Tiếng chuông báo hết giờ tự học buổi tối vang lên, sự ồn ào náo động trong phòng thí nghiệm đạt đến đỉnh điểm trong chốc lát, rồi nhanh chóng tan loãng dần trên con đường nhỏ dẫn ra cổng trường.
Thẩm Nguyên và Lê Tri thu dọn đồ đạc xong, sóng vai bước đi trên con đường xi măng được ánh đèn đường chiếu rọi, sáng tối xen kẽ.
Cả hai không mang theo cặp sách, chẳng có tài liệu ôn tập nào.
Ngày mai kiểm tra, hôm nay cứ nghỉ ngơi dưỡng sức cho tốt.
Không khí ban đêm mùa thu mang theo hơi lạnh, hít vào phổi khiến người ta tỉnh táo lạ thường.
Ánh đèn từ các cửa hàng hai bên đường phố, lúc sáng lúc tối, kéo dài rồi rút ngắn bóng của hai người.
Trên đường vẫn là mùi đồ ăn khuya quen thuộc, nhưng cả hai đều không ghé mua.
Trước kỳ thi, vẫn nên thành thật ăn đồ ăn ở nhà, hoặc là cơm ở trường thì hơn.
Lỡ ăn phải thứ gì đau bụng thì thật chẳng biết ăn nói thế nào.
Thẩm Nguyên đá văng một viên đá cuội nhỏ trên đường, mở miệng phá vỡ sự im lặng một cách đầy tùy ý: "A Kiệt bảo với tớ là muốn đi Tây Hồ chơi sau khi thi xong đấy."
Thẩm Nguyên quay đầu, liếc nhìn gò má rõ nét của Lê Tri dưới ánh đèn đường.
Lê Tri vẫn bước đi, khẽ "hừ" một tiếng trong mũi: "Ai muốn rủ thì tự đi tìm cậu ta mà rủ."
Thẩm Nguyên hắng giọng, đảo mắt, đổi hướng tiếp tục: "Mà nói mới nhớ, lần này thi thử kéo dài hơn mọi khi nhỉ?"
"Tớ không biết, trường sắp xếp thế nào thì là thế ấy thôi," Lê Tri nhàn nhạt đáp.
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, Thẩm Nguyên lại cố gắng mở chủ đề, ngữ khí cẩn trọng hơn trước, mang theo ý thăm dò rõ ràng: "Vậy... Lê Bảo..."
Lê Tri liếc xéo Thẩm Nguyên một cái, khẽ hừ.
Cô gái khựng lại một chút, đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt, quay đầu, đôi mắt trong veo khác thường trong màn đêm nhìn thẳng về phía Thẩm Nguyên.
Thẩm Nguyên giật mình trước ánh mắt ấy, vô thức né tránh, giống như bị giáo viên bắt gặp khi đang làm việc riêng trong lớp.
Ánh đèn đường vẽ nên đường nét khuôn mặt của Lê Tri, khóe miệng dường như cong lên một nụ cười tinh nghịch.
"Thẩm Nguyên."
"Ừ?"
"Dẹp cái ý đồ nhỏ mọn kia đi, lo mà thi cho tốt."
Bị nói toạc ra một cách thẳng thừng như vậy, Thẩm Nguyên có chút bối rối.
Nhưng cậu vẫn chưa từ bỏ ý định, cứng cổ lẩm bẩm: "Thì hỏi một chút thôi mà... Hỏi trước có sao đâu? Thi xong hỏi lại thì còn kịp gì nữa..."
"Không kịp?" Lê Tri khẽ hừ một tiếng, "Cần cậu lo à? Ai nói tớ đồng ý đi chơi?"
"Thì... thì..." Thẩm Nguyên nhất thời nghẹn lời.
"Thì cái gì mà thì! Hỏi đi hỏi lại mấy lần rồi đấy?"
Lê Tri tiếp tục bước đi, giọng nói trở lại bình thản: "Độ khó của bài kiểm tra chắc chắn cao hơn so với lần thi tháng trước, cậu tự liệu xem mình được mấy điểm, xem có vớt vát được không kìa."
"..."
Thẩm Nguyên lại một lần nữa bị đòn uy hiếp chí mạng.
Thành tích, mãi mãi là thanh kiếm Damocles lơ lửng trên đầu cậu mỗi khi muốn đạt được thỏa thuận với Lê Tri.
Thẩm Nguyên liếc nhìn nhiệm vụ của mình, thở dài một hơi.
"Thống Tử ca, xem ra nhiệm vụ lần này của cậu, tớ phải gác lại rồi."
"Lâu lắm rồi không có động tĩnh gì, vừa động tĩnh cái là cả một nhiệm vụ khó nhằn thế này..."
"Haizzz, bây giờ thành ra tự mình làm khó mình rồi."
"Chắc hắn vào cái khoảng thời gian 35 tuổi đó, tự mình làm nhiệm vụ này vẫn còn đễ dàng lắm nhỉ?"
"Thật ngưỡng mộ quá đi."
Thẩm Nguyên nhìn bóng lưng Lê Tri, rồi nghe thấy giọng nói của cô gái vọng đến từ phía trước.
"Còn đứng đực ra đấy làm gì, có phải cậu định chọc tức tớ trước kỳ thi để tớ phát huy không tốt không?"
"Không dám, không dám."
Thẩm Nguyên lắc đầu lia lịa, lập tức nhanh chân đuổi theo Lê Tri: "Tớ đảm bảo với cậu! Hai ngày kiểm tra tới, tớ tuyệt đối tâm không vướng bận, toàn lực ứng phó! Tớ không hề nhắc đến chuyện đi chơi nửa lời."
"Cậu đảm bảo với tớ thì có ích gì? Cậu học là vì tớ à?"
Nghe Lê Tri thốt ra câu thoại kinh điển, Thẩm Nguyên vui vẻ nói: "Chẳng lẽ không phải sao?"
Lê Tri hít sâu một hơi, đang định phản bác thì nghe Thẩm Nguyên nói.
"Ấy, bây giờ cậu mắng tớ có phải là muốn làm tớ tâm trạng không tốt, kiểm tra không tốt không?"
Nghe Thẩm Nguyên nói lại đúng câu mà mình định nói, Lê Tri hít sâu một hơi.
Cô gái lạnh lùng ngước mắt, trong đôi mắt trong veo dưới ánh đèn đường lóe lên một tia giễu cợt, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười trào phúng.
"Ồ, thông minh đấy chứ, nhanh vậy đã học được cách ăn nói rồi?"
Vẻ mặt Thẩm Nguyên cứng đờ, đang định giải thích thì thấy nắm tay nhỏ bé của Lê Tri đã giáng xuống ngực mình, vang lên một tiếng kêu rên.
Nói sao nhỉ, vẫn rất không nương tay.
"Mẹ kiếp, cậu vẫn là cứ trực tiếp đánh cho hả giận."
Lê Tri trừng Thẩm Nguyên một cái: "Thi đại học xong tớ nhất định phải đi kiểm tra sức khỏe một lần, nếu mà có cục u gì thì người đầu tiên tớ giết là cậu!"
"Cái này không cần đợi thi đại học xong mới kiểm tra được, hình như mình có thể tự kiểm tra được ấy. Để tớ tra thử xem..."
Vừa nói, Thẩm Nguyên vừa lấy điện thoại ra.
"Cút!"
Thẩm Nguyên cười hì hì: "Đùa thôi, giải tỏa bớt không khí căng thắng ấy mà.”
"Tớ bắt đầu nghi ngờ não cậu là tự cậu khắc đấy."
"Đừng nghi ngờ, gen tự khắc đấy."
Lê Tri mím môi: "Vậy thì đúng là không khéo tay mới được như thế đấy."
Nói rồi, Lê Tri đột nhiên bật cười.
Thẩm Nguyên nhìn nụ cười khó hiểu của Lê Tri, cũng không nhịn được cười theo.
Cười xong, Thẩm Nguyên nhìn thẳng vào mắt Lê Tri, ánh mắt chăm chú nói: "Tớ sẽ tập trung chuẩn bị cho kỳ thi thử, sau khi thi xong, cậu có muốn bỏ chút thời gian ra ngoài chơi một buổi không?"
Lê Tri nhìn vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy của cậu, có chút trầm mặc trước lời cam đoan trịnh trọng này.
Cô cụp mắt xuống, hàng mi dài tạo thành những bóng mờ nhỏ dưới mắt.
"Tớ chẳng phải đã nói rồi sao? Cậu cứ làm phiền tớ như vậy, tớ sẽ không đồng ý đâu."
Cô gái khẽ hừ một tiếng, gần như không nghe thấy, rồi nhanh chân bước đi.
Thẩm Nguyên thấy vậy, vội vàng đuổi theo, nắm lấy tay cô.
Lê Tri sững người, định giằng ra thì mới phát hiện đã gần đến con đường cái đối diện khu nhà.
"Thôi kệ đi, cũng chỉ còn vài chục bước nữa thôi," cô nghĩ bụng.
Thấy Lê Tri không phản kháng, trên mặt Thẩm Nguyên lộ ra một nụ cười vi diệu.
"Sớm tối gì tan học ra khỏi phòng học cũng nắm tay, sớm muộn gì cũng có một ngày, trong trường học sẽ quang minh chính đại nắm tay nhau.”
Ừm... cái này thì thôi vậy.