầy vết chai sần của Thái Lãnh Hàn.

Ánh mắt Thái Lãnh Hàn tối sầm lại, hắn vội vã buông bàn tay Triệu Uyển Nhu ra, cất giọng khàn khàn:

- Xin lỗi! Tôi tưởng là Ha Ha cắn em cho nên mới...

- Không sao! Ha Ha có vẻ rất thích tôi.

Triệu Uyển Nhu xấu hổ cười mấy tiếng. Thái Lãnh Hàn không cười nổi. Hắn đang phải đấu tranh tư tưởng rất mãnh liệt. Hắn biết, mình không nên nắm tay Triệu Uyển Nhu như thế này, đây là hành vi gần như quấy rối rồi. Nếu Triệu Uyển Nhu vì thế mà nghĩ hắn xấu xa và càng thêm khinh ghét hắn thì đúng là lợi bất cập hại. Thế nhưng mà, nếu buông tay của cô ra, thì hắn lại vô cùng không nỡ, vô cùng luyến tiếc.

Ha Ha đứng bên cạnh nhìn quanh ngó quẩn, cảm thấy vợ của bố có vẻ rất thích khi được cậu chàng l.i.ế.m tay. Thế là, Ha Ha hào hứng nhào lên, muốn được vợ của bố bế. Nhờ thế, Triệu Uyển Nhu có được nấc thang để bước xuống khỏi tình huống ngượng ngùng kia. Bàn tay non mềm của Triệu Uyển Nhu vội vã rút ra khỏi cái nắm của Thái Lãnh Hàn và chuyển thành cái ôm âu yếm dành cho Ha Ha.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, Thái Lãnh Hàn cảm thấy hối hận vì giữ Ha Ha ở lại nhà. Thế nhưng, nhìn hình ảnh Triệu Uyển Nhu cẩn thận bế Ha Ha bước đi chậm rãi trong nắng chiều hanh hanh, trong lòng Thái Lãnh Hàn mềm ra như bánh đa nhúng nước. Nếu Triệu Uyển Nhu đã có thể chấp nhận Ha Ha và yêu quý nó như thế, thì hẳn là, cô cũng không ghét chủ của Ha Ha lắm đâu nhỉ. Tuy nhiên, lúc này lý trí đáng ghét của Thái Lãnh Hàn lại rất tỉnh táo để hắn phải nhớ rõ rằng, đối với Triệu Uyển Nhu thì chủ nhân của Ha Ha vốn không phải là hắn mà là Lê Thiên Chi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên