Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4981 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 77
cùng nhau ăn sáng

❊ ❊ ❊

Thái Lãnh Hàn vốn không thèm quan tâm hình tượng của bản thân đã tuột dốc không phanh đến mức ngang hàng với Ha Ha ở nhà. Hiện tại hắn chỉ cảm thấy toàn thân tràn đầy sức sống, năng lượng được nạp đầy, tâm trạng cũng hồi phục vô cùng tốt. Hắn không chỉ được ngồi nhìn Triệu Uyển Nhu ăn sáng mà còn được cô tự tay đút ăn từng miếng đến tận miệng. Trong lòng Thái Lãnh Hàn thật muốn ngửa mặt lên trời mà cười to mấy tràng dài đầy kiêu ngạo và thỏa mãn. Nếu lúc này sau lưng Thái Lãnh Hàn mọc ra một chiếc đuôi giống như Ha Ha thì chắc chắn hắn đã vẫy đuôi đến tít mù luôn rồi.

Triệu Uyển Nhu nhìn bộ dáng của tảng băng ngốc nghếch nhà mình mà trong lòng cũng ngọt ngào không kém. Miếng bánh mì nướng kẹp trứng chiên cũng trở nên thơm ngon hơn bao giờ hết. Cô cứ ăn một miếng lại cắt một miếng đút cho Thái Lãnh Hàn, còn cẩn thận nhắc nhở hắn nhai kỹ nuốt chậm. Cảnh tượng này mà lọt vào mắt của bất cứ khác thì chắc hẳn sẽ khiến họ bị lóa mắt đến mất phương hướng luôn.

Và Phương Hiệp Hòa lại chính là người bất hạnh nhất của Tập đoàn Thắng Lợi trong buổi sáng hôm ấy, khi anh đã bị cảnh tượng ngọt ngào của Tổng giám đốc nhà mình tấn công toàn diện cả vào thị giác và vào tâm hồn mong manh.

Vốn là Phương Hiệp Hòa đã trên đường đến phòng họp ở tầng thứ mười lăm của công ty. Nhưng anh vừa nhấn tay vào thang máy thì sực nhớ ra Tổng giám đốc vẫn còn chưa ăn sáng. Ban nãy anh đã mua mấy hộp cơm định mang vào cùng ăn với Tổng giám đốc, nhưng bị tin đồn về “hồ ly tinh” sắp vào công ty dọa cho hồn vía lên mây, quên mất cả chuyện ăn uống. Thế là Phương Hiệp Hòa tạm gác chuyện sắp xếp phòng họp lại và tất tả chạy xuống hầm để xe, mang hai hộp cơm sườn đã nguội ngắt hối hả trở lại phòng làm việc của Tổng giám đốc.

Thế nên mới có cảnh Phương Hiệp Hòa dùng một tay mở cửa bước vào, tay còn lại cầm lủng lẳng hai cái bọc đựng hai hộp xốp đầy cơm sườn bì chả đã phải sựng lại, câu nói đang ngon trớn phải nghẽn lại giữa chừng như bị mắc nghẹn:

- Tổng giám đốc, tôi có mua cơm sườn rồi nè, anh mau… ăn…

Phương Hiệp Hòa nghẹn họng nhìn trừng trừng về phía bàn làm việc của Tổng giám đốc. Nơi đó có một “chú cún to” đang há miệng chờ được đút thức ăn, căn bản không thèm, không cần, không muốn ăn phần cơm sườn mà anh đã vất vả xếp hàng chờ mua. Phương Hiệp Hòa khóc không ra nước mắt, đi cũng dở mà ở càng không xong. “Chú cún to” kia còn đang liếc mắt nhìn anh như cảnh cáo kia kìa. Phương Hiệp Hòa vận dụng toàn bộ công suất hoạt động của bộ não, phát huy tối đa kỹ năng của một trợ lý tổng giám đốc toàn năng, nhanh chóng đưa ra quyết định sống còn: “rút quân” ngay lập tức. Thế là trợ lý tổng giám đốc nở nụ cười xã giao hoàn hảo nhất của mình, dùng tốc độ nhanh nhất của mình vừa nói vừa lùi lại:

- À, tôi nhầm. Cái này là Lê Thiên Chi nhờ tôi mua giúp. Tôi đi tìm cậu ấy đây. Hai người cứ từ từ ăn, không vội, không vội…

Chữ “vội” vẫn còn âm vang, Phương Hiệp Hòa đã an toàn lùi ra khỏi chiến trường, à nhầm, tình trường, à lại nhầm, tóm lại là anh đã an toàn thoát khỏi hoàn cảnh hiểm nghèo mà hơn nửa cuộc đời chưa bao giờ gặp phải. Thậm chí anh còn rất biết điều mà đóng cánh cửa rồi mới hộc tốc chạy về phía thang máy.

Tuy nhiên, mặc dù Phương Hiệp Hòa đã phản ứng rất nhanh, nhưng Triệu Uyển Nhu vẫn cảm thấy ngượng ngùng. Dù gì đi nữa nơi này cũng là văn phòng ở công ty, cô hành động thế này hình như có hơi… tùy tiện. Thậm chí, Triệu Uyển Nhu còn lo lắng sẽ ảnh hưởng đến hình tượng Tổng giám đốc của Thái Lãnh Hàn và công việc của hắn nữa. Thế nên cô vô thức tăng nhanh tốc độ. Miếng bánh mì nướng vốn cũng chẳng có bao nhiêu, chỉ một loáng đã bị “thanh lý” hết sạch.

Thái Lãnh Hàn có chút tiếc nuối. Tuy nhiên, nhìn vành tai ửng đỏ của Triệu Uyển Nhu, trong lòng Thái Lãnh Hàn cũng hiểu được sự ngại ngùng của cô. Âm thầm thở dài một hơi, Thái Lãnh Hàn tự trách bản thân đã thiếu chu đáo, khiến Triệu Uyển Nhu bị người khác hiểu lầm rằng cô đang chăm sóc hắn. Dù hai chữ “người khác” này để chỉ Phương Hiệp Hòa, bạn thân gần như là anh em ruột của hắn. Nhưng cũng chính vì Phương Hiệp Hòa vẫn luôn thân thiết và quan tâm đến Thái Lãnh Hàn nên hắn càng khó mà giải thích cho anh ấy hiểu.

Nhìn cái họp giữ nhiệt đã trống không, chỉ còn chút dầu vương lại óng ánh, Thái Lãnh Hàn hít sâu rồi lại hít sâu đến mấy hơi mới có thể lấy lại được chát giọng lạnh ngắt quen thuộc của mình:

- Tôi chuẩn bị đến phòng họp để bàn vài dự án cho tháng tới. Em có muốn tham gia hay không?

Triệu Uyển Nhu lắc đầu. Cô vốn không hiểu gì về việc kinh doanh, càng không thích ngồi như pho tượng trong phòng họp tẻ ngắt. Hơn nữa, lúc này nhìn thấy Thái Lãnh Hàn và Phương Hiệp Hòa thì Triệu Uyển Nhu lại cảm thấy… không được tự nhiên cho lắm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên