Đầu ngón tay Thẩm Nguyên lướt trên màn hình, ánh mắt chăm chú lướt qua từng bức ảnh, như thể đang tìm kiếm một câu từ hoàn hảo nhất để ghép với chúng.
Sự nghiêm túc ấy cứ như thể đang viết bài luận cho kỳ thi đại học.
"Vừa dứt lời," Lê Tri nghiêng đầu, chồm qua cánh tay Thẩm Nguyên.
Đôi mắt trong veo của cô ánh lên vẻ tinh nghịch, nhanh tay chộp lấy tay áo Thẩm Nguyên.
"Ê, gửi cho em!"
Giọng Lê Tri trong trẻo, pha chút bá đạo khó nhận ra.
"Ảnh chụp đều gửi cho em! Em chọn! Văn án em nghĩ! Em đảm bảo sẽ chọn được cái hay hơn anh cả trăm lần!"
Trong bóng đêm, vành tai cô gái ửng hồng, nhưng ánh mắt lại tràn đầy tự tin và hưng phấn.
"Đảm bảo khiến người ta khóc thét!"
Thẩm Nguyên ngẩn người: "Ai khóc?"
Đang mải mê ngắm nghía "tuyệt tác nghệ thuật” của mình, Dương Dĩ Thủy bỗng chộp được chữ "khóc", tai đựng lên ngay lập tức, mắt sáng như đèn pha, chiếu thăng về phía Thẩm Nguyên.
"Chờ đã!"
Cô bước nhanh chen vào giữa hai người, ánh mắt dò xét khuôn mặt Thẩm Nguyên, vẻ mặt như thể vừa khám phá ra một lục địa mới.
"Khóc? Ai khóc? Thẩm Nguyên, cậu khóc?!"
Cô nàng như phát hiện ra bí mật động trời, âm lượng tăng vọt, sự hiếu kỳ lộ rõ, không hề che giấu.
"Khóc khi nào? Vì sao khóc? Mau kể mau kể!”
Dương Dĩ Thủy hào hứng thúc khuỷu tay vào người Thẩm Nguyên, ngọn lửa bát quái bùng cháy dữ dội.
"Lúc công khai thì cảm động? Hay là hai người lén lút làm gì bị Lê Bảo nhà ta cảm động đến khóc? Ôi trời ơi! Chuyện vui lớn như vậy... khụ, chuyện quan trọng như vậy mà giờ tớ mới biết!"
Triệu Việt Dương cũng bị khơi dậy hứng thú, lập tức xích lại gần thêm mấy phần, mắt lóe lên tia "cầu vạch trần".
"Đúng đó anh! Anh khóc gì kể em nghe với!"
Khuôn mặt tuấn tú của Thẩm Nguyên chợt tối sầm, tâm trạng vưi vẻ vừa rồi ngắm ảnh chụp phút chốc bị sự lúng túng bao trùm.
Anh vội liếc nhìn Lê Tri, gò má cô ửng hồng, mắt ánh lên vẻ tinh nghịch nhìn anh, rõ ràng là đang nhớ lại cảnh anh rơi lệ ở phòng học ngày hôm đó.
"Xí!" Thẩm Nguyên bực mình giơ tay gõ nhẹ lên trán Dương Dĩ Thủy.
"Ít ồn ào thôi! Không có chuyện gì hết!"
Tiếp đó, anh đẩy Triệu Việt Dương ra, cậu nhóc gần như dí sát mặt vào anh.
“Trẻ con ranh, hỏi han vớ vấn!”
Giọng Thẩm Nguyên có chút thẹn quá hóa giận.
"Ngao!"
Dương Dĩ Thủy ôm trán, bất mãn lầm bầm: "Kể một chút thì sao? Chia sẻ 'quá trình trưởng thành' của cậu thôi mà! Tớ đây còn giúp cậu phân tích biến động tâm lý nữa chứ..."
"Đi đi đi!"
Thẩm Nguyên xua tay đuổi người, mong xua tan cái cảnh tượng khiến anh đau đầu này.
"Hai người, ai làm gì thì làm đi! Trời lạnh thế này, về nhà bật điều hòa sưởi ấm đi!"
Hình như anh muốn dùng hành động để tách hai cái bóng đèn này ra.
Dương Dĩ Thủy nhanh nhẹn lùi lại một bước, tránh khỏi cái xua tay của Thẩm Nguyên, bĩu môi, kéo dài giọng.
"À... keo kiệt! Nhỏ mọn!"
Cô vừa lắc đầu, vừa nhìn Thẩm Nguyên bằng ánh mắt kiểu "loại người như cậu tớ gặp nhiều rồi".
"Khóc thì cứ nhận đi, có gì mà không dám thừa nhận? Tớ cũng không chê cười cậu đâu... Cùng lắm thì lần sau họp phụ huynh tớ kể với mẹ cậu thôi. Xí, giấu kín như bưng, đồ quỷ keo kiệt Thẩm Nguyên!"
Dương Dĩ Thủy ngoài miệng vẫn còn phàn nàn, nhưng nhìn đôi tiểu tình nhân một người che miệng cười trộm, một người giả vờ dữ dằn đuổi người, cô cũng không nhịn được mà bật cười.
Cô lôi kéo Triệu Việt Dương còn muốn "giãy giụa", hướng phía chiếc xe đỗ không xa đi đến, vừa đi vừa vọng về phía bóng lưng Thẩm Nguyên.
"Được được được, không làm phiền hai người nữa! Về thế giới riêng của hai người đi thôi! Lát nhớ mời tớ uống trà sữa đó nha! Triệu Việt Dương, đi thôi! Về nhà kể với mợ ba chuyện Thẩm Nguyên khóc!"
"Dạ dạ dại”
Khi đại biểu tỷ mang theo tiểu biểu đệ rời đi, đêm đông dường như lập tức trở lại vẻ yên tĩnh vốn có.
Từ xa vọng lại tiếng pháo lẻ tẻ từ các xóm thôn.
Thẩm Nguyên thở phào, bất đắc dĩ liếc nhìn bóng xe rời đi, cúi đầu nhìn Lê Tri đang vụng trộm mỉm cười trong lòng mình.
Trên bầu trời đêm, đóa pháo hoa cuối cùng nở rộ, ánh sáng kim lấp lánh chiếu xuống vành tai ửng đỏ của chàng trai và đáy mắt tinh nghịch của cô gái.
Gió thổi qua thân ảnh hai người đang ôm nhau, Lê Tri vùi mặt sâu hơn vào cổ ấm áp của Thẩm Nguyên, hấp thụ hơi ấm từ đối phương.
Trong không khí còn vương lại mùi khói thuốc súng nhàn nhạt, giờ phút này dường như cũng nhiễm lên hương vị ngọt ngào.
Vòng tay Thẩm Nguyên ôm Lê Tri càng thêm chặt.
Anh cúi đầu, giọng nói trong bóng đêm tĩnh lặng trở nên trầm thấp và dịu dàng lạ thường, mang theo một tia mong chờ khó nhận ra: "Đi thôi?"
Lê Tri ngước mắt nhìn anh, trong mắt vẫn còn ý cười, sự ngượng ngùng do Dương Dĩ Thủy trêu chọc vẫn chưa tan hết.
Cô khẽ đáp: "Ừm."
Thẩm Nguyên nắm lấy tay cô, mười ngón đan chặt.
Hơi ấm từ lòng bàn tay nhanh chóng xua tan đi cái lạnh của gió đêm, anh giữ chặt những ngón tay cô trong lòng bàn tay mình.
Họ không đi về phía bãi đất trống đầy khói tàn, cũng không đi dạo trên những con đường nhỏ trong thôn.
Thẩm Nguyên nắm tay Lê Tri, bước chân hướng thẳng về phía khu nhà nhỏ của mình.
Ánh đèn sáng trưng từ nhà Lê gia hắt xuống phía sau họ, tạo thành những bóng dài màu vàng ấm áp.
"Ấy!"
Lê Tri bị kéo đi vài bước, khựng lại, nhẹ nhàng kéo tay Thẩm Nguyên lại, nghi hoặc hỏi: "Đi đâu thế?"
Cô hất cằm về phía hướng chân Thẩm Nguyên đang đi.
Đó là ánh đèn ấm áp hắt ra từ nhà Thẩm gia, hiển nhiên, người lớn nhà Thẩm Nguyên vẫn còn đang trò chuyện vui vẻ.
Thẩm Nguyên không dừng bước, chỉ nghiêng đầu nhìn Lê Tri, khóe miệng cong lên một nụ cười ranh mãnh nhưng lại vô cùng tự nhiên.
"Về nhà."
Lê Tri ngẩn người.
Về nhà?
Thanh âm "về nhà" ấy quá đỗi tự nhiên, khiến nhịp tim Lê Tri hẫng một nhịp.
Cô ngẩng đầu nhìn khuôn mặt góc cạnh của Thấm Nguyên, đôi mắt sáng ngời trong màn đêm chiếu rọi ánh đèn lấp lánh từ xóm thôn xa xăm.
Về nhà?
Về nhà nào?
Là căn nhà của ông bà anh, chỉ cách vài bước chân, đèn đuốc sáng trưng?
Hay là xa hơn một chút, căn nhà của ông bà ngoại mà cô vừa mới hùng hổ đóng sầm cửa? Hoặc giả thuyết...
Ý nghĩ này khiến gò má cô nóng bừng.
Chẳng lẽ "nhà" mà anh nói là...
Cái không gian chỉ thuộc về Thẩm Nguyên?
Người lớn ba mươi tuổi đầu đều ở bên ngoài cả, mà anh đã vội vàng như vậy rồi sao?!
Những suy nghĩ hỗn loạn ùa về, cảm giác ngượng ngùng vì bị người lớn trêu chọc dường như vẫn chưa tan hết, lại một lần nữa trỗi dậy bởi một từ ngữ mập mờ này.
Những ngón tay thon dài của cô vô thức cuộn tròn trong lòng bàn tay ấm áp của Thẩm Nguyên.