Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Lượt đọc: 10122 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 59
chương 59: : fuka cũng không có nói qua giáp trùng không cần học toán học

~ "Ôi giời ơi

Thẩm Nguyên đang ngủ trưa ngon giấc thì giật mình tỉnh giấc, hệt như người sắp chết bỗng dưng vùng dậy.

Tiếng động lớn khiến A Kiệt bên cạnh cũng tỉnh theo.

"Động đất à?" A Kiệt ngó nghiêng xung quanh, chẳng thấy gì khác thường, bèn ngủ tiếp.

Lê Tri nhíu mày nhìn Thẩm Nguyên: "Cậu làm gì đấy?"

Thẩm Nguyên vẫn chưa hết hồn kể lại: "Tớ vừa mơ thấy mình biến thành con gián bò trên đống sách toán! Kinh dị vãi, biến thành gián rồi vẫn phải giải toán!”

Khóe miệng Lê Tri giật giật: "Tớ khuyên cậu nên đọc « Biến Hình » của Kafka đi. Gregor biến thành bọ cánh cứng rồi lo lắng không giúp được gia đình kìa. Nên là, cậu lo cái hình hài làm gì, biến thành gián rồi còn tay mà khoanh trắc nghiệm không kìa."

"Phụt!"

A Kiệt đang gà gật buồn ngủ cũng tỉnh hẳn.

"Hai người đúng là cái đầu chứa toàn ý tưởng kì quái!"

Thẩm Nguyên cũng ngớ người, không ngờ Lê Tri lại nói ra một tràng như thế.

"Thảo nào ngữ văn cậu thi được 130 điểm. Tớ phục sát đất."

Đúng là không uổng công học văn.

Lê Tri cười ngọt ngào: "Quá khen rồi."

"Gregor biến thành bọ cánh cứng ít ra không phải học toán. Tớ mà biến thành gián chắc cũng chả bò ra khỏi cái không gian hình học này nổi."

Thẩm Nguyên lại nằm vật ra bàn, lấm bẩm: "Cậu bảo, cái râu gián của tớ vung vẩy thế kia liệu có vẽ được đường phụ chuẩn không?”

Lê Tri suy tư một lát, lấy bút chọc chọc tay Thẩm Nguyên.

"Fuka có bảo loài giáp xác không cần học toán đâu. Với cả gián có tận ba đôi chân cơ mà, người mình có một đôi thôi. Chứng tỏ là..."

Thẩm Nguyên ngẩng đầu: "Chứng tỏ gì?"

Lê Tri đẩy tờ giấy nháp qua, trên đó vẽ một con gián cầm ba cái bút.

"Chứng tỏ sau khi biến thân, hiệu suất học tập của cậu tăng gấp bal Tớ khuyên cậu nên đừng hình dạng người chỉnh phục cái không gian hình học này đi, không thì biến thành côn trùng lại bị ban trị sự toán học tóm đi làm cormpa sống đấy."

Lê Thiếu giơ ngón cái về phía Thẩm Nguyên.

Thẩm Nguyên nhìn bức vẽ con gián nguệch ngoạc, bật cười.

Hai người không phải lúc nào cũng hợp cạ nhau.

Lúc này, A Kiệt ngơ ngác giơ tay hỏi: "Ờm...lớp luyện thi tô đáp án cho gián có cần đăng ký không? Tớ có đường dây đấy."

Buổi chiều lên lớp, bài kiểm tra tuần lại được phát.

Nhìn chung, lần này Thẩm Nguyên làm bài tàm tạm.

Trừ tiếng Anh chưa có điểm, tổng điểm các môn còn lại đã là 463.

Tiếng Anh của Thẩm Nguyên dù tệ đến đâu cũng phải được trên 140, nên tổng kết lại thì lần này kiểm tra vẫn trên 600, giữ vững thân phận con người.

Chỉ là một vấn đề khác lại hiện ra trước mắt Thẩm Nguyên.

Độ khó của bài thi tháng chắc chắn cao hơn bài kiểm tra.

Liệu lần này thi tháng có đạt được 620 như đã huênh hoang không?

"Không chỉ toán, lý cũng là vấn đề. Cơ mà khối tự nhiên vẫn còn thời gian."

Thẩm Nguyên nhìn thời gian nhiệm vụ của mình.

Từ khi A Kiệt chuyển đến, thời gian nhiệm vụ cơ bản song hành với thời gian thực.

Cái miệng của A Kiệt đúng là linh nghiệm thật.

Một ngày ở trường tính ra cũng tầm 15 tiếng đồng hồ, Thẩm Nguyên ít nhất phải cày đến sáng thứ năm mới giải quyết được nhiệm vụ này.

Nói cách khác, cậu có một ngày để thích ứng với phần thưởng nhiệm vụ này.

"Mong là đủ."

Bữa tối vẫn ở quán cơm, A Kiệt không về nhà, bốn người lại kéo nhau đi quán cơm tìm đồ ăn chế biến.

"Ối giời ơil Hôm nay trúng mánh thật!”

Ở tầng một quán cơm, mấy người nghe thấy "tin vui" của A Trạch.

Mười phút sau, trong bát của bốn người có thêm món thịt heo xào dứa chua ngọt.

So với các món chế biến khác, thịt heo xào dứa chua ngọt hiển nhiên là mỹ vị tuyệt đối.

Đương nhiên, ngay cả trong những món ăn thông thường, nó vẫn rất ngon.

Nếu không thì Thẩm Nguyễn bọn họ cũng chăng ai mưa một phần làm gì.

"Có thịt, có rau củ quả, lại còn tráng miệng, mẹ nó, quán cơm đỉnh đấy!"

Chu Thiếu Kiệt đưa ra bình luận sắc sảo.

Dương Trạch gật đầu: "Quán cơm trừ việc đôi khi hơi trừu tượng ra thì vẫn ngon mà."

"Không phải cái quán cơm ngày xưa ăn không nuốt nổi nữa rồi, giờ mà thế là bị bêu lên Douyin ngay. Với lại, Kỵ Dương Trung Học dù sao cũng là trường top của Kỵ Dương, không thể để cho Hoành Hải dìm hàng được."

Thẩm Nguyên cười ha ha: "Nếu đồ ăn đở tệ thật, đến lúc đấy học bá chạy hết sang Hoành Hải mất. Dù sao học ở bên đấy một năm được bao nhiêu tiền ấy chứ."

Nghe vậy, mấy người nhao nhao gật đầu.

Thẩm Nguyên quen biết Lê Tri nên biết Hoành Hải Trung Học năm đó đã đưa ra những điều kiện gì cho cô.

Tập đoàn Hoành Hải thực sự muốn gây dựng tiếng tăm cho mảng giáo dục Hoành Hải.

Là trường tư thục hàng đầu Kỵ Dương, Tập đoàn Hoành Hải với tiềm lực kinh tế hùng mạnh đã nhiều năm liên tiếp tấn công ngôi vị số một của Kỵ Dương Trung Học.

Rất nhiều học bá đã chọn Hoành Hải Trung Học vì tiền.

Bạn thi được 680 ở Kỵ Dương, hàng năm đóng học phí, tự trả tiền ăn, ở ký túc xá 8 người.

Bạn thi được 680 ở Hoành Hải, hàng năm được nhận tiền, miễn phí tiền ăn, ở ký túc xá 2 người.

Bạn chọn cái nào?

Nếu quán cơm vẫn cung cấp những món khó nuốt thì còn ai đến Kỳ Dương nữa?

Dựa vào đội ngũ giáo viên hùng hậu tư?

"Nghe bảo đồng phục Hoành Hải là âu phục với váy xếp ly đấy!"

"Đến mùa hè thì váy với tất bắp chân trắng, chậc chậc." A Kiệt lộ vẻ mơ màng.

Thẩm Nguyên nói: "Thôi đi ông, lột nhiều hại thận, vốn từ mới còn chưa nhớ hết kìa."

"Thật ra lớp mình nhiều bạn nữ xinh lắm, cơ mà toàn mặc đồng phục thôi."

"Đồng phục đơn giản mà, ngày nào cũng nghĩ xem mặc gì cũng mệt.”

"Cũng đúng."

A Kiệt nhìn Thẩm Nguyên, hỏi: "Lão Nguyên, cậu với Lê Tri thanh mai trúc mã, mấy kiểu ăn mặc khác của cậu ấy chắc cậu gặp hết rồi chứ."

Thẩm Nguyên gật đầu: "Sao?"

"Có xinh không?"

"Cút! Tớ mà bảo xinh chắc cậu hỏi tớ có thích không chứ gì?!"

Khóe miệng A Kiệt nhếch lên, rõ ràng Thẩm Nguyên đoán trúng phóc.

Ăn cơm xong, mấy người về thẳng lớp học.

Đến giờ tự học buổi tối, đại biểu môn tiếng Anh mang bài kiểm tra tuần ra phát.

Phải công nhận, chấm bài tiếng Anh nhanh thật.

Chủ nhật thị, thứ hai có điểm.

Trong đó còn bao gồm cả thời gian đại biểu mò cua bắt ốc.

Thẩm Nguyên cầm bài kiểm tra lên xem, 144 điểm, không khác gì dự đoán.

Ít nhất hiện tại đã ổn định trên 600, giờ chỉ chờ thi tháng thôi.

Nhìn bài kiểm tra của mình, Thẩm Nguyên tiến lại gần Lê Tri: "Bé, được mấy điểm?"

Lê Tri chống cằm: "690, có gì không?”

"Không có gì, tớ chỉ quan tâm cậu thôi."

"Ha ha, vậy tớ cũng quan tâm cậu một chút."

Lê Tri nở nụ cười dịu dàng: "Thẩm Nguyên, chiếc lá thường xuân cuối cùng đã rụng rồi, cậu đoán xem lần này thi tháng có phép màu không?"

"Lần này đổi O. Henry à."

Bellman hy sinh thân mình để cứu Quỳnh Tây, vậy còn Thẩm Nguyên?

Liệu cậu có đợi được Bellman của mình không?

Thẩm Nguyên vô thức nhìn sang Chu Thiếu Kiệt.

A Kiệt chính là Bellman của cậu.

Dich: Gemini AI
Nguồn: VietNamThuQuan
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2026

« Lùi
Tiến »