“Thẩm Nguyên!“
“Nhìn cái khác đi, hạt dưa, khoai tây chiên thích gì cứ lấy, trà sữa nóng cũng có ngay.” Giọng Thẩm Nguyên vẫn còn chút nghiêm túc và bất lực.
Vừa dứt lời, Thẩm Nguyên cảm thấy mình bị ôm.
Anh nghi hoặc cúi đầu, đối diện với khuôn mặt ngước lên của cô.
Vẻ giận dỗi giả vờ trên mặt nàng đã biến mất, thay vào đó là một chút ủy khuất, hàng mi dài chớp nhẹ, đôi mắt long lanh dưới ánh đèn.
Thẩm Nguyên còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì —
“Ca ca…”
Giọng Lê Tri rất nhẹ, mềm mại và dịu dàng, âm cuối kéo dài, rót vào tai Thẩm Nguyên.
Đôi mắt xinh đẹp nhìn anh, chớp chớp.
“Em chỉ muốn ăn một chút thôi mà, đúng hôm nay thôi, từ giờ đến sang năm em sẽ không ăn nữa đâu, được không ca ca ~”
Hai chữ này như mang theo dòng điện nhỏ, đánh trúng tim Thẩm Nguyên, tê rần cả người.
Trong đầu Thẩm Nguyên như “ông” lên một tiếng, phòng tuyến tâm lý xây dựng bấy lâu nay tan rã như băng mỏng gặp mùa xuân.
Anh vô thức nới lỏng tay đang ôm Lê Tri, vẻ kiên định trong mắt tan biến.
Yết hầu Thẩm Nguyên khẽ động, mím môi, nhưng không nói gì.
Anh nhìn đôi môi hơi mím của cô và ánh mắt “van xin” kia.
Cô gái tỉnh ý nhận ra sự dao động trong ánh mắt và cơ thể anh, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý, nhưng lại nhanh chóng kìm lại.
Lê Tri cố tỏ ra tội nghiệp hơn, ngón tay kéo nhẹ vạt áo anh.
“… Được không? Ca ca?”
“…”
Thẩm Nguyên hoàn toàn câm nín.
Anh bất lực nhắm mắt, khi mở ra, trên mặt là vẻ dở khóc đở cười.
Anh buông tay, gần như đẩy cô về phía cái tủ lạnh mà vừa nãy anh còn cấm tiệt.
Thôi được rồi, chẳng phải chỉ là kem thôi sao? Ăn đi!
Tiểu tổ tông này đã dùng đến vũ khí sát thương “ca ca” rồi, anh ngoài đầu hàng còn có thể làm gì khác?!
Hà Chỉ Ngọc và Trác Bội Bội chứng kiến toàn bộ quá trình Lê Tri hạ gục Thẩm Nguyên.
Thật sự, nếu không tận mắt chứng kiến, thật khó tin cái con người đanh đá, hay cãi nhau ngày thường lại có thể nững nịu thành thạo như vậy.
Hóa ra, con người thanh lãnh, đanh đá ngày thường lại có thể tung ra chiêu tất sát sến súa như vậy trước mặt Thẩm Nguyên, thật là… mở rộng tầm mắt!
Khi Lê Tri cất tiếng “ca ca”, Hà Chi Ngọc và Trác Bội Bội nổi da gà khắp người.
Trước giờ không phát hiện, Lê Tri lại có thể phát ra âm thanh ngọt ngào đến thế.
Cô nàng thật sự quá giỏi.
“Biết thế bình thường chịu dùng chiêu này, Thẩm Nguyên đã đầu hàng quy hàng từ tám trăm năm trước rồiÍ”
Hà Chi Ngọc nhìn Trác Bội Bội: “Tớ cảm thấy tớ sắp có ý tưởng viết truyện rồi đấy.”
Khi mang túi đồ ăn vặt trở lại lớp, vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ tập trung cho buổi dạ hội.
Vào đông, trời đã tối hẳn, đèn lớp đã bật, ánh sáng trắng ấm áp xua tan cái lạnh ngoài hành lang.
Thẩm Nguyên và Lê Tri vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì thấy A Kiệt cùng hai người bạn thở hồng hộc mang hai túi trà sữa lớn xông vào.
“Anh eml Đạn được tiếp tế đầy đủ! Lương thực tỉnh thần tốt nhất đây!”
A Kiệt hào hứng đặt mạnh trà sữa lên bàn, ngay lập tức liếc thấy hộp kem trên bàn Lê Tri.
Cô nàng đang cầm chiếc thìa gỗ nhỏ, múc một miếng kem trắng muốt, cẩn thận đưa lên miệng, vị lạnh buốt ngọt ngào tan ra trên đầu lưỡi, cô thỏa mãn nheo mắt lại.
Không khí bỗng trở nên tĩnh lặng và kỳ lạ trong vài giây.
A Kiệt tiến lại gần một bước, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Thẩm Nguyên và hộp kem của Lê Tri, rồi dùng khuỷu tay huých vào cánh tay cứng đờ của Thẩm Nguyên.
“Được đấy, địa vị trong nhà nắm chắc phết.”
Thẩm Nguyên lườm A Kiệt: “Im miệng, nói chuyện với bố kiểu gì đấy?”
“Xin lỗi xin lỗi, em sai rồi.”
A Kiệt nhanh chóng nhận lỗi.
Lê Tri dường như không nghe thấy cuộc trò chuyện bên cạnh, chỉ chăm chú ăn kem.
Chi là khóe miệng cô gái khẽ nhếch lên một nụ cười nhỏ.
Quả nhiên, ăn kem lúc nào tâm trạng cũng tốt, mà tâm trạng tốt thì kem lại càng ngon!
Sức hút của buổi tiệc tối chào đón năm mới rất lớn, chưa đến sáu giờ rưỡi, mọi người trong lớp đã đến đông đủ.
Hương kem ngọt ngào và hơi ấm của trà sữa lan tỏa khắp phòng học, một bầu không khí náo nhiệt nhẹ nhàng đang dần hình thành.
A Kiệt đang háo hức mong chờ buổi dạ hội sắp tới, Thẩm Nguyên thì bất lực liếc nhìn Lê Tri đang hài lòng ăn kem bên cạnh.
Phải nói là mùa đông ăn kem tan chậm thật.
Trong bầu không khí ồn ào với tiếng trò chuyện và tiếng ăn uống lộp xộp —
“Cộc! Cộc! Cộc!”
Một loạt tiếng gõ cửa ngắn gọn nhưng dứt khoát vang lên, ngay lập tức át đi mọi âm thanh trong phòng học.
Lão Chu xuất hiện ở cửa lớp, nhìn các học sinh trong lớp, người nhìn tôi, tôi nhìn anh.
ZNTHì¬ ti lần cả Nhìn tôi làm gì! Đi thôi!”
Lời nói của Lão Chu như một giọt nước rơi vào chảo dầu nóng, ngay lập tức làm nổ tung cả lớp.
“Ú òa ú òa——!!!”
“Yeah! Bay lên nào!!”
“Cuối cùng cũng đợi được rồi——!!”
“Dạ hội đón năm mớilÍ“
Sau một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, tiếng hò reo bùng nổ như muốn lật tung cả mái nhà.
Tất cả mọi người trong lớp đồng loạt đứng dậy, trên mặt tràn ngập niềm vui sướng.
Làn sóng âm thanh này như châm ngòi nổ.
Gần như cùng lúc với lớp 15, toàn bộ hành lang, cầu thang trên dưới đều bị bao trùm bởi những tiếng hò hét vang dội.
"Đi thôi!!!"
“Nhanh lên anh em!”
“Lớp ×× tập trung!! Nhanh lên!”
Những tiếng hô vang liên tiếp như lũ vỡ đê, từ các cửa lớp, cửa sổ ào ạt tuôn ra.
Chúng va mạnh vào bức tường của tòa nhà, rồi hội tụ thành một dòng lũ inh tai nhức óc, tạo thành tiếng vang vọng như sấm sét trong hành lang và sân trường.
Từng cánh cửa lớp học đều tràn ra những học sinh phấn khích, mang trên mình niềm vui tương tự.
Tòa nhà sáng đèn bỗng chốc biến thành một con quái vật khổng lồ đang náo động, và những tiếng hò reo là tiếng gầm phấn khích của nó.
Cái lạnh của đêm đông dường như cũng được sưởi ấm bởi ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Thẩm Nguyên không nói hai lời, nhanh tay nhấc ghế của mình lên, một tay khác rất tự nhiên đưa về phía ghế của Lê Tri.
“Đi thôi.”
Thẩm Nguyên một tay xách ghế của mình, tay kia vững vàng cầm lấy ghế của Lê Tri, ra hiệu cô đi theo.
Lê Tri nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, nhanh chóng cầm lấy trà sữa của Thẩm Nguyên rồi đi theo sau anh.
Hai người hòa vào dòng người ồn ào, ào ào ra khỏi lớp.
Phía sau, trong lớp học, người đi hết, chỉ còn lại dư âm mệt mỏi sau kỳ thi của các học sinh.