Lâ Tri bế xốc Nháo Nháo lên.
Tiểu gia hỏa không hề giãy giụa, ngoan ngoãn nằm trong tay nàng, tò mò ngẩng đầu nhìn.
Lê Tri ngước khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn lên nhìn Thẩm Nguyên, đôi mắt sáng long lanh như chứa cả bầu trời sao.
“Lại đây!” Giọng nói của nàng giòn tan, mang theo chút mệnh lệnh không cho phép từ chối.
“Chúng ta cùng bé mèo Kitty chụp một tấm ảnh gia đình nào!”
Âm cuối hơi vếnh lên, mang theo nét ngang bướng và sự tự tin đặc trưng của thiếu nữ.
Đôi chân nhỏ được bao bọc trong chiếc quần tất trắng tinh thậm chí còn khẽ đung đưa vì vội vàng.
“Được thôi ~”
Thẩm Nguyên nhìn vẻ mặt hớn hở pha chút bá đạo đáng yêu của nàng, đáy mắt ngập tràn ý cười dịu dàng.
Hầu như không chút do dự, anh kéo dài giọng, đáp lời đầy ý cười.
Anh đứng dậy khỏi bàn đọc sách, sải bước chân dài, nhẹ nhàng đi về phía cô gái đang tựa sát vào con mèo và ánh đèn bên giường.
Đến trước mặt Lê Tri, anh hơi nghiêng người, không vội nhận Nháo Nháo từ trong ngực cô, mà ánh mắt lại dừng trên thân ảnh trắng muốt như đám mây nhỏ đang ngồi xổm yên tĩnh trên giường.
“Tam Canh đến đây, cho ba ba ôm một cái nào.”
Anh khẽ gọi, giọng nói không giấu nổi sự cưng chiều.
Cánh tay rắn chắc của chàng trai vươn về phía Tam Canh.
Tam Canh ngước đôi mắt to tròn lên, con ngươi màu hổ phách dưới ánh đèn chiếu rọi bóng dáng Thẩm Nguyên đang đến gần, nó dường như đã xác nhận sự an toàn nên không hề trốn tránh.
Thân hình ngắn ngủn, xù xì khẽ nhúc nhích, coi như đáp lại.
Bàn tay Thẩm Nguyên vững vàng đặt lên lưng mèo con mượt mà, nhẹ nhàng bế thân hình nhỏ bé xù xì đó lên khỏi giường.
Tam Canh ngoan ngoãn rúc vào lòng anh, chỉ có một đoạn chóp đuôi xù xì khẽ lay động giữa khuỷu tay rắn chắc của chàng trai, hơi ấm cơ thể xuyên qua lớp lông tơ mềm mại truyền đến cánh tay anh.
Lúc này, một tay Thẩm Nguyên vững vàng ôm Tam Canh, ánh mắt dịu dàng nhìn xuống Nháo Nháo trong lòng Lê Tri.
Ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa, bao trùm lấy họ cùng hai chú mèo Kitty trắng muốt trong căn phòng ấm áp này.
Lê Tri dùng bàn tay còn lại nhẹ nhàng vuốt lại bộ lông có chút xộc xệch của Nháo Nháo do bị ôm, đảm bảo tiểu gia hỏa cũng phải thật xinh đẹp trong khung hình.
Nàng ngẩng đầu, mang theo ánh mắt đầy mong chờ, nở một nụ cười rạng rỡ với Thẩm Nguyên, nụ cười thuần khiết và dịu dàng, thể hiện sự trân trọng khoảnh khắc này.
Thẩm Nguyên nhận được ánh mắt lấp lánh cùng lời thúc giục im lặng của nàng, khóe miệng cong lên ý cười sâu hơn.
Anh nhanh chóng thò tay vào túi quần, thuần thục lấy điện thoại di động ra.
Ngón cái khẽ chạm mở khóa, ánh sáng nhạt từ màn hình hắt lên những ngón tay thon dài và đôi mắt ấm áp của anh.
“Chuẩn bị xong chưa, Lê Bảo?” Thẩm Nguyên khẽ hỏi, giọng nói không giấu nổi sự dịu dàng và mong đợi.
Anh ôm chặt Tam Canh trong khuỷu tay, đảm bảo nó thoải mái nằm gọn trong đó.
Lê Tri lập tức hiểu ý, vòng tay ôm Nháo Nháo cũng siết chặt hơn một chút, để khuôn mặt của tiểu gia hỏa hướng rõ hơn về phía ống kính.
Nàng thẳng lưng, khuôn mặt hơi nghiêng về phía Thẩm Nguyên, khóe môi cong lên đường cong tươi tắn như đóa sơn chi đang nở rộ.
Trên màn hình là hình ảnh camera trước đang dừng lại.
Bờ vai rộng lớn của Thẩm Nguyên chiếm một nửa khung hình, anh hơi nghiêng đầu, cằm nhẹ nhàng tựa vào đỉnh đầu đen nhánh của Lê Tri, khóe môi nở nụ cười mãn nguyện và lưu luyến.
Lê Tri nép vào người anh, khuôn mặt tinh xảo ửng hồng hạnh phúc, đôi mắt cong thành vầng trăng non trong trẻo, trong lòng ôm Nháo Nháo đang tò mò nhìn xung quanh.
Còn trong vòng tay Thẩm Nguyên, Tam Canh yên tĩnh, điềm đạm như một đám mây mềm mại, nó dường như cũng cảm nhận được sự khác biệt của bầu không khí, đôi mắt tròn xoe hơi mở to, trong veo phản chiếu ánh sáng từ màn hình.
Giữa hai người, hai sinh mệnh nhỏ bé xù xì tạo thành trung tâm mềm mại nhất của bức tranh.
“Tách!” Một tiếng màn trập nhỏ bé vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng.
Ánh sáng trắng lóe lên trên màn hình điện thoại, ghi lại chân thực khoảnh khắc vĩnh hằng này.
Ánh đèn vàng ấm áp, những thân thể kề sát bên nhau, hai khuôn mặt ngập tràn tình ý, cùng hai sinh mệnh trắng muốt, mềm mại đang được trân trọng ôm ấp.
Đây là "gia đình nhỏ" của họ vào đêm ba mươi Tết năm nay, có được tấm "ảnh gia đình" hoàn chỉnh đầu tiên.
Ánh đèn flash vụt tắt, căn phòng lại một lần nữa được bao phủ trong ánh sáng ấm áp, dịu dàng.
Thẩm Nguyên không vội rời điện thoại, đầu ngón tay lướt nhẹ trên màn hình để hoàn thành việc lưu ảnh.
Anh cúi mắt, nhìn đôi má lúm đồng tiền vẫn nở nụ cười rạng rỡ của cô gái trong lòng, lại nhìn khoảnh khắc hoàn mỹ được ghi lại trên màn hình, dường như ngay cả những hạt bụi nhỏ bé trôi nổi trong không khí cũng nhuốm vẻ ngọt ngào.
"Chụp thêm mấy tấm nữa nhé?" Thẩm Nguyên hỏi.
Ánh mắt Lê Tri long lanh, khóe môi nở nụ cười với đôi má lúm đồng tiền sâu hơn. Nàng nhẹ nhàng gật đầu, trong mắt tràn đầy vẻ hân hoan: "Được ạ!"
Nàng lập tức hành động, ôm Nháo Nháo lên cao hơn một chút, điều chỉnh tư thế để khuôn mặt xù xì của nó có thể cọ vào cằm mình.
"Nháo Nháo ngoan, nhìn vào màn hình nào ~ Mẹ ôm con chặt hơn một chút.”
Nàng dùng má thân mật cọ vào đầu mèo con, trêu cho tiểu gia hỏa thoải mái "gừ gừ" vài tiếng.
Nhìn thấy động tác của Lê Tri, Thẩm Nguyên cũng hiểu ý cười phối hợp.
Anh khẽ xoay người, điều chỉnh vị trí của Tam Canh trong khuỷu tay, để nó nằm yên ổn hơn trên cánh tay vững chắc của mình.
Tam Canh dường như bị sự dịch chuyển nhỏ này làm phiền, ngẩng đầu, đôi mắt to tròn hoang mang nhìn Thẩm Nguyên ở ngay gần.
Hai người chụp rất nhiều ảnh cùng với mèo, có những kiểu tạo dáng tỉnh nghịch, cũng có những khoảnh khắc thân mật.
Lê Tri hết ôm Tam Canh lại ôm Nháo Nháo.
Cho đến khi Thẩm Nguyên lại một lần nữa đưa màn hình điện thoại nhắm vào Tam Canh đang ngoan ngoãn trong lòng, chú mèo Kitty dường như cuối cùng cũng bị sự "loay hoay" không ngừng này làm hao mòn hết sự kiên nhẫn.
"Meo ô ——"
Một tiếng kêu mềm mại mang theo chút phản kháng vang lên, Tam Canh đang điều chỉnh tư thế trong vòng tay Thẩm Nguyên đột nhiên đạp bốn chân nhỏ, không yên phận vặn vẹo trong khuỷu tay anh.
Bàn chân hồng hào giẫm lên cánh tay Thẩm Nguyên, cố gắng thoát khỏi vòng ôm.
"Ấy? Tam Canh?"
Thẩm Nguyên vừa định bấm máy, bị sự giãy giụa đột ngột của tiểu gia hỏa làm cho sững sờ, vô ý thức muốn ôm chặt hơn để trấn an, động tác lại có vẻ hơi vụng về.
Gần như đồng thời, Nháo Nháo vẫn luôn nằm trong lòng Lê Tri dường như nhận được tín hiệu, thân hình nhỏ bé bỗng nhiên bật ra!
Nó dùng chân sau đạp mạnh vào bụng Lê Tri để lấy lực, chiếc đuôi mềm mại vẽ một đường vòng cung vui sướng trên không trung, như một quả bóng tuyết nhỏ được phóng ra.
"Vút" một tiếng, Nháo Nháo khéo léo trượt khỏi vòng tay đột nhiên buông lỏng của Lê Trị, nhẹ nhàng rơi xuống tấm chăn mềm mại.