Thẩm Nguyên không nhịn được, khẽ bật cười, lồng ngực rung động nhẹ nhàng. Hắn chậm rãi buông tay, chiều theo sự kháng nghị của nàng. Nhưng thân hình cao lớn vẫn đứng sát bên che chắn gió lạnh.
"Đi thôi, được rồi... Không cần táo cũng được."
Thẩm Nguyên nắm tay nàng, giọng bất đắc dĩ nhưng đầy cưng chiều.
Hai người tiếp tục bước đi về phía nhà. Hơi lạnh của đêm đông dường như tan biến bởi nhiệt độ từ lòng bàn tay ấm áp của chàng trai, chỉ còn lại sự ấm áp quấn quýt nơi đầu ngón tay.
Đi được vài bước, Thẩm Nguyên cảm thấy cánh tay nặng hơn.
Lê Tri đã khoác tay lên cánh tay hắn.
Động tác tự nhiên như thể chỉ để tìm tư thế thoải mái hơn, nhưng cũng như một lời tuyên bố lặng lẽ.
Bàn tay cô gái dán chặt vào hắn, ôm chặt hộp táo bình an không nhẹ vào lòng, cả người cũng vì thế mà sát lại gần bên hắn.
Thẩm Nguyên khẽ giật mình, cảm giác cánh tay mình như bị con vật nhỏ bé mềm mại, ấm áp cuốn lấy, một dòng tê dại kỳ lạ lan nhanh.
Lê Tri dường như không nhận ra ánh mắt kinh ngạc của hắn.
Cô khẽ mím môi, mắt vẫn nhìn thăng phía trước.
Khoảnh khắc bình yên này ngọt ngào như thể được ngâm trong mật, khiến người ta muốn dừng thời gian lại.
Đột nhiên, ánh đèn trắng lạnh từ thang máy hắt vào mắt, cảm giác mất trọng lượng khẽ lay động giác quan.
Số trên đỉnh thang máy nhảy lên từng số.
Lê Tri vẫn giữ tư thế khoác tay, nhưng đường cong vai và cổ căng thẳng, nhịp thở lặng lẽ thay đổi.
Đèn cảm ứng bật sáng khi cửa mở, ánh sáng bùng nổ như bàn tay vô hình, cắt đứt sự quấn quýt của hai người.
Thẩm Nguyên cảm nhận rõ ràng khuỷu tay buông lỏng, cúi đầu chạm phải ánh mắt Lê Tri.
Ánh đèn hành lang hắt lên mặt nàng, làm nổi bật vành tai ửng đỏ.
Đôi mắt còn vương ý cười giờ phút này mờ sương, đọng lại trong ánh sáng như mặt hồ bị động, lấp lánh những quầng sáng nhỏ.
Hai người bước ra khỏi thang máy, Thẩm Nguyên lấy quả táo từ trong túi xách, trả lại túi sách cho Lê Tri.
Lê Tri đặt túi sách và táo vào hộc tủ cạnh cửa.
Khi Thẩm Nguyên nghĩ rằng buổi tối êm đềm sẽ dừng lại ở đây, cô gái bỗng nhiên xoay người.
Một giây sau, Thẩm Nguyên tự nhiên dang tay.
Thân hình mảnh mai của cô gái gần như đồng thời lao vào vòng tay Thẩm Nguyên.
Nhưng rất nhanh, Lê Tri cảm thấy rõ ràng sự vướng víu.
Chiếc túi sách đáng ghét đang cấn cứng giữa hai người.
Thẩm Nguyên chưa kịp cảm nhận trọn vẹn cảm giác được ôm chủ động, chỉ thấy cô gái trong lòng đã nhíu mày.
"Sa Tệ Thẩm Nguyên!" Giọng cô gái ấm ức nhưng lại nũng nịu vang lên bên ngực hắn, "Túi sách! Cấn quá! Khó chịu chết đi được!"
Những động tác nhỏ của nàng truyền đạt rõ ràng sự khó chịu, chiếc túi sách kẹt giữa ngực hắn và thân thể mềm mại của nàng đã phá hỏng không khí êm đềm vốn có.
Thẩm Nguyên gần như lập tức cảm thấy rưng động, rồi lại hối hận.
"Vậy để tớ bỏ xuống."
Thẩm Nguyên chưa dứt lời đã vội đưa tay lên tháo quai túi trên vai.
"Tớ tháo xuống ngay đây! Chờ tớ một chút..."
"Không cần!"
Bàn tay đang tháo quai túi của Thẩm Nguyên khựng lại giữa không trung.
Giọng cô gái từ trong lòng vang lên, mang theo sự tinh nghịch rõ ràng.
"Cũng không cần cậu cầm, ai bảo cậu không bỏ xuống. Hừ! Cứ ôm như vậy đi!"
Thẩm Nguyên cảm thấy một luồng ngọt ngào dâng trào lên đỉnh đầu!
"Cậu..."
Đây quả thật là...
Bỏ xuống, Lê Bảo chắc chắn sẽ chạy mất.
Nhưng không bỏ xuống, chiếc túi sách như tấm chắn ngang bướng chắn giữa hai người, làm nàng khó chịu, đồng thời cũng tuyên cáo rằng cái ôm của hắn chưa đủ trọn vẹn!
Hơn nữa, Lê Tri còn ôm chặt hơn, như muốn trừng phạt đến cùng.
Thẩm Nguyên cảm nhận được chiếc túi sách vướng víu giữa hai người, cảm giác ngọt ngào bị đè nén khiến hắn muốn vỡ tung.
Hắn vô thức siết chặt vòng tay, cố gắng ép chặt kẻ cầm đầu, hoặc ít nhất để bản thân có thể ôm chặt hơn, cảm nhận nhiều hơn sự tồn tại của nàng.
Nhưng sự giằng co này không kéo dài quá lâu.
Lê Tri cọ đầu vào ngực hắn, hít sâu một hơi như để hấp thụ chút cảm giác an tâm cuối cùng, rồi bất ngờ buông tay.
"Này, Sa Tệ."
Cô ngẩng mặt lên: "Tớ muốn về nhà."
Không đợi Thẩm Nguyên phản ứng, đầu ngón tay cô gái đã gảy nhẹ lên túi áo hắn, phát ra tiếng "băng" nhỏ.
Cô nhíu chiếc mũi xinh xắn, chu môi, giọng đầy ghét bỏ: "Không thoải mái chút nào! Cấn chết đi được!"
Thẩm Nguyên: "..."
Rốt cuộc ai không cho tớ tháo túi sách?
Lê Tri cằn nhằn xong, hơi nghiêng người ra sau, bước nửa bước lùi lại để thoát khỏi vòng tay không thoải mái này.
Trong khoảnh khắc, Thẩm Nguyên hành động!
Như thể đã đoán trước, hắn chớp lấy khe hở, tay như đã luyện tập ngàn lần, đột ngột kéo mạnh quai túi.
Chiếc túi vải vướng víu cùng tiếng "soạt" ma sát và tiếng kim loại khóa kéo va chạm nhẹ nhàng rơi xuống đất!
Lê Tri chỉ cảm thấy một bóng đen vụt qua trước mắt, chưa kịp phản ứng thì khoảng cách nửa bước vừa tạo ra đã biến mất!
Bàn tay bỏ trống của Thẩm Nguyên như gọng kìm siết chặt eo nàng, tay kia nắm chặt, dùng sức kéo!
Tiếng kinh hô của cô gái còn nghẹn trong cổ họng, cả người không chút kháng cự bị kéo trở lại vòng tay hắn
Lần này, không còn bất cứ trở ngại nào.
Thân hình rắn rỏi mà ấm áp của chàng trai truyền tới, bao bọc nàng kín không kẽ hở.
Đó là một sự ấm áp có chút mạnh mẽ, xua tan đi sự khó chịu do chiếc túi sách gây ra.
Lê Tri cả người đâm vào ngực hắn, mùi hương sạch sẽ đặc trưng của chàng trai ập vào mặt, khiến đầu óc nàng choáng váng.
Từ trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười nhẹ mang theo sự đắc ý và tinh ranh, làm màng nhĩ nàng rung lên.
Thẩm Nguyên hơi cúi người, cằm cọ vào đỉnh đầu nàng, giọng nói ngậm ý cười sát bên tai nàng:
"Ây, không còn túi sách nữa rồi..."
Hắn siết chặt vòng tay, ép nàng càng sát vào mình, như muốn truyền cảm giác thân mật này vào tận xương tủy.