Y thức chầm chậm nổi lên, như thể vừa trồi lên từ đáy một dòng suối nước nóng.
Lê Tri tỉnh giấc vì một cảm giác kỳ lạ đè nén cùng hơi nóng.
Ánh nắng buổi sáng mùa đông xuyên qua khe hở của rèm cửa, xiên xẹo hắt vào phòng, mang theo chút ấm áp uể oải của buổi chiều.
Những tia sáng dịu dàng phủ lên đôi mắt nhắm nghiền, tạo nên một vầng đỏ ửng mờ ảo.
Đầu tiên là thính giác.
Tiếng tim đập đều đặn, mạnh mẽ dán vào màng nhĩ, từng nhịp, trầm ấm và chân thật, như thể là điểm tựa vững chắc nhất.
Ngay sau đó, là tiếng hít thở rõ ràng và kéo dài hơn, mang theo hơi thở mát lạnh đặc trưng của tuổi trẻ, đều đều phả vào đỉnh đầu và thái dương cô.
Rồi đến xúc giác.
Nơi gò má tựa vào không phải là chiếc gối mềm mại, mát lạnh như trong tưởng tượng, mà là lớp vải áo ấm áp.
Hơi thở ấm nóng xuyên qua lớp áo len mỏng manh, khiến gò má Lê Tri nóng bừng.
Một cánh tay nặng trịch vòng qua eo cô.
Không phải là cái ôm siết chặt, trói buộc, mà mang theo một thứ trọng lượng khẳng định sự tồn tại và cảm giác chiếm hữu, giữ cô vững vàng trong lồng ngực ấm áp, kiên cố.
Thân thể cô gần như hoàn toàn khít vào lồng ngực đối phương, gò má dán chặt vào lồng ngực rộng lớn của chàng trai, một chân cũng chạm vào đầu gối co lại của anh.
Và bàn tay cô còn cảm nhận được một mảng da thịt ấm áp.
Dưới hàng mi, đôi mắt nhẹ nhàng đảo vài vòng, Lê Tri cuối cùng cũng mở mắt.
Điều đầu tiên cô thấy là yết hầu và đường cằm trôi chảy của Thẩm Nguyên, ở khoảng cách rất gần.
Từ góc độ này, cô chỉ có thể nhìn thấy đôi môi khẽ mím và chiếc mũi hơi phập phồng của anh.
Trái tim cô như bị một vật gì đó khẽ chạm vào, lập tức tăng tốc, đập thình thịch vào lồng ngực, dường như muốn thoát ra khỏi khoảng cách gắn liền với lồng ngực ấm áp kia.
Cô hoàn toàn tỉnh táo trong khoảnh khắc!
Ký ức trước khi ngủ ùa về như thủy triều.
Từ việc sát lại gần để điều chỉnh tư thế, đến đần dần thả lỏng và ngủ say... Vậy mà, cô cứ thế ngủ thiếp đi?!
Và còn ngủ trong vòng tay của Thẩm Nguyên?!
Nhiệt độ trên mặt đột nhiên tăng vọt, cơ thể theo phản xạ muốn bật dậy.
Nhưng cánh tay vòng qua eo cô dường như có ý thức riêng, siết chặt hơn một chút khi cô vừa động đậy, những đường cơ bắp trên cánh tay căng lên dưới lớp vải áo.
"Ưm..."
Một tiếng rên khẽ trầm thấp từ phía trên đầu vọng xuống.
Cằm Thẩm Nguyên vô thức cọ xát vào đỉnh đầu mềm mại của cô, cánh tay lại càng siết chặt, vùi cô sâu hơn vào trong ngực.
Phản ứng bản năng vô thức này khiến toàn thân Lê Tri cứng đờ, đến cả giãy giụa cũng quên, chỉ cảm thấy vành tai nóng bừng như muốn bốc cháy.
Cô không dám động nữa, chỉ có thể nín thở, cố gắng thu mình lại nhỏ hơn một chút, gò má bị ép chặt hơn, dán vào vị trí trái tim anh, rung động khiến cô tâm hoảng ý loạn.
Cô cẩn thận liếc mắt, nhìn về phía khuôn mặt vẫn còn đang say ngủ của Thẩm Nguyên.
Chàng trai nhắm mắt, khóe môi đường như mang theo một đường cong buông lỏng, ngủ rất ngon.
Không còn vẻ ngông cuồng, bất cần thường ngày, không còn sự nóng bỏng và đắc ý khi tỉnh táo, Thẩm Nguyên lúc này không còn những góc cạnh, chỉ còn lại sự điềm tĩnh thuần túy.
Ánh nắng vẽ nên những đường nét tuấn tú trên khuôn mặt anh một cách rõ ràng và dịu dàng đến lạ.
Nhịp tim Lê Tri trong khoảnh khắc đó, kỳ lạ thay, dần dần trùng khớp với nhịp tim trầm ổn bên tai.
Một sự ngượng ngùng lớn lao và một dòng nước ấm áp khó tả đan xen nhau xộc lên não, dường như muốn nhấn chìm cô.
Cô... cứ thế nằm trong vòng tay anh, ngủ ròng rã... hơn nửa buổi sáng?II
Con mèo trên giường dường như bị động tĩnh của Lê Tri làm phiền, lười biếng ngẩng đầu, đôi mắt mèo xinh đẹp nhìn sang.
Nhìn thấy hai người đang ôm nhau trên giường, nó mang theo một chút bình tĩnh quen thuộc, rồi lại cúi đầu xuống, tiếp tục cuộn tròn ngủ gật.
Lê Tri chỉ cảm thấy hơi nóng trên mặt lan xuống cổ, thậm chí cảm giác chỗ dấu "ô mai" anh để lại cũng đang nóng lên.
Cô muốn lập tức trốn thoát, thoát khỏi cái ôm nghẹt thở này, nhưng lại bị một thứ mềm mại và luyến tiếc khó hiểu ngăn cản.
Cuối cùng, cô chỉ dám rất khẽ, từ trong kẽ răng bật ra một tiếng nghẹn ngào vừa thẹn vừa giận:
"Xú Sa Tệ... Ghìm chết ta..."
Âm thanh nhỏ xíu nghẹn ngào như lông vũ phất qua ý thức của Thẩm Nguyên.
Cánh tay vòng qua eo Lê Tri phản ứng trước cả bộ não tỉnh táo.
Cánh tay vô thức siết lại mấy phần, gần như bá đạo muốn vùi thân thể mềm mại đang cố gắng lặng lẽ trốn thoát sâu hơn vào trong ngực, cằm tì lên đỉnh đầu cô cọ xát.
Trên định đầu truyền đến một tiếng lẩấm bẩm mang theo buồn ngủ nồng đậm: “Ngô... Đừng nhúc nhích..."
Thanh âm trầm thấp khàn khàn, như được phủ một lớp sa mỏng lười biếng, là giọng điệu đặc trưng khi chưa hoàn toàn tỉnh giấc.
Thân thể Lê Tri cứng đờ trong nháy mắt, đến cả hô hấp cũng ngừng lại.
Cô có thể cảm nhận được một cách rõ ràng sự rung động của lồng ngực anh, nhịp thở trầm ổn bị gián đoạn, rồi lại trở nên kéo dài, dường như chỉ một giây sau sẽ lại chìm vào giấc mộng đẹp.
Sau vài giây đồng hồ im lặng nghẹt thở, chiếc cằm nặng trịch tì trên đỉnh đầu cô khẽ giật giật, hơi thở ấm áp bắt đầu đều đặn phả vào xoáy tóc cô.
Cô hơi nghiêng đầu, cố gắng điều chỉnh cổ để bớt căng thăng, giúp hô hấp thông suốt hơn.
Hành động nhỏ bé của cô giống như chiếc lá cuối cùng rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng.
Nhịp điệu lồng ngực Thẩm Nguyên phập phồng đột nhiên thay đổi.
Một tiếng thở mang theo chút mờ mịt khi mới tỉnh giấc phả vào đỉnh đầu Lê Tri.
Tiếp đó, cánh tay đang ôm chặt lấy cô bỗng nhiên nới lỏng lực đạo, đốt ngón tay từ từ buông ra, không còn là gông cùm xiềng xích, mà biến thành một sự nâng đỡ nhẹ nhàng, lỏng lẻo.
Bàn tay vòng qua eo cô mang theo sự lười biếng của người mới tỉnh giấc đi chuyển lên trên, lòng bàn tay cách lớp áo len mềm mại, nhẹ nhàng vuốt ve phần da nhạy cảm giữa hai xương bả vai hơi nhô ra của cô.
Mang đến một trận tê dại nhỏ xíu.
"Ưn..."
Một âm tiết khó hiểu thoát ra từ cổ họng anh, mang theo sự mơ hồ của người mới tỉnh giấc và một cảm giác thỏa mãn khó nhận ra.
Lê Tri có thể cảm giác được chiếc cằm nặng trịch trên đỉnh đầu từ từ nâng lên một chút xíu.
Sau đó, hơi thở ấm áp của chàng trai lại một lần nữa vẩy xuống, lần này gần hơn, phả vào cổ cô.
Ánh mắt như có thực chất.
Cô có thể cảm nhận được ánh mắt ấy đang rơi vào gáy cô.
"Tê..."
Một tiếng hít vào khí gần như ngậm trong cổ họng truyền đến từ phía trên đầu.
Dường như là để bày tỏ sự kinh ngạc thầm lặng trước "chứng cứ phạm tội” rõ ràng kia.
Thẩm Nguyên chống người lên một chút, nửa khép hờ đôi mắt, ánh nhìn mơ hồ dần trở nên rõ ràng.