Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4632 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 52
“bán đứng” bạn bè

❊ ❊ ❊

Triệu Uyển Nhu gật đầu, trong lòng thoáng thắc mắc. Lê Thiên Chi là bạn của Thái Lãnh Hàn, đây là nhà của Thái Lãnh Hàn, Thái Lãnh Hàn muốn nuôi con ch.ó của Lê Thiên Chi thì hỏi ý kiến của cô làm gì? Cái gật đầu của Triệu Uyển Nhu làm Thái Lãnh Hàn nhẹ hẳn một mối lo, cơ mặt cũng vô thức giãn ra. Biểu hiện của Thái Lãnh Hàn tác động khá lớn đến Ha Ha, thấy chủ nhân vui vẻ, Ha Ha cũng vô cùng vui vẻ, cậu chàng hớn hở sủa vang mấy tiếng, cái đuôi ngoáy tít.

Tiếng chó sủa làm Triệu Uyển Nhu giật mình, ngay sau đó, cô nghĩ ra được lý do Thái Lãnh Hàn hỏi ý kiến của cô khi muốn nuôi con ch.ó này. Là do Thái Lãnh Hàn nghĩ là cô sợ chó hay sao? Thái Lãnh Hàn tỏ thái độ quan tâm và tôn trọng ý kiến của cô như thế khiến Triệu Uyển Nhu vô cùng vui vẻ. Cô nhìn con ch.ó màu vàng nâu đang hăng hái sủa trước mắt, cảm thấy nó vô cùng đáng yêu. Và chính vì sự đáng yêu này mà Triệu Uyển Nhu lại tức giận. Cô nghiêm giọng phiền trách:

- Việc nuôi thú cưng này, sao có thể thích thì nuôi, không thích nữa thì nói không cần chứ? Bạn của anh thật thiếu trách nhiệm.

- Đúng vậy! Thật thiếu trách nhiệm! Anh sẽ góp ý với cô ta sau!

Thái Lãnh Hàn lạnh mặt, gật đầu phụ họa, không ngại bán đứng Lê Thiên Chi. Thật ra thì, để Triệu Uyển Nhu không ghét lây đến hắn, và để cô đồng ý cho hắn tiếp tục nuôi Ha Ha, Thái Lãnh Hàn thậm chí có thể sẵn lòng “bán ngồi”, “bán nằm”, “bán quỳ”,... Lê Thiên Chi thêm vài lần nữa.

Triệu Uyển Nhu vẫn còn tức giận, đôi mày liễu cau lại, môi nhỏ cũng mím lại, trông thật đáng yêu. Thái Lãnh Hàn sững ra ngắm vợ một lúc vẫn chưa dời mắt đi được.

Trong lúc Lê Thiên Chi còn đang ở bưu điện đóng gói mớ thức ăn và đồ chơi cho chó bỗng ngứa mũi hắt hơi liền mấy cái, thì tại biệt thự, Thái Lãnh Hàn lại cam đoan thêm một lần nữa với Triệu Uyển Nhu về việc sẽ nghiêm túc giảng giải cho Lê Thiên Chi một khóa về việc phải có trách nhiệm với thú nuôi.

Thái Lãnh Hàn và Triệu Uyển Nhu nói cái gì, Ha Ha nghe đều không hiểu. Cậu chàng chỉ cảm thấy là “cha đẹp trai” không thèm quan tâm đến mình nữa, thế nên Ha Ha vùng vẫy một lúc thoát ra khỏi tay của thím Hai, chạy tới lè lưỡi thân mật l.i.ế.m Thái Lãnh Hàn vài cái. Thím Hai ở bên cạnh hoang mang nghĩ, chú chó này sao lại thành của cô Lê Thiên Chi rồi? Thái Lãnh Hàn liếc thấy vẻ mặt của thím Hai, sợ thím thắc mắc hỏi ra sẽ bại lộ, vội lên tiếng:

- Thím Hai, thím để Ha Ha xuống, rồi đi chuẩn bị cơm tối giúp tôi.

- Được.

Thím Hai nhanh chóng đi về phía phòng bếp, dù sao đi nữa, thím chỉ là làm giúp việc theo giờ, không nên để ý mấy chuyện riêng của chủ, nếu không, ngộ nhỡ chọc cho chủ tức giận thì việc sẽ chẳng còn nữa. Thím Hai đi rồi, Thái Lãnh Hàn liền mang Ha Ha đến ổ chó của nó. Triệu Uyển Nhu cũng đi theo. Chợt nhớ ra cách gọi của Thái Lãnh Hàn ban nãy, cô vừa tò mò vừa căng thẳng hỏi:

- Con chó này… nó… tên là gì thế?

Triệu Uyển Nhu cảm thấy mình cần phải biết về chú chó này một chút. Cô vẫn còn nhớ bộ dáng tươi cười vui vẻ của Thái Lãnh Hàn khi chơi đùa cùng chú chó, hơn nữa, sắp tới chú chó này sẽ được nuôi trong nhà, nghĩa là cô cũng xem như là chủ của nó rồi. Triệu Uyển Nhu không muốn trở thành loại chủ nhân vô trách nhiệm với thú cưng như Lê Thiên Chi đâu. Hơn nữa, trong ký ức của Triệu Uyển Nhu vẫn còn bị ám ảnh bởi cảnh tượng của kiếp trước.

Trong kiếp trước của Triệu Uyển Nhu, chú chó nhỏ đáng yêu trước mắt cô đã mềm oặt, toàn thân bê bết máu. Linh hồn của Triệu Uyển Nhu lơ lửng trên không trung, nghe những người qua đường quanh đó bàn tán rằng đã có ai đó chạy chiếc xe màu đen cố ý đâm vào con ch.ó khi nó đang tung tăng chạy bên vệ đường. Khi đó, linh hồn của cô đã tận mắt chứng kiến Thái Lãnh Hàn lái một chiếc xe ô tô màu đen tuyền trờ tới. Triệu Uyển Nhu còn trông thấy Thái Lãnh Hàn đã ôm siết lấy t.h.i t.h.ể của con vật tội nghiệp này mà cười đến run rẩy hết cả người. Khi đó, trong lòng của Triệu Uyển Nhu đã vô cùng sợ hãi và kinh hoảng vì cho rằng chính Thái Lãnh Hàn đã độc ác đến mức lái xe đâm c.h.ế.t con ch.ó của Lê Thiên Chi và biến thái đến mức ôm t.h.i t.h.ể của con vật mà cười khoái trá.

Thế nhưng lúc này Triệu Uyển Nhu lại không còn chắc chắn vào suy nghĩ của mình trong kiếp trước nữa. Không chỉ vậy, trong lòng của cô bỗng có một linh cảm không lấy gì làm hay ho. Thế nên, Triệu Uyển Nhu vô cùng hồi hộp chờ nghe Thái Lãnh Hàn cho biết về tên của chú chó nhỏ.

Thái Lãnh Hàn không hề biết rằng, một lần “bán đứng” này của hắn đã khiến hình tượng của Lê Thiên Chi trở thành kẻ vô trách nhiệm trong lòng của Triệu Uyển Nhu. Hiện tại, hắn chỉ cảm thấy rất vui vì vợ cũng đang quan tâm đến “con trai”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên