Thẩm Nguyên nhìn cô thiếu nữ ngoan ngoãn ngồi trước mặt, giữa làn hơi nước mờ ảo. Hắn cũng ngồi xổm ^~ ^ ^ ` ^% .# ^* `. xuống bên chân nàng, bất giác cong môi cười.
“Lê Bảo, em nhìn xem chúng ta như này…”
Hắn ngập ngừng, lòng bàn tay khẽ vuốt ve mắt cá chân vừa được rửa sạch của nàng, đáy mắt ánh lên vẻ tinh nghịch.
“Có giống mấy quảng cáo hồi xưa trên TV không? Có thằng bé bưng chậu nước…”
Lời còn chưa dứt, ánh mắt có phần mơ màng của Lê Tri bỗng chốc trở nên sắc bén!
Một luồng hơi nóng mạnh mẽ hơn cả vòi hoa sen xộc thằng lên đỉnh đầu, khiến gương mặt nàng trong nháy mắt nóng bừng đến kinh người!
Hình ảnh ấy quá quen thuộc – dưới ánh đèn lờ mờ, cậu bé bưng chậu nước, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ, nghiêm túc nói với mẹ một câu:
“Mụ mụ, rửa chân.”
Nàng thậm chí có thể hình dung ra thần thái của cậu diễn viên nhí năm nào!
Câu thoại ấy như có ma lực, nổ tung trong đầu Lê Tri, xua tan mọi ngượng ngùng, bối rối.
Một giây sau, nàng giật mình rụt chân lại, như thể bị nước sôi đội vào.
“Thẩm! Nguyên! Anh muốn chết à!”
Thẩm Nguyên bật cười trước phản ứng dữ dội của nàng, bờ vai rung lên theo tiếng cười.
Hắn thấy Lê Tri giận dỗi định đá mình, vội vàng đưa tay giữ chặt mắt cá chân nàng.
“Được rồi, được rồi, em đừng giận, anh không đùa nữa!”
Làn da ấm áp lọt vào lòng bàn tay hắn, vừa mịn màng vừa trơn láng.
“Đừng giận mà Lê Bảo,” hắn dịu giọng, lòng bàn tay khẽ vuốt ve hõm mắt cá chân mềm mại của nàng, như để xoa dịu.
“Chân em còn ướt kìa, coi chừng cảm lạnh đấy.”
Lê Tri bị hắn giữ chặt mắt cá chân, không rút chân ra được. Nghe hắn nhắc đến chuyện cảm mạo, nàng vẫn hậm hực, lầm bầm: “Không phải tại anh hết à! Tại cái quảng cáo chết tiệt của anh…”
“Đúng đúng đúng, lỗi của anh, lỗi của anh.” Thẩm Nguyên ngoan ngoãn nhận lỗi, tay còn lại lấy chiếc khăn mặt khô mềm mại trên kệ bên cạnh.
Hắn nhẹ nhàng áp chiếc khăn rộng lên bàn chân ửng hồng vì hơi nước của nàng.
Chiếc khăn ấm áp mang theo hương xà phòng quen thuộc, thoang thoảng trên người Thẩm Nguyên.
Hắn ân cần dùng khăn mặt bao trùm lấy bàn chân nhỏ nhắn, từ lòng bàn chân đến mu bàn chân, rồi đến những ngón chân tròn trịa đáng yêu và kẽ chân còn đọng nước, cẩn thận thấm khô.
Cảm giác mềm mại, ấm áp từ lòng bàn chân lan tỏa, xoa dịu sự xấu hổ vì trò đùa của Thẩm Nguyên.
Bàn chân được che chở, ấm áp dễ chịu, hơi nước và cảm giác khó chịu hoàn toàn biến mất.
: é ¬ . x ^/ ` ~ La ^. ^ z ^% ` + " 7+ TÔ: KT, “Xong rồi.” Hắn bỏ khăn mặt xuống, nhìn kỹ, xác nhận không còn sót vết nước nào, lúc này mới hài lòng ngẩng đầu.
Lê Tri nhìn ánh mắt chuyên chú của hắn, mọi khó chịu trong lòng tan biến, chỉ cảm thấy chân ấm áp, thoải mái, chẳng muốn động đậy.
Lúc này, Thẩm Nguyên đã tiện tay treo chiếc khăn mặt đã dùng lên kệ. Không đợi Lê Tri kịp phản ứng, hắn lại xoay người, luồn tay qua đầu gối và sau lưng nàng.
“A!” Lê Tri khẽ kinh ngạc thốt lên.
Một giây sau, thân thể nàng rời khỏi chiếc bồn cầu lạnh lẽo, được Thẩm Nguyên vững vàng bế lên.
Hai tay Lê Tri ôm lấy cổ hắn, gương mặt lại ửng hồng vì được ôm, nhưng không giãy giụa.
Thẩm Nguyên cúi đầu nhìn nụ cười gần trong gang tấc của nàng, đáy mắt ngập tràn vẻ ôn nhu.
Vừa rồi còn chút bối rối, xấu hổ và sự chăm sóc tỉ mỉ ấm áp, giờ phút này đều hóa thành sự an tâm tĩnh lặng bao quanh cả hai.
Nàng thậm chí có chút buồn ngủ, khẽ tựa đầu lên bờ vai rộng lớn của hắn, ngoan ngoãn như chú chim mỏi mệt tìm về tổ ấm.
Thẩm Nguyên cảm nhận được sức nặng trên vai và sự mềm mại của mái tóc, vòng tay càng thêm siết chặt.
Hắn ôm nàng, trở lại thế giới nhỏ bé thuộc về cả hai.
Tấm rèm dày ngăn cách phần lớn ánh sáng bên ngoài, trong phòng tia sáng dịu dàng mà mờ ảo.
Thẩm Nguyên bước đến bên giường, đặt cô thiếu nữ trong lòng xuống chiếc giường mềm mại có phần lộn xộn.
Chiếc chăn lông lún xuống đón nàng trở về.
Lê Tri dường như mềm nhũn ra trên chiếc giường êm ái, nàng khẽ cuộn tròn người lại.
Nhưng một luồng hơi lạnh bất chợt luồn lên đùi khiến nàng vô thức khép hai chân lại.
Trong phòng tuy ấm áp, nhưng làn da trần vẫn cảm nhận được chút lạnh lẽo.
“Ư…” Nàng khẽ rên một tiếng, nũng nịu nhìn Thẩm Nguyên đang ngồi bên giường.
“Thẩm Nguyên…”
Thẩm Nguyên đang cúi đầu nhìn nàng cuộn mình ngoan ngoãn, nghe vậy ngước mắt: “Ừ?”
“Chân hơi lạnh.”
Lê Tri vô thức nhéo mép chăn bên cạnh, ánh mắt liếc nhìn chiếc quần nhung ống rộng màu nâu ấm áp bị hắn cởi ra, không biết từ lúc nào đã được Thẩm Nguyên đặt trên đầu ghế.
“Mặc quần…”
Giọng thiếu nữ mang vẻ đương nhiên.
Thẩm Nguyên nhìn theo ánh mắt của nàng, hiểu ý, “à” một tiếng, trên mặt bất giác nở một nụ cười.
Hắn đứng dậy đi đến bên ghế, nhặt chiếc quần mềm mại lên.
Quần cầm trên tay, mang theo cảm giác nặng trịch đặc trưng của nhung và hương thơm thoang thoảng còn vương trên người thiếu nữ.
Hắn trở lại bên giường, đưa quần tới: “Này.”
Lê Tri nhìn chiếc quần trước mặt, không đưa tay nhận.
Nàng hơi ngẩng mặt lên nhìn hắn, trong mắt thoáng qua tia tinh nghịch, chút ngượng ngùng và ngang bướng, giọng nói càng thêm mềm mại:
“Anh mặc... Anh giúp em mặc.”
Bàn tay cầm quần của Thẩm Nguyên khựng lại, đối diện với đôi mắt ngậm ý chờ mong lại giấu chút ý đồ xấu của nàng.
Không khí tĩnh lặng trong giây lát, dưới ánh sáng mờ ảo, bầu không khí dường như trở nên đặc quánh mập mờ.
Vài giây im lặng trôi qua, khóe miệng Thẩm Nguyên càng thêm cong lên.
“Được thôi.”
Hắn trầm giọng đáp, giọng nói có chút khàn khàn.
Thẩm Nguyên quỳ một gối bên giường, ngón tay nắm lấy cạp quần nhung ống rộng màu nâu ấm áp.
Hắn nâng mắt cá chân Lê Tri lên, dẫn mũi chân nàng dò vào ống quần rộng rãi.
Làn da thiếu nữ trơn láng hơi lạnh, chạm vào lòng bàn tay ấm áp của hắn, các ngón chân của Lê Tri khẽ cuộn tròn lại khi bị hắn nắm chặt.
Vải quần mềm mại lướt nhẹ qua bắp chân, bao trùm lấy làn da thiếu nữ.
Bàn tay Thẩm Nguyên dọc theo ống quần, ân cần vuốt ve từ dưới lên trên, đảm bảo vải vóc thăng thớm, không một nếp nhăn nào cấn vào da nàng.
Khi quần được kéo lên đến bắp đùi, Lê Tri hơi nhấc eo lên.